Chương 3 - Cuộc Tình Giả Dối Giữa Hai Chúng Ta
Liễu Tuyết Oánh nghĩ một lúc:
“Vậy cậu cứ làm theo yêu cầu của anh ta đi.”
Tôi đỏ mặt:
“Cái… cái này không được. Ảnh riêng tư kiểu đó sao có thể tùy tiện gửi cho… bạn trai cũ. Lỡ… lỡ anh ta không phải người tốt…”
Cô ấy nghĩ một lúc rồi gật đầu:
“Cũng đúng.”
Cô ấy vỗ đùi:
“Tớ nghĩ ra rồi!”
Cô ấy ghé sát bên tôi, thì thầm vài câu.
Tôi trợn to mắt:
“Làm vậy… được không?”
“Tin tớ đi, chắc chắn được.”
Ngày hôm sau, tôi nhắn tin cho Cố Trì Thanh.
“Cố tổng, ba điều kiện kia hôm nay thực hiện được không?”
Anh trả lời trong một giây:
“?”
Rất nhanh lại gửi thêm một câu:
“Nhanh vậy đã nghĩ xong rồi?”
Tôi mở album ảnh, ánh mắt dừng trên một ảnh chụp màn hình.
Đó là lịch sử trò chuyện giữa tôi và nhân viên chăm sóc khách hàng trên một app mua sắm kỳ quặc vào một đêm nào đó.
“Tôi có một người bạn trai chơi game toàn bị người ta mắng, tôi tức chết mất. Người của tôi chỉ có tôi mới được mắng. Nhưng cũng có lúc tôi không online. Xin hỏi cuốn sách này có hợp với hình tượng nhã nhặn của anh ấy không?”
Chăm sóc khách hàng:
“Chào chị, đương nhiên là hợp ạ. Cuốn ‘Chiến thuật phản dame EQ cao’ này được thiết kế riêng cho người văn nhã, vừa phản kích lịch sự vừa khiến đối phương tức điên. Chị hoàn toàn yên tâm ạ~”
Thế là tôi đặt mua.
Lúc đó tôi đã muốn gửi ảnh chụp màn hình cho anh, nhưng lại cảm thấy không hợp.
Xóa rồi gõ, gõ rồi xóa, do dự cả buổi, cuối cùng điện thoại rơi vào mặt rồi tôi ngủ quên.
8
Thấy tôi mãi không nói gì, Cố Trì Thanh gửi tin:
“Lại ngủ quên rồi à?”
Tôi do dự một lúc, gửi ảnh chụp màn hình qua.
Anh im lặng.
Một lúc lâu sau mới gửi một đoạn thoại. Giọng hơi căng thẳng và kích động, còn hơi khàn.
“Em nói… anh… là người của em?”
Trọng điểm của tên này sao lại ở đó?
Mặt tôi đỏ bừng, không nói gì.
Một lát sau, anh lại gửi:
“Hóa ra là cái này. Noãn Noãn, không ngờ em… đang nghĩ cho anh.”
Tôi bình tĩnh như chó già gửi một chữ “Ừ”, thực ra trong lòng đã hét như chuột chũi.
“Noãn Noãn, sách đâu? Hình như anh chưa nhận được. Có phải anh quên lấy hàng không? [khóc]”
Tôi chột dạ gãi mũi:
“Không có…”
“???”
“…Dù sao bình thường chơi game toàn là em hành anh nhiều hơn. Lỡ anh học xong quay lại mắng em thì sao…”
“…”
Cố Trì Thanh im lặng rất lâu, sau đó một đoạn thoại bật tới.
Tôi bấm nghe, giọng anh sụp đổ vang đến đau màng nhĩ.
“Hứa Hạ Noãn, đồ không có lương tâm! Anh là loại người đó sao? Anh bị em đánh suốt ba tháng cũng chưa từng cãi lại, vậy mà em… em cái đồ… cái đồ…”
Đoạn thoại dừng ở đó, hiển nhiên là anh bí từ, không biết mắng gì.
Một lúc sau anh lại gửi thêm:
“Đồ xấu xa!”
Tôi không nhịn được bật cười.
“Sách đâu? Anh muốn học, học xong sẽ mắng em!”
“…”
“Cơ bụng đâu, em muốn xem.”
Rất nhanh anh trả lời:
“Được.”
Hai mươi phút sau, anh gửi một tấm ảnh.
Tám múi cơ bụng xếp ngay ngắn, góc nghiêng gương mặt lộ vẻ trầm sâu.
Nhìn là biết được chụp bằng kỹ thuật chuyên nghiệp.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, tay run lên, suýt làm rơi điện thoại.
Theo bản năng đưa tay lau khóe miệng…
Chết tiệt, nước miếng.
Tôi vậy mà lại mê trai trước bạn trai cũ!
Cố Trì Thanh có vẻ rất sốt ruột. Gửi ảnh xong chưa đầy một phút đã nhắn:
“Thế nào?”
Tôi giả vờ bình tĩnh:
“Cũng được, tàm tạm thôi, chỉ tính là trung bình.”
Anh nổ tung, gửi mấy đoạn thoại liền:
“Cái gì gọi là tàm tạm? Không đẹp trai à? Không đẹp à?”
“Trung bình? Em từng xem của ai rồi? Thằng mặt đẹp nào gửi ảnh cơ bụng dụ dỗ em?”
Tôi nín cười.
“Em mau nói đi, là ai?!”
“Quan tâm làm gì? Bạn trai cũ.”
“Em… được, vậy chúng ta nói chuyện công việc. Vẫn còn ảnh riêng tư.”
Cuối cùng cũng đến khâu quan trọng rồi.
Tôi hít sâu một hơi, gõ chữ:
“Cái này có thể, nhưng anh phải đồng ý trước, xem xong là ký hợp đồng.”
Anh trả lời ngay:
“Không vấn đề.”
“Không được nuốt lời. Nuốt lời là cún.”
“Tuyệt đối không nuốt lời.”
Khóe môi tôi nhếch lên, lộ ra nụ cười đắc ý.
Tôi mở album ảnh tìm một tấm, bấm gửi.
Mười giây sau, anh gửi một chuỗi dấu hỏi:
“????????”
“Em gửi cái gì vậy?”
Tôi hùng hồn đáp:
“Ảnh riêng tư đó.”
“Em gọi cái này là ảnh riêng tư á???”
Tấm ảnh là phòng ngủ của tôi, một chiếc giường gọn gàng và tủ đầu giường, bên cạnh giường còn đặt một hàng cây xanh.
“Sao lại không phải? Đây chẳng phải ảnh chụp phòng riêng tư tiêu chuẩn sao? Gọi tắt là ảnh riêng tư.”
Anh gửi thoại:
“Hứa Hạ Noãn, em gian trá thật đấy. Ảnh riêng tư em nói là loại ảnh riêng tư này à?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Không thì sao? Trước đó chẳng phải anh nói anh không rõ ảnh riêng tư là thứ gì à? Sao kích động vậy, lẽ nào anh đang nói dối?”
Anh im lặng rất lâu.
Một lúc sau mới gửi:
“Gâu.”
“Đã nói không được nuốt lời rồi.”
“Anh đã sủa như chó rồi.”
“Vậy cũng không được, trừ khi anh biến thành chó.”
Anh nghiến răng gửi thoại:
“Xem như em giỏi!”
9
Ngày hôm sau, anh ký hợp đồng.
Tôi cũng thành công thăng chức tăng lương.
Tôi vốn tưởng đến đây là kết thúc, không ngờ hai ngày sau lại nhận được một cuộc gọi lạ.
Tôi bắt máy:
“Alo, xin chào.”
“Là anh.”
Giọng bên kia ỉu xìu.
“Cố Trì Thanh?”
Tôi trợn mắt:
“Sao anh đổi số rồi?”