Chương 13 - Cuộc Sống Không Của Bà Nội

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Buổi chiều hôm đi du lịch trở về, tôi nhận được tin nhắn thông báo có bưu phẩm.

Xuống tầng lấy hàng, đó là một chiếc hộp giấy dẹt dẹt.

Mở ra xem, bên trong là một chiếc khăn quàng cổ.

Màu trắng sữa, chất liệu len lông cừu nguyên chất, sờ vào mềm mại vô cùng.

Dưới đáy hộp có lót một mẩu giấy nhỏ, nét chữ nguệch ngoạc xiêu vẹo:

“Bà nội ơi, cái này là cháu cùng bố mẹ chọn cho bà đấy ạ. Chúc bà mỗi ngày đều vui vẻ. An Trạch.”

Phía cuối còn vẽ thêm một gương mặt cười toe toét.

Đêm hôm đó tôi đem chiếc khăn quàng cổ mới và chiếc khăn màu xám đậm tự mua hôm trước gấp ngay ngắn lại với nhau, cất vào trong tủ quần áo.

Hai chiếc khăn, hai màu sắc khác nhau.

Một chiếc là tôi tự mua cho chính mình.

Một chiếc là cả nhà chúng nó tặng cho tôi.

Chiếc nào cũng ấm áp vô ngần.

18

Những ngày tháng êm ả trôi qua đến tháng thứ hai thì xảy ra một sự cố ngoài ý muốn.

Hôm đó là chiều thứ Tư, tôi đang ở trung tâm cộng đồng tập bài thái cực quyền thì chuông điện thoại bỗng reo dồn dập.

Là Hứa Nặc gọi tới:

“Mẹ ơi, An Trạch ở trường mẫu giáo bị ngã rách trán rồi, cô giáo bảo phải đưa đi viện khâu vết thương. Tống Nhân không có ở đấy, con đang chạy ngoài đường tiếp khách hàng không kịp quay về. Mẹ có thể chạy sang trường mẫu giáo đón thằng bé hộ con được không ạ?”

Giọng nó vô cùng hoảng hốt.

Tôi lập tức thu dọn đồ đạc, bắt taxi lao thẳng tới trường mẫu giáo.

Trán An Trạch bị rách một vệt, máu tuy đã cầm nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không còn giọt máu.

Vừa nhìn thấy tôi, thằng bé liền òa lên nhào ngay vào lòng:

“Bà nội ơi!”

Tôi bế thốc cháu lên, bắt taxi phi thẳng đến Bệnh viện Trung tâm Thành phố.

Lấy số, sát trùng, khâu ba mũi.

Suốt cả quá trình An Trạch không hề khóc một tiếng nào, chỉ có bàn tay nhỏ bé là cứ nắm chặt lấy tay tôi không buông.

Khâu xong bước ra ngoài, bác sĩ dặn phải thay băng đúng giờ, chú ý không được để vết thương dính nước.

Tôi ôm An Trạch ngồi trên chiếc ghế dài ở hành lang bệnh viện, mua cho nó một cốc sữa đậu nành ấm.

Thằng bé nhấp từng ngụm từng ngụm nhỏ, trên trán dán một miếng băng gạc màu trắng tinh:

“Bà nội ơi, cháu đau.”

“Bà biết rồi. Uống hết sữa đậu nành là hết đau ngay thôi.”

Thằng bé tin lời tôi.

Uống hết cốc sữa đậu nành, nó bảo không thấy đau nữa thật.

Lúc Hứa Nặc hớt hải chạy đến bệnh viện thì đã gần năm giờ chiều.

Vừa bước vào nó đã ngồi thụp xuống trước mặt An Trạch, đưa tay định chạm vào miếng băng gạc trên trán con, ngón tay run rẩy bần bật:

“Bố đến muộn mất rồi.”

An Trạch bảo: “Bà nội đưa con đi khâu vết thương đấy, con chẳng sợ tí nào đâu bố ạ.”

Hứa Nặc ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

Trong ánh mắt ấy chứa đựng biết bao nhiêu điều:

Tự trách, cảm kích, và cả những cảm xúc phức tạp khó mà gọi thành tên:

“Mẹ, con cảm ơn mẹ.”

“Con cảm ơn cái gì chứ. Đây là con trai của con, nhưng cũng là cháu nội của mẹ mà.”

Tối hôm đó, Hứa Nặc nằng nặc đòi lái xe đưa tôi về tận nhà, rồi lại vòng qua hiệu thuốc mua gạc y tế và thuốc sát trùng mang sang tận nơi cho tôi.

Lúc ra về, nó đứng ngập ngừng ở cửa một hồi lâu:

“Mẹ, những chuyện như hôm nay, sau này mẹ cứ gọi cho con bất cứ lúc nào. Con sẽ cố gắng hết sức để chạy về. Thế nhưng…”

Nó ngập ngừng dừng lại một nhịp:

“Thế nhưng nếu con thực sự không kịp chạy về, con biết có mẹ ở đây, An Trạch sẽ không xảy ra chuyện gì cả.”

Tôi đứng tựa cửa nhìn con trai:

“Con cứ yên tâm đi. Những lúc thực sự cần giúp đỡ, mẹ sẽ không bao giờ thoái thác đâu. Bình thường các con cứ tự thu xếp cuộc sống của mình cho tốt là được. Những thứ cần tách bạch thì phải tách bạch, còn những lúc cần nương tựa vào nhau thì chẳng ai bỏ chạy đâu.”

Hứa Nặc gật đầu thật mạnh.

Lần này là cái gật đầu thực sự.

Không phải đối phó, không phải nhượng bộ.

Mà là một người đàn ông ba mươi sáu tuổi rốt cuộc đã thấu tỏ một chân lý:

Tình yêu thương của cha mẹ không phải là vòi nước máy, cứ vặn ra là có, khóa lại là hết.

Nó là một giếng nước.

Bình thường phải đậy nắp, phải chăm sóc giữ gìn, đến khi hạn hán thực sự, thả gầu xuống là sẽ có nước ngọt lành.

Nhưng con không thể ngày nào cũng múc, ngày nào cũng vục, vục đến cạn kiệt cả giếng rồi lại còn chê nước không đủ ngọt ngào.

19

Tuần thứ hai sau khi An Trạch đi khâu vết thương, Hứa Nặc tìm đến gặp tôi, mang theo một chuyện mà tôi hoàn toàn không ngờ tới.

Nó ngồi bên bàn ăn, mở điện thoại đưa ra một bức ảnh chụp màn hình cho tôi xem.

Đó là bảng lương ngân hàng của nó:

“Mẹ, tháng này con nhận được bốn mươi hai nghìn tệ.”

Tôi nhìn con số trên màn hình:

“Sao nhiều thế? Bình thường con chỉ có hơn mười nghìn thôi mà?”

“Tháng trước con chốt được hai chiếc xe dòng cao cấp, khách đều trả thẳng một cục cả. Tiền hoa hồng về rồi mẹ ạ.”

Nó cất điện thoại đi:

“Con đã bàn với Tống Nhân rồi, trích từ khoản tiền này ra mười lăm nghìn tệ để trả lại mẹ một phần chi phí của ba năm trước. Chỗ còn lại tụi con gửi tiết kiệm, làm quỹ giáo dục cho An Trạch.”

Tôi nhìn nó:

“Không cần trả mẹ đâu. Con cứ giữ lấy.”

“Mẹ, mẹ đừng vội gạt đi. Đây không phải là khách sáo, mà là con nợ mẹ. Con đã tính một cuốn sổ nợ rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng