Chương 26 - Cuốn Sách Và Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lời nói ấy đến quá muộn màng. Nhưng muộn màng, vẫn còn hơn là không bao giờ.

Trên đường về xóm Hạnh Hoa, không ai hé răng nửa lời. Đại Trụ dắt xe máy đi bên cạnh, thi thoảng liếc nhìn tôi rồi lại cụp mắt xuống. Bà Châu ngồi trên xe bò, ôm khư khư xấp hồ sơ thẩm tra và tờ giấy báo trúng tuyển của tôi. Cô giáo Diệp đi sát bên, khẽ hỏi: “Lòng vẫn còn nặng trĩu à?”

Tôi gật đầu: “Nặng lắm.”

Cô nói: “Đó cũng coi như một bài học. Học cách buông bỏ quá khứ, không có nghĩa là tha thứ cho mọi tổn thương. Chị có quyền ghi nhớ nó, nhưng vẫn phải bước tiếp.”

Tôi nhìn con đường đất trải dài phía trước. Đường gập ghềnh, bánh xe lăn qua những viên sỏi kêu lạch cạch. Tôi chợt nhớ về ngày đầu tiên. Tôi cũng ngồi trên chiếc xe tiến vào xóm Hạnh Hoa, tay ôm túi vải, bụng đinh ninh là đi ăn cỗ. Lúc đó tôi đâu biết điều gì đang đón đợi mình. Còn bây giờ, vẫn là con đường đất ấy, nhưng trong ngực áo tôi mang theo giấy báo trúng tuyển, bên cạnh tôi là những người sẵn lòng chở che cho tôi.

Cùng là một chuyến đi rời khỏi nhà, nhưng tâm thế đã hoàn toàn thay đổi.

Về đến nhà, bà Châu cẩn thận lấy một triệu mà mẹ tôi đưa gói riêng ra. Bà không biết chữ nên nhờ cô Diệp ghi chú lại vào tờ giấy bọc ngoài: “Tiền mẹ đẻ cho đi học: 1 triệu đồng.”

Nhìn dòng chữ ấy, mũi tôi cay cay. Bà Châu bảo: “Cất kỹ đi con. Sau này lúc nào nhớ mẹ đẻ thì lôi ra xem. Còn nếu không nhớ thì thôi, đừng tự ép mình.” Tôi gật đầu.

Tới chiều tối, thím Mã mang sang một mảnh vải mới, bảo là may cho tôi cái túi xách để đựng sách vở. Nhị Nha lẽo đẽo theo sau, chìa ra một khúc bút chì mẩu: “Chị Triệu Thu ơi, cái này em cho chị, chị lên thành phố viết nhé.”

Đó là khúc bút chì cùn ngủn chỉ còn được một nửa. Tôi cúi xuống nhận lấy: “Đây là đồ dùng học tập của em mà?”

Nó gật đầu: “Em vẫn còn một nửa nữa ạ.”

Tôi nắm chặt khúc bút chì trong tay: “Vậy chị cũng tặng em một món quà.”

Tôi vào nhà lấy cuốn sách Toán cũ kỹ, rách mép, bìa bong tróc, bên trong đầy những dòng nháp và cả dấu nước mắt của tôi. Nhị Nha tròn xoe mắt: “Cho em ạ?”

“Chị cho em mượn trước.” Tôi xoa đầu nó: “Bao giờ em học xong, lại cho một bạn gái khác muốn đi học mượn tiếp nhé.”

Nhị Nha ôm cuốn sách vào lòng như báu vật. Bà Châu đứng tựa cửa nhìn, ánh mắt rưng rưng.

Đêm đó, tôi xếp đồ đạc lên giường. Chăn cũ, áo khoác, vài bộ đồ thay, giấy báo trúng tuyển, hồ sơ thẩm tra, giấy tờ tùy thân, và chiếc túi nhỏ đựng một triệu đồng. Đồ đạc chẳng có bao nhiêu, nhưng gói ghém trọn vẹn mười tám năm cuộc đời tôi.

Đại Trụ lôi từ kho ra một chiếc hòm gỗ. Hòm mới đóng, màu gỗ lốm đốm không đều, nhưng các góc cạnh được bào nhẵn thín. “Đóng cho cô đựng sách đấy.”

Tôi miết tay lên nắp hòm: “Anh đóng lúc nào vậy?”

Anh cúi gằm: “Mấy hôm trước.”

“Lúc đó kết quả thẩm tra còn chưa có mà.”

“Kiểu gì chả có.” Câu nói thật thà của anh khiến tôi thấy cay xè sống mũi.

Đêm đó, dưới ngọn đèn leo lét, bà Châu cặm cụi may túi xách cho tôi. Từng đường kim mũi chỉ hơi xiên xẹo nhưng rất dày và chắc. Tôi ngồi cạnh, xỏ kim giúp bà. Ánh đèn chập chờn, trong nhà thoang thoảng mùi dầu hỏa.

Bà Châu đột nhiên nói: “Mai ra thị trấn mua vé xe.”

Tôi “Dạ” một tiếng.

Bà lại nói: “Ngày kia đi.”

Tay tôi khựng lại. Hai chữ “chia tay” cuối cùng cũng rơi xuống rõ mồn một. Bà Châu không nhìn tôi, cứ cắm mặt vào may vá: “Lên đến thành phố rồi, việc đầu tiên là tìm đến trường. Đừng có đi theo người lạ. Tiền bạc chia ra mà cất. Giấy tờ hộ khẩu thì nhét túi trong. Có ai hỏi đường mà không biết thì cứ đi tìm mấy chú công an mặc đồng phục mà hỏi.”

Bà dặn dò từng li từng tí. Bà nói càng chi tiết, tôi càng muốn khóc. Cuối cùng bà dừng kim, ngước lên nhìn tôi: “Triệu Thu, mẹ không sợ con đi mất.”

Sống mũi tôi cay xè.

Bà nói tiếp: “Mẹ chỉ sợ đi được nửa đường, con lại ngoái đầu nhìn lại, lưu luyến không nỡ bước tiếp.”

Nước mắt tôi lã chã rơi. Bà Châu đưa tay lau nước mắt cho tôi: “Con phải nhớ, con không phải bỏ rơi chúng ta. Con mang theo hy vọng của chúng ta, đi đến một thế giới rộng lớn hơn.”

Tôi ôm chầm lấy bà: “Mẹ, con nhất định sẽ về.”

Bà vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi: “Về hay không cũng được, nhưng cứ phải bước tới trước đã.”

Ngoài sân, tiếng chẻ củi của Đại Trụ bỗng im bặt. Tôi biết anh đang nghe. Gió đêm không lớn, nhưng cái tĩnh lặng của khoảng sân khiến lòng người thắt lại.

Tôi cứ ngỡ mọi cửa ải khó khăn đã vượt qua hết rồi.

Cho đến ngày hôm sau ra bến xe thị trấn mua vé, nhân viên bán vé lật lật tờ giấy chứng nhận, nhíu mày nói: “Giấy chứng nhận chuyển khẩu này thiếu mộc của cơ quan Lương thực, nơi quản lý chuyển khẩu lương thực hồi đó, nên không bán được vé học sinh, sinh viên nửa giá.”

Mặt bà Châu tái nhợt. Tôi nắm chặt quai túi. Trước khi rời khỏi xóm Hạnh Hoa, hóa ra vẫn còn thiếu một con dấu cuối cùng.

17

Bến xe thị trấn đông nghịt người. Người gánh hàng, kẻ xách ba lô, người ôm con, và cả những công nhân mặc đồng phục đi công tác lên huyện. Quầy bán vé chỉ bé bằng cái lỗ mũi, chị bán vé bên trong tay cầm một xấp vé, mắt không buồn ngước lên: “Người tiếp theo.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)