Chương 2 - Cuộc Sống Thứ Hai Của Một Đồ Ngốc
Mẫu thân và phụ thân nhìn nhau, cuối cùng cũng nhận ra vài phần không ổn.
“Hắn đi cùng A Kiều đến Giang Nam ngắm cảnh, lại bảo phụ mẫu mình tới cầu thân thay hắn… Trong lòng hắn rốt cuộc chứa ai?”
Ta xòe hai tay: “Dù sao cũng không phải con.”
Ngày hôm sau Hầu phủ tới cầu thân, mẫu thân làm theo ý ta, khéo léo từ chối.
Hầu phu nhân rất tiếc nuối, kéo tay ta nói: “Ta vẫn rất vừa ý Nguyệt Lan, tính tình tốt, dung mạo cũng xinh đẹp, sau này sinh ra tiểu oa nhi chắc chắn sẽ rất đẹp.”
Ta rót cho bà một chén trà tự mình phơi, chậm rãi nói.
“Phu nhân, tỷ tỷ ta cũng rất tốt, người chi bằng cầu cưới nàng ấy.”
Nụ cười trên mặt Hầu phu nhân cứng lại.
Bà xưa nay ghét tỷ tỷ ta thường xuyên xuất đầu lộ diện, cùng nam tử so thơ, so tranh, so đàn, cảm thấy nàng không đủ đoan trang.
Nhưng người học văn một khi mê mẩn, trong đầu toàn là phong hoa tuyết nguyệt, có thể say nằm giữa hoa, cũng có thể vung nghìn vàng tranh giành kỹ nữ, một khi cơn điên nổi lên thì ai cản nổi?
Ta chỉ thuận miệng nhắc một câu.
Vừa hay, tỷ tỷ cũng là kẻ thần kinh, ghép với tên thần kinh Tạ Cảnh thành một đôi chẳng phải rất xứng sao.
5
Ba ngày sau, tỷ tỷ trở về phủ, mang theo túi lớn túi nhỏ, nói là đặc sản Giang Nam.
Ta tiện tay lật xem, bên trong có một cây trâm gỗ đào khá độc đáo.
Phần đuôi còn khắc một chữ “Kiều” nhỏ.
Ta đang định nhìn kỹ, tỷ tỷ đã giật lấy, trên mặt thoáng qua một tia mất tự nhiên.
“Cái này… là của ta, không cẩn thận để nhầm chỗ.”
Ta không để tâm, cũng chẳng hỏi thêm.
Nàng lại tự mình bổ sung: “Đây là thế tử tự tay khắc cho ta, nói dùng để trừ tà.”
Ta chậc một tiếng: “Hắn đúng là biết tiết kiệm công sức, tiện tay bẻ một cành đào rồi khắc thành trâm cho tỷ. Để lâu sợ là sinh mọt, sâu bò đầy đầu thì khó coi lắm. Còn chẳng bằng vàng, vừa đeo được vừa tiêu được. Lần sau tỷ bảo hắn tặng vàng đi.”
Khóe miệng tỷ tỷ giật giật: “Nguyệt Lan, muội đúng là thông suốt rồi, thế mà còn học được cách nói bóng nói gió.”
“Vàng tục khí biết bao, đồ tự tay khắc mới đáng giá.”
Nàng cười như không cười nhìn ta.
“Sao, ghen rồi à? Hắn sắp cưới muội về nhà rồi, một cây trâm gỗ đào cũng đáng để muội chua chát sao?”
“Nguyệt Lan, sau này muội làm chủ mẫu Hầu phủ mà còn keo kiệt như vậy, người ngoài sẽ nhìn muội thế nào?”
Ta không muốn tranh luận với nàng.
Rõ ràng vàng tốt hơn gỗ.
Vàng có thể mua bánh hạnh hoa, mua y phục mới, mua rất nhiều thứ tốt, còn trâm gỗ đào ngoài dùng để chọc người thì làm được gì?
6
Tạ Cảnh biết ta từ chối hôn sự, ngày hôm sau liền tự mình tới cửa.
Hắn bày một đống đồ lên bàn, cười hì hì ghé tới trước mặt ta: “Nguyệt Lan, có phải vì ta không đích thân tới cầu thân nên nàng giận rồi không?”
“Nguyệt Lan của ta cũng biết giở tính tiểu thư rồi. Nhưng không sao, vài ngày nữa ta tự mình tới cầu thân, được không?”
Ta tránh sang bên cạnh, liếc nhìn đồ trên bàn.
“Những thứ này… tỷ tỷ đã tặng ta rồi.”
Nụ cười trên mặt hắn lập tức cứng lại: “Nàng nói vậy là có ý gì? Đang ám chỉ điều gì? Ta làm xong công vụ trở về kinh, trên đường tình cờ gặp tỷ tỷ nàng, nàng ấy chỉ dẫn theo một nha hoàn, thế đạo lại không yên ổn, ta liền tiện đường đưa nàng ấy một đoạn.”
“Nguyệt Lan, từ khi nào tâm tư nàng trở nên bẩn thỉu như vậy? Đó là tỷ tỷ ruột của nàng.”
Ta thở dài: “Ta chỉ cảm thấy, vì sao hai người lại tặng cùng một món quà? Giống hệt nhau thì còn bất ngờ gì nữa.”
Hắn nghẹn lại, hồi lâu mới hoàn hồn: “Nàng không ghen sao?”
“Ta vì sao phải ghen?”
“Thế tử, ta không đồng ý gả cho chàng, cũng không phải vị hôn thê của chàng. Ghen là chuyện của vị hôn thê chàng, không phải chuyện ta nên quản.”
Tạ Cảnh thở phào nhẹ nhõm, thần sắc dịu xuống, giơ tay xoa đỉnh đầu ta.
“Ta biết Nguyệt Lan hiểu chuyện nhất mà. Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ lại tới cầu thân.”
Nói xong hắn liền đứng dậy, bảo phải về chuẩn bị sính lễ.
Ta nhìn bóng lưng hắn hứng khởi rời đi, nhất thời có chút hoảng hốt.
Người này chẳng lẽ nghe không hiểu tiếng người?
Ta đã nói rõ ràng như vậy, hắn lại chỉ coi là tiểu cô nương làm mình làm mẩy, quay đầu liền muốn đi chuẩn bị sính lễ.
Chút lưu luyến cuối cùng của ta đối với Tạ Cảnh vẫn còn dừng ở thuở nhỏ.
Khi ấy hắn cao hơn những đứa trẻ khác một đoạn, mỗi lần mua bánh đều có thể dựa vào chiều cao chen lên phía trước, sau đó quay người đưa cho ta, giữa mày mắt còn mang vài phần đắc ý.
Dung mạo cũng quả thật đẹp, trong đám trẻ nhỏ là nổi bật nhất.
Giống như một miếng bánh quế hoa vừa ra lò, trên mặt rắc đầy hoa quế vàng óng, chỉ nhìn đã khiến người ta vui lòng.
Nhưng sau khi thành thân, ngày ngày sớm tối ở bên nhau, ta mới dần dần nhìn rõ.
Bên dưới lớp hoa quế ấy, toàn là những con sâu nhỏ li ti đang bò.
Chỉ là bên ngoài phủ một lớp hương ngọt nên đánh lừa được người mà thôi.
Cho nên ngày ấy sau khi nghĩ thông, lòng ta cũng chỉ đau trong một thoáng, giống như bị muỗi đốt một cái, ngứa một chút rồi thôi.
Ngay sau đó ta ôm hòa ly thư, vui vẻ chạy tới Biện Châu ăn bánh đường.
Không biết tỷ tỷ đi vào từ lúc nào, nàng cười khẩy với ta: “Nguyệt Lan, thế tử ưu tú như vậy, muội còn làm cao cái gì?”