Chương 4 - Cưỡng Ép Tình Yêu Hay Hạnh Phúc Bất Ngờ
Một cảm giác mát lạnh truyền đến từ eo khiến tôi run rẩy. Môi Kỳ Thịnh di chuyển từ vành tai xuống cổ, tôi run giọng hỏi: “Kỳ… Kỳ Thịnh, anh định làm gì?”
Anh ta như vừa nghe thấy chuyện cười: “Làm gì ư? Cô bắt tôi về để cưỡng ép tình yêu, mà giờ lại hỏi tôi định làm gì sao?”
Da đầu tôi tê rần. Mẹ ơi, ai mướn “làm” thật đâu! Lỡ anh ta kiện ra tòa thì luật sư nhà tôi làm sao cãi cho thắng được?
Thấy tôi do dự, mặt Kỳ Thịnh sa sầm: “Thẩm Minh Ca, cô đúng là đồ tra nữ!”
Nói rồi anh ta lại định hôn xuống. Tôi vùng vẫy như con cá mắc cạn, nhưng sức anh ta quá lớn. Ngay lúc môi sắp chạm nhau…
Dưới lầu vang lên tiếng gọi gấp gáp: “Minh Ca!”
Là Ngụy Lai.
Tôi hốt hoảng vùng dậy đẩy anh ta ra. Nhân lúc Kỳ Thịnh ngẩn ra vài giây, tôi nhanh chóng lấy chìa khóa từ trong tất ra mở xích, rồi chạy biến ra ngoài, kéo theo Ngụy Lai và bà vú đang nấu ăn trong bếp chạy trốn.
Ngụy Lai ngơ ngác: “Cậu bị sao thế? Thả Kỳ Thịnh xong bị đánh à? Chẳng phải có ảnh dọa anh ta sao?”
Tôi không trả lời, đạp ga xe mạnh hơn cả tay đua F1, điên cuồng lao đi.
6
Ngày hôm đó thoát về, tôi tắt máy, không dám bước chân ra khỏi cửa. Nghe nói anh hai vì nợ tình quá nhiều nên bị tống sang Phi châu. Tôi càng sợ hơn. Trời ơi, lúc làm chuyện xấu sao tôi không nhớ đến gia phong “cẩn ngôn thận hành, minh lễ tri nghĩa” của nhà mình nhỉ? Chuyện này mà để người lớn biết thì tiêu đời.
Thế là tôi rón rén gõ cửa phòng làm việc của bố: “Cái đó… Bố ơi, con sang Phi châu giám sát anh hai nhé, kẻo anh ấy lại gây nợ bên đó.”
Bố tôi khen tôi là “chiếc áo bông nhỏ” ấm áp, rồi mắng anh hai một trận tơi bời.
Và thế là, tôi lên máy bay sang Phi châu. Điện thoại cũ, sim cũ tôi không dám mang theo, thay toàn bộ bộ mới. Khoảnh khắc máy bay cất cánh, tôi thở phào nhẹ nhõm. Sang Phi châu vừa hay để trốn Kỳ Thịnh, anh ta thực sự… kỳ quặc quá.
Tôi nhìn bầu trời, lại thở dài. Anh hai không chịu nổi, tát tôi một cái: “Cô đòi đi làm giám sát, giờ lại suốt ngày thở dài cái gì?”
Tôi không buồn cãi nhau, chỉ cảm thán: Một người bề ngoài và bên trong sao có thể khác nhau một trời một vực như thế nhỉ?
Vì là giám sát nên ngày tháng ở Phi châu của tôi khá nhàn nhã. Lúc thì xem động vật di cư, lúc thì đi dạo sa mạc Sahara. Ngụy Lai nói phía Kỳ Thịnh không có động tĩnh gì, cứ như chưa có chuyện gì xảy ra. Thậm chí anh ta còn mua thêm mấy hòn đảo, trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
Tôi “ồ” một tiếng, nhưng lòng lại hơi chùng xuống.
“Trong mấy truyện bệnh kiều của cậu, tại sao sau khi nam chính giam cầm nữ chính thì nữ chính lại thay đổi tính nết thế?”
Ngụy Lai nheo mắt, vạch trần tôi: “Kỳ Thịnh đối với cậu thay đổi tính nết à?”
Tôi gật đầu: “Đúng thế, thay đổi cực lớn.”
Cô ấy nhìn tôi thương cảm: “Thế thì chắc là ghét cậu lắm rồi.”
Tôi càng buồn hơn. Haizz, Kỳ Thịnh ghét tôi đến mức phải dùng “mỹ nam kế” để dụ tôi sao?
Rất lâu sau đó, Ngụy Lai bóp chặt cánh tay tôi, nghiến răng: “Mẹ kiếp, cậu cũng không nói rõ là ‘thay đổi’ theo kiểu đó!”
7
Tôi và anh hai ở Phi châu vài tháng, cho đến khi chị họ đính hôn mới quay về. Trong buổi tiệc, tôi đi theo bố mẹ mỉm cười đoan trang, quyết tâm bảo vệ hình tượng cao quý của hào môn.
Bố mẹ tôi cũng không rảnh rỗi, cứ kéo tôi đi trò chuyện với con trai ông chú này, rồi kết bạn v với quý ngài mới nổi kia. Tôi thầm than trong lòng: Đúng là con cái càng giỏi thì hôn nhân càng mất tự do.
Bố mẹ cứ liên tục “điểm binh điểm tướng”: “Cậu kia thế nào? Thấy ổn không?”, “Cậu này thì sao?”, “Hai đứa hay gặp nhau mà, không có cảm giác gì à?”
Tôi đang đau đầu định bảo bố mẹ đừng biến tiệc đính hôn của chị thành buổi xem mắt của mình, thì bất chợt bắt gặp một ánh mắt thâm trầm.