Chương 14 - Cuốn Sách Và Định Mệnh
Nước mắt tôi không sao ngừng được: “Mẹ Châu…”
Bà cười xòa: “Nếu con bằng lòng, gọi ta một tiếng mẹ cũng được. Không thích thì thôi, không ép.”
Cổ họng tôi nghẹn đắng, tiếng “mẹ” cứ nghẹn lại nơi đầu lưỡi nhưng chưa thể thốt thành lời. Bà Châu cũng không giục. Bà đứng lên đi ra ngoài: “Bài nào khó thì để mai hỏi cô Diệp. Đêm nay ngủ sớm đi, đừng tự dồn mình vào chỗ chết.”
Đêm đó, tôi nằm trên giường, nghe tiếng dế mèn nỉ non ngoài sân. Tôi nghĩ đến người mẹ ruột, rồi lại nghĩ đến bà Châu. Một người ban cho tôi sinh mệnh nhưng lại muốn bẻ gãy đôi cánh của tôi. Một người chẳng máu mủ ruột rà nhưng lại kéo tôi từ vũng bùn đứng dậy.
Trời tờ mờ sáng, tôi lại ngồi vào bàn. Bài toán điện hôm qua rốt cuộc tôi cũng giải ra.
Thế nhưng niềm vui chưa tày gang, cô Diệp hớt hải đạp xe sang mang theo một thông báo từ huyện. Kỳ thi năm nay tổ chức sớm hơn dự kiến.
Tính nhẩm lại, tôi chỉ còn đúng hai mươi bảy ngày.
10
Hai mươi bảy ngày.
Bốn chữ ấy như một ngọn roi quất thẳng vào da thịt.
Cô Diệp lập lại thời gian biểu ôn tập cho tôi. Sáng sớm nhẩm Văn Sử, giữa buổi cày Toán, chiều luyện Lý Hóa, tối củng cố lỗi sai. Cô chốt lại: “Từ hôm nay, không cày dàn trải, chỉ tập trung ăn điểm những phần nắm chắc.”
Bà Châu không rành chuyện điểm chác, nhưng bà thừa biết thời gian đang cạn. Bà giành làm hết thảy mọi việc trong nhà. Cho gà ăn, gánh nước, tưới rau, đến quần áo tôi thay ra bà cũng giặt lén luôn.
Tôi ngại ngùng: “Con có phải bà hoàng đâu mẹ.”
Bà Châu vắt ráo đồ: “Bây giờ con là sĩ tử của cái nhà này. Sĩ tử còn quý hơn cả bà hoàng, bà hoàng có biết giải toán đâu.”
Tôi phì cười, nhưng cười xong lại rơm rớm nước mắt.
Triệu Đại Trụ cũng thay đổi. Trước đây anh làm việc chậm rãi, lầm lì. Giờ thì tinh mơ đã ra đồng cày cuốc, toàn xông pha nhận việc nặng để kiếm thêm chút tiền công. Tối mịt về nhà, anh còn ngồi ngoài cửa chuồng bò đan dép rơm. Anh bảo mang ra chợ bán, lấy tiền mua thêm pin sạc đèn.
Tôi bảo: “Đừng đan nữa, tay anh rộp hết lên rồi kìa.”
Anh giấu tay ra sau lưng: “Đâu có, da tôi dày lắm.”
Tôi kéo tay anh ra. Lòng bàn tay rách tướp mấy đường ứa máu, vụn cỏ khô vẫn còn dính chặt. Anh ngượng ngùng định rụt tay lại. Tôi giữ chặt, lấy cồn sát trùng lau vết thương. Anh rít lên vì xót nhưng không dám cựa quậy.
Tôi nhẹ giọng hỏi: “Anh không sợ tôi đậu đại học rồi không về nữa à?”
Anh cúi gằm mặt nhìn đất: “Sợ.”
Tay tôi khựng lại.
Anh lại nói: “Sợ thì sợ, nhưng không thể cản cô được. Cản cô, cô hận tôi cả đời mất.”
Tôi ngước lên nhìn: “Thế còn anh? Anh có hận tôi không?”
Anh nghĩ rất lâu rồi mới nói: “Chỉ cần cô sống tốt, tôi không hận.”
Câu nói chẳng văn vẻ mượt mà, nhưng lại trĩu nặng như tảng đá, đè lên lồng ngực tôi đau nhói.
Càng gần ngày thi, những lời xì xầm trong làng bỗng nhiên thưa dần. Có lẽ người ta thấy nhà họ Triệu dốc cạn sức lực, hoặc do đám trẻ con bu quanh chuồng bò ngày một đông. Con bé Nhị Nha ngày nào đi học về cũng hái bó hoa dại cắm vào lọ mực rỗng cho tôi. Nó bảo: “Chị Triệu Thu, hoa nở rồi, chị thi chắc chắn đậu.”
Tôi xoa đầu nó: “Em cũng phải ráng học nhé.” Nó gật đầu cái rụp.
Nhưng bình yên chẳng kéo dài lâu.
Mười ngày trước kỳ thi, tôi nhận được một bức thư. Mẹ tôi nhờ người mang đến, chỉ vỏn vẹn vài dòng:
Diệu Tổ sắp hỏi vợ, đang kẹt tiền. Mày lập tức về nhà. Nếu không về, tao sẽ lên phòng giáo dục huyện tố cáo mày tội bất hiếu, để mày khỏi thi thố gì sất.
Đọc xong, tôi dằn bức thư xuống bàn.
Bà Châu hỏi: “Viết gì đấy?” Tôi đưa bà xem. Nhờ Đại Trụ đọc giúp, bà nghe xong tức đến tái mặt, còn Đại Trụ thì vò nát tờ giấy: “Bà ấy chưa xong chuyện à!”
Cô Diệp khẽ cau mày: “Chưa chắc bà ấy đã hủy được tư cách dự thi của chị, nhưng nếu sát ngày thi mà đến phá đám, tâm lý chị sẽ ảnh hưởng nặng nề.”
Tôi rành rọt đáp: “Tôi không về.”
Mọi người ngạc nhiên nhìn tôi.
Tôi từ từ vuốt phẳng tờ giấy bị vò nát: “Tôi mà về, chỉ có nước bị bà ấy trói chân. Đòi tiền? Tôi không có. Bắt tôi quỵ lụy? Càng không.”
Bà Châu lo lắng: “Thế nhỡ bà ấy lên huyện làm ầm lên thì sao?”
“Bà ấy làm loạn việc của bà ấy, tôi thi việc của tôi.”
Giọng tôi lạnh tanh. Lạnh đến mức chính tôi cũng ngỡ ngàng. Hóa ra con người ta thực sự có thể thay đổi. Trước kia chỉ cần mẹ lớn tiếng, tôi đã sợ hãi, sợ bị mắng là đồ vô lương tâm. Còn bây giờ, tôi vẫn đau lòng, nhưng tuyệt đối không để bà ta dắt mũi nữa.
Bà Châu nhìn tôi một lúc rồi mỉm cười: “Ra dáng rồi đấy.”
“Ra dáng gì hở mẹ?”
“Ra dáng sống cuộc đời của con.”
Bảy ngày trước khi thi, cô Diệp không giao thêm bài tập mới. Cô bắt tôi học thuộc lòng công thức, ôn lại lỗi sai và điều chỉnh giấc ngủ. Nhưng bà Châu lại càng căng thẳng tợn. Sợ tôi đau bụng, bà nấu ăn nhạt hẳn. Sợ tôi thiếu chất, bà lôi miếng thịt lợn treo gác bếp mỏng dính ra băm nhỏ xíu trộn lẫn vào cơm rau.
Tôi mời: “Mọi người cùng ăn đi.”
Bà xua tay: “Bọn mẹ ăn rồi.”
Tôi thừa biết bà lại nói dối. Đêm xuống, tôi bưng bát ra bếp, bắt gặp bà Châu và Đại Trụ đang lúi húi ăn khoai lang luộc chấm dưa muối Tôi xót xa quá, định sớt cơm cho họ.