Chương 3 - Cuốn Sổ Đỏ Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lĩnh vực chuyên môn: Thừa kế tài sản, Thiết lập quỹ tín thác, Luật gia đình.

Địa chỉ văn phòng nằm ngay trong thành phố này.

Tôi nhìn ảnh ông ấy.

Người đàn ông ngoài năm mươi, đeo kính, nét mặt hiền hòa.

Tôi bấm vào mục “Thành tích”.

Dưới tên ông có một dòng giới thiệu: “Chuyên cung cấp các giải pháp bảo vệ tài sản và kế thừa xuyên thế hệ cho các gia đình siêu giàu.”

Xem xong, tôi gập điện thoại lại.

Bố tôi không phải người bình thường.

Thực ra tôi không rõ bố làm nghề gì.

Tôi chỉ biết ngày xưa bố hay phải đi công tác.

Mỗi lần về đều mua đồ chơi cho tôi.

Năm bố đi, bố mang về cho tôi một con búp bê Barbie.

“Tri Hạ, dạo này bố sẽ bận một thời gian. Lúc bố không có nhà, con phải ngoan nhé.”

Đó là lần cuối cùng tôi gặp bố.

Ngày hôm sau, bố “mất tích”.

Mẹ báo cảnh sát.

Cảnh sát đến nhà vài lần.

Có mấy cô chú công an đến hỏi thăm.

Sau đó, bặt vô âm tín.

Tôi nhớ có một lần tôi hỏi mẹ: “Bao giờ bố về hả mẹ?”

Mẹ ngồi xổm xuống, ôm lấy tôi: “Tri Hạ, có thể bố không về nữa đâu.”

“Tại sao ạ?”

“Bố là người xấu, bố lừa mẹ, bố bỏ đi theo người đàn bà khác rồi.”

Lúc đó tôi tám tuổi.

Tôi nhớ mình đã khóc òa lên.

Mẹ cũng khóc.

Hai mẹ con ôm nhau khóc rất lâu.

Rồi ba tháng sau.

Dượng dọn vào ở.

Ông mang theo một chiếc vali.

Mẹ nói: “Tri Hạ, đây là chú Vương, sau này chú sẽ thường xuyên đến thăm hai mẹ con mình.”

Nửa năm sau, mẹ nói với tôi rằng mẹ sẽ kết hôn với chú Vương.

“Nhưng còn bố—”

“Bố con không về nữa đâu.”

“Có phải bố vẫn đang ở ngoài kia không?”

“Ông ta không cần chúng ta nữa rồi.”

Tôi có rất nhiều câu hỏi muốn đặt ra.

Nhưng tôi đều không dám hỏi.

Vì mẹ sẽ khóc.

Hễ mẹ khóc là tôi lại sợ không dám nói nữa.

Mười năm trôi qua.

Tôi luôn đinh ninh rằng, bố tôi là một người đàn ông bội bạc.

Tôi luôn đinh ninh rằng, mẹ đã rất vất vả khi một mình nuôi tôi khôn lớn.

Tôi luôn đinh ninh rằng, dượng đến với gia đình tôi như “đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi”.

Cho đến buổi chiều ngày hôm nay.

Tờ giấy scan ở Phòng Quản lý nhà đất, nét chữ của bố—

“Người nào làm trái, sẽ bị luật sư giám hộ do tôi chỉ định là ông Trần Văn Hiên truy cứu trách nhiệm trước pháp luật.”

Dòng chữ này không giống của một người đàn ông đang chuẩn bị bỏ trốn cùng nhân tình.

Nó giống như của một người đàn ông—biết rằng mình có thể sẽ không bao giờ trở về.

**4.**

Tôi đã sống trong căn buồng cơi nới mười năm.

Cái “căn buồng” này, vốn dĩ là ban công.

Trước năm năm tuổi, tôi ở căn phòng ngay cạnh phòng ngủ chính.

Sau khi bố “mất tích”, mẹ nói để trống căn phòng đó thì phí.

“Con ở phòng nhỏ hơn một chút, phòng kia để dành cho cậu lên chơi còn có chỗ ngủ.”

Tôi chuyển sang căn phòng bên cạnh – bảy mét vuông.

Đến khi em trai kế ra đời, ngay cả bảy mét vuông đó tôi cũng không giữ được.

“Tri Hạ, Tiểu Lỗi là con trai, em nó cần một phòng trẻ em. Con ra ở căn buồng cải tạo ngoài ban công nhé, mẹ sẽ mua đồ nội thất mới cho con.”

Năm đó tôi mười tuổi.

Căn buồng cải tạo từ ban công, vỏn vẹn bốn mét vuông.

Một cái giường.

Một cái bàn.

Không có cửa sổ – à không, vốn có cái cửa sổ của ban công cũ, nhưng sau đó mẹ sợ “lùa gió” nên thay bằng một tấm kính mờ.

Từ đó, phòng tôi vĩnh viễn không còn ánh nắng mặt trời.

Tôi chưa bao giờ phản kháng.

Vì hễ tôi mở miệng, mẹ lại nói:

“Bố con đi rồi, hoàn cảnh gia đình mình chỉ có thế.”

“Em trai con còn nhỏ, con bao dung một chút.”

“Con là chị, con không nhường em thì ai nhường?”

Hồi tôi học tiểu học, cả nhà ăn cơm chung một bàn.

Dượng gắp thịt cho em trai.

Mẹ múc canh cho em.

Dượng bảo: “Tri Hạ, con ăn nhiều rau xanh vào cho có vitamin.”

Mẹ hùa theo: “Đúng đấy, con gái thì nên ăn nhiều rau.”

Họ cười đùa, đẩy đĩa thịt kho tàu đến trước mặt em trai.

Em trai vừa ăn vừa nghịch đồ chơi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)