Chương 5 - Cưỡng Ép Tình Yêu Hay Hạnh Phúc Bất Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Kỳ Thịnh khẽ giơ điện thoại lên, khóe môi nhếch thành một nụ cười đầy ẩn ý. Tôi mở máy, thấy một tin nhắn từ số lạ:

“Ra vườn, nếu không thì…”

Dấu ba chấm này uy lực quá… Chân tôi nhũn ra, vội tìm cớ rồi lẻn ra khu vườn phía sau. Kỳ Thịnh đứng đợi tôi ngay lối vào. Tôi nhìn quanh, chắc chắn không có ai mới kéo anh ta đi sâu vào trong, dừng lại sau một hòn non bộ: “Anh muốn làm gì?”

Anh ta cười khẩy: “Câu này tôi phải hỏi cô mới đúng chứ. Chẳng phải muốn cưỡng ép tình yêu tôi sao? Thay điện thoại rồi chạy sang Phi châu, giờ lại đi kết bạn với đàn ông khác là thế nào?”

Tôi lườm anh ta. Ghét tôi đến mức biến thành nhân cách thứ hai rồi mà còn hỏi nhiều thế!

Kỳ Thịnh tiến một bước, dồn tôi vào tường: “Nói đi đại tiểu thư, tại sao lại trốn tôi?”

Tôi cúi đầu, lẩm bẩm: “Ghét tôi còn hỏi nhiều.”

Kỳ Thịnh nhíu mày: “Cái gì?”

Tôi hắng giọng: “Không có gì, tôi nói là không trốn.”

Anh ta như bị chọc cười, một tay khóa gáy tôi: “Thẩm Minh Ca, cô là người bắt cóc tôi trước, giờ cô lại trốn tôi?”

Tôi bịa chuyện: “Lúc thích thì cưỡng ép, hết thích thì vứt bỏ thôi.”

Thái dương Kỳ Thịnh giật liên hồi. Một lúc sau, anh ta mới rít ra một câu: “Thẩm Minh Ca, cô giỏi thật đấy.”

Nói xong, anh ta đột ngột cúi xuống, ấn gáy tôi và hôn mạnh bạo. Tôi theo phản xạ vùng vẫy nhưng bị anh ta siết chặt hơn. Môi bị cắn một cái đau điếng, tôi thốt lên: “Ưm, Kỳ Thịnh! Sao anh lại cắn tôi?”

Anh ta dừng lại, tì trán vào trán tôi: “Bé cưng, cắn môi là nhẹ đấy. Lát nữa còn những thứ khó chịu hơn nhiều.”

Tôi có dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, giây tiếp theo, Kỳ Thịnh lấy ra một chiếc khăn che mặt tôi. Mắt tôi chớp chớp hai cái rồi mất ý thức.

8

Khi tỉnh dậy, mũi tôi ngửi thấy mùi mặn nhàn nhạt của nước biển. Cửa sổ sát đất khổng lồ thu trọn cảnh biển vào tầm mắt. Tôi chống tay định xuống giường, nhưng vừa cử động, cổ chân đã vang lên tiếng “tách” của kim loại.

Cửa phòng bật mở, Kỳ Thịnh đứng đó, đôi mắt đen sâu thẳm không rõ đang nghĩ gì: “Tỉnh rồi à? Tôi đã dùng điện thoại của em nhắn tin cho mọi người rồi, tạm thời không ai tìm em đâu.”

Tôi hoảng hốt lùi lại: “Sao anh hẹp hòi thế, còn cố tình bắt tôi về để trả thù à?”

Một lần nữa chứng minh: Dân kinh doanh là những kẻ chi li nhất.

Kỳ Thịnh nhẹ nhàng nhéo má tôi, bất lực nói: “Tôi nào dám trả thù, mạch não của em xoắn 18 vòng làm tôi sắp phát điên rồi đây.”

Tôi ngẩn ra, nhìn anh ta trân trân. Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt hơi tủi thân: “Tôi có phản kháng em lần nào đâu, tại sao lại không thích tôi nữa?”

Đầu óc tôi mụ mẫm: “Không phải anh ghét tôi sao? Bị tôi làm cho biến đổi cả nhân cách luôn…”

Kỳ Thịnh nhíu mày, không hiểu: “Nhân cách thứ hai gì cơ?”

Nhớ lại ngày cuối ở biệt thự, mặt tôi đỏ bừng: “Thì… ngày cuối cùng ấy, anh đột nhiên trở nên rất…” Tôi không biết dùng từ gì. Tâm thần phân liệt? Hay là buông xuôi?

Kỳ Thịnh chửi thề một tiếng rồi đè tôi xuống dưới thân.

“Thẩm Minh Ca, em thiếu dây tơ hồng à? Sự quyến rũ lộ liễu thế kia mà em lại đọc ra là ‘ghét’ sao?”

Tiếng tim đập thình thịch át cả tiếng sóng biển, toàn thân tôi nóng bừng. Kỳ Thịnh vén tóc trên trán tôi, ánh mắt nóng rực: “Hiểu chưa? Chưa hiểu thì tôi nói thẳng một lần. Bị em bắt cóc tôi sướng phát điên, sướng đến mức muốn ở trong căn phòng đó cả đời không ra ngoài, vì tôi thích em.”

Tim tôi đập loạn xạ, tay chân bủn rủn, giọng run run: “Hi… hiểu rồi.”

Anh ta có thể ra ngoài một chút không, tôi muốn hét lên!

Kỳ Thịnh có vẻ không hài lòng với phản ứng của tôi, anh ta khẽ cắn xương quai xanh của tôi: “Không muốn nói gì sao?”

Tôi co người, không hiểu ý anh ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)