Chương 2 - Cuộc Tình Giả Dối Giữa Hai Chúng Ta
“Đệt! Hóa ra đúng thật!”
Tôi che mặt.
Ông ấy nhìn tôi bằng ánh mắt lóe lên tia kỳ lạ.
Vừa tặc lưỡi vừa kinh ngạc:
“Tiểu Hứa à Tiểu Hứa, có ba mươi tám nghìn tệ tiền tiết kiệm mà dám bao nuôi trai đẹp. Em đúng là có gan. Nếu tôi có dũng khí như em, tôi đã kết hôn tám lần rồi.”
“…”
“Không phải trai được bao nuôi…”
“Không phải trai được bao nuôi mà em gọi người ta là cục cưng? Em mua đồ lót cho người ta? Em dùng tám tệ bảo người ta chụp cơ bụng?”
Tôi không còn lời nào để phản bác.
Ông ấy đột nhiên trở nên ân cần, hai tay đỡ vai tôi.
“Tiểu Hứa, mạch máu kinh tế của công ty đang nằm trong tay em đấy.”
Sau lưng tôi lạnh toát:
“Ý anh là gì?”
“Em nghĩ xem, Cố tổng là nhân vật lớn như vậy. Em đá cậu ấy, trong lòng cậu ấy chắc chắn có giận. Chỉ cần em quay lại với cậu ấy…”
“Dừng, chuyện này không thể!”
“Ôi, đâu phải bảo em nhất định phải làm lành. Tạm thời…”
“Vậy cũng không được.”
Thấy tôi không chịu, tổng giám đốc trở nên gian xảo:
“Tiểu Hứa, chỉ cần em giải quyết được chuyện này, tôi sẽ tăng lương cho em ba nghìn.”
Tôi trợn to mắt:
“Được, em nhận!”
6
Tôi suy nghĩ phương án có thể khiến Cố Trì Thanh hài lòng.
Tổng giám đốc thấy tôi không hiểu ý, đến nhắc:
“Đừng một mình ngồi nghĩ lung tung. Chẳng phải em có WeChat của Cố tổng sao? Thêm lại rồi hỏi ý kiến cậu ấy.”
Tôi nghĩ cũng đúng.
Tôi mở danh sách đen, tìm WeChat của Cố Trì Thanh, rồi dùng tài khoản WeChat chung của công ty thêm anh.
Tổng giám đốc ôm trán.
Há miệng, rồi lại ngậm lại.
Rất lâu vẫn không thấy Cố Trì Thanh đồng ý. Tôi liên tục gửi mấy lần yêu cầu kết bạn.
Vừa gửi xong lần thứ tám, điện thoại của tôi reo.
Số lạ.
Tôi cúp máy.
Lại reo.
Tôi cúp.
Vẫn reo.
Tôi mất kiên nhẫn bắt máy:
“Alo, ai vậy?”
Đối phương rõ ràng còn nóng tính hơn tôi:
“Hứa Hạ Noãn, em có ý gì?”
Giọng này… quen quá.
Giây tiếp theo…
Mẹ nó, chẳng phải Cố Trì Thanh sao?!
Trong giọng anh đè nén lửa giận:
“Em lại dùng tài khoản công việc thêm anh?”
Tôi cứng đầu đáp:
“Đúng… đúng vậy. Công tư phân minh mà…”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây, rồi bật ra một tiếng cười lạnh.
“Phải, công tư phân minh. Em từng thấy công ty nào gửi tám lần yêu cầu kết bạn cho bố lớn bên A chưa?”
“…”
Tôi quên mất vụ này, còn tưởng đang yêu nhau.
Tôi chột dạ gãi mũi.
“Hứa Hạ Noãn, có phải em cảm thấy tính anh đặc biệt tốt không?”
Tim tôi thắt lại:
“Vậy… em dùng tài khoản cá nhân thêm anh nhé…”
“Không cần!”
Anh hừ lạnh, mang theo vài phần khinh khỉnh:
“Ngựa tốt không ăn cỏ cũ!”
Tôi lúng túng gãi đầu:
“Em thật lòng mà.”
Anh cười khẩy:
“Chân tâm của em hạn sử dụng ngắn thật đấy.”
“…”
Đầu dây bên kia, Cố Trì Thanh lại nói:
“Nếu đã dùng tài khoản công việc thêm anh, vậy chúng ta cứ làm theo quy trình công việc.”
Tôi kích động. Có cửa rồi!
“Vâng, ngài nói đi.”
“Thứ nhất, anh đợi đến mười hai giờ đêm chỉ để xem thứ hay ho em nói, chuyện này phải có lời giải thích.”
“…”
“Thứ hai, chuyện ảnh riêng tư phải có câu trả lời.”
“…”
“Thứ ba, chuyện cơ bụng phải có tiêu chuẩn nghiệm thu.”
“…”
“Ba điểm trên bắt buộc phải triển khai thực hiện. Xử lý xong rồi chúng ta bàn tiếp chuyện hợp tác.”
Tôi vô cùng khó xử:
“Cố tổng, đây là quy trình công việc ạ?”
“Đúng.”
Anh hùng hồn đáp:
“Phải nghiêm túc xử lý các vấn đề tồn đọng trong quá khứ của em.”
“…”
Điện thoại bị cúp.
7
Đồng nghiệp Liễu Tuyết Oánh ghé đến cạnh tôi, không nhịn được hỏi:
“Bố lớn bên A vô lý như vậy, hai người quen nhau kiểu gì thế?”
Tôi bò ra bàn, cười mà như không cười.
Còn chẳng phải nửa năm trước gặp phải một con gà trong game sao…
Chơi vừa dở vừa thích lao lên nộp mạng.
Không chỉ thích nộp mạng, còn thích cướp mạng.
Tôi không nhịn nổi, mở mic:
“Đại ca, anh là gián điệp đội địch cài vào đội tôi đấy à?”
Anh không phục:
“Cô mới là gián điệp!”
Cãi nhau cả buổi, trụ nhà chúng tôi bị phá.
Trước khi đi, tôi lại mắng anh một trận, không ngờ anh nhớ ID của tôi.
Lần sau gặp lại, chúng tôi ở hai đội đối địch.
Anh vốn muốn rửa nhục, báo thù rửa hận, kết quả bị tôi đè xuống đánh suốt mười lăm phút.
Anh sụp đổ, thêm bạn tôi để hẹn solo.
Rồi lại bị tôi dạy dỗ thêm mấy tiếng.
Từ đó về sau, ngày nào chúng tôi cũng online solo với nhau.
Lần nào anh cũng thua, câu cửa miệng chỉ có một:
“Lại lần nữa.”
Đến ngày thứ mười, anh nhìn tỷ lệ thắng 0% của mình, sụp đổ đến mức bật mic khóc.
Tôi không nhịn được cười thành tiếng.
Con gà vừa dở vừa mê chơi này mang đến cho tôi quá nhiều niềm vui.
Bất tri bất giác, tôi thích cảm giác ấy.
Ai ngờ anh bị tôi đánh thành kẻ nghiện bị ngược, cũng thích luôn cảm giác đó.
Qua lại một thời gian, chúng tôi yêu nhau qua mạng.
Đồng nghiệp nhận xét chuẩn xác:
“Chẳng phải hội chứng Stockholm à?”
“…Vốn từ của cậu phong phú thật.”
“Cậu xem nhé, ngày nào cậu cũng đánh anh ta, ngày nào anh ta cũng chịu đòn. Đánh qua đánh lại rồi yêu nhau. Đây chẳng phải kẻ thích bị ngược yêu phải kẻ thích ngược người à? Theo tớ thấy, hai người chính là biến thái… một đôi trời sinh!”
Bậy… bậy bạ…!
“Mau nghĩ cách cho tớ đi. Bây giờ đến lượt anh ta muốn hành hạ tớ.”