Chương 2 - Cuộc Sống Không Có Anh
Về đến nhà, Phó Trầm và bố mẹ chồng đều đang ngồi trên sofa.
Trước mặt họ là túi đồ ăn ngoài chưa mở hẳn.
Bà chợt đứng bật dậy, lao tới tát tôi một cái “bốp”.
Trợn mắt quát: “Cô còn biết đường về à? Muốn bỏ đói cả nhà thì nói thẳng ra! Ai đời vô trách nhiệm như cô, muốn đi là đi!”
Tôi nghiêng đầu nhìn sang Phó Trầm.
Anh đang cầm máy tính bảng lướt xem, vẻ mặt như chẳng liên quan đến mình.
Cái nhà này, rốt cuộc ai mới là người vô trách nhiệm?
“Tôi và Phó Trầm đã ly hôn rồi.”
Cơ thể bà sững lại, đứng đơ một chỗ, há miệng không biết nói gì.
Trong mắt bà, ngoài chấn động vẫn là chấn động.
Tôi tranh thủ lúc họ chưa kịp phản ứng, lên lầu thu dọn đồ đạc.
Phó Trầm lập tức theo sau.
Giọng anh đầy khó chịu: “Ly hôn không phải lý do để em làm loạn.”
Tôi thấy nực cười, ngừng tay xếp quần áo, đối mặt với anh.
“Tôi đã làm sai chuyện gì?”
“Em không nên cãi lại người lớn.”
“Ha.”
Anh không nhìn thấy dấu bàn tay trên mặt tôi, nhưng lại cho rằng tôi chỉ vì nói sự thật mà hỗn với bề trên.
Tôi bỗng thấy mệt mỏi, chẳng còn muốn cãi nhau với anh nữa.
3
Ra đến cửa, anh chặn tôi lại.
“Muộn thế này rồi, bên ngoài không an toàn.”
Tôi muốn tìm trong mắt Phó Trầm một chút chân tình.
Nhưng thứ tôi thấy, chỉ là mặt hồ phẳng lặng không chút gợn sóng.
Tôi bình tĩnh đáp: “Tôi nên đi sớm, để dành chỗ cho mẹ đẹp của Phó Dự An.”
“Mẹ đẹp?”
Anh nheo mắt lại: “Em định đi đâu? Anh đưa đi.”
Anh định giành lấy vali của tôi, tôi nghiêng người né tránh.
“Không cần đâu.”
“Mấy thứ tôi không mang đi được, anh nên bỏ thì bỏ.”
Nếu sau này bên cạnh anh có thêm người mới, cũng tránh được mấy chuyện rắc rối không đáng có.
Phó Dự An ôm con gấu bông, rụt rè nấp sau ghế nhìn tôi.
Tôi bất lực thở dài.
Bước lại gần, vỗ nhẹ vai nó.
“Phải ngoan, nghe lời ba với ông bà nội, biết chưa?”
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Lúc nó ra đời, tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay.
Người duy nhất trên đời này cùng tôi chia sẻ dòng máu, rốt cuộc vẫn chẳng thể ở lại bên tôi.
Tôi bắt taxi đến khách sạn nghỉ tạm.
Năm năm trước, cũng chính ở nơi này, Phó Trầm đã cầu hôn tôi.
Tôi – người đã thầm yêu anh suốt bảy năm – không có lý do gì để từ chối.
Bạn bè trêu tôi lấy được chồng nhà giàu.
Nhưng họ đâu biết, câu “gả vào hào môn như rơi xuống biển sâu” hoàn toàn không phải lời đồn.
Chỉ vì sợ mất mặt khi tôi đi dự tiệc cùng anh,
Tôi học đủ thứ lớp: lễ nghi, lịch sử, tiếng Anh, tài chính…
Thế mà chỉ vì tôi ngáp một cái trong một buổi tiệc,
Phó Trầm từ đó không bao giờ để tôi xuất hiện cùng trong bất kỳ dịp công khai nào nữa.
Người trong giới ai nấy đều cười nhạo tôi.
Nào là không được sủng, quê mùa, thiếu hiểu biết, nhỏ nhen hẹp hòi.
Những cái mác đó bỗng trở thành danh xưng gắn chặt lấy tôi.
Trẻ con nhà họ còn chỉ vào vết sẹo trên tay tôi mà nói: “Ghê quá!”
Dần dà, tôi trở nên tự ti hơn cả trước kia.
Chỉ đến mỗi mùa hè oi bức, tôi mới dám lấy lý do thời tiết nóng mà mặc áo hở tay.
4
Trong mắt người lớn, tôi là một người vợ biết điều.
Chịu khó chịu khổ.
Vừa chăm con, vừa chăm sóc bố mẹ chồng.
Dù chồng quanh năm vắng nhà, tôi cũng không than thở, không nghi ngờ.
So với tiểu thư môn đăng hộ đối, một cô nhi không cha không mẹ như tôi càng dễ khiến người ta yên tâm.
Từng có lần tôi tình cờ nghe bạn Phó Trầm nói:
“Chỉ vì giận dỗi với Thiền Nguyệt mà cưới cô này á?”
“Tôi nói thật, gu thẩm mỹ của cậu tụt dốc không phanh rồi đấy.”
An Thiền Nguyệt – mối tình đầu của Phó Trầm.
Một cô tiểu thư nổi tiếng kiêu ngạo trong giới.
Ngày chia tay, hai người làm rùm beng cả thành phố.
Cô ấy từng đứng chờ ở sân bay suốt 24 tiếng, vậy mà Phó Trầm vẫn không xuất hiện.
Ai ai cũng chửi anh tuyệt tình.
Chỉ có tôi hiểu, anh yêu cô ấy đến mức nào.
Nếu không, vì sao ví tiền của anh đến giờ vẫn còn kẹp ảnh cô ấy?
Hôm đi đăng ký kết hôn, tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại rất lâu, không thể nào hoàn hồn.
Tôi dọn vào căn phòng thuê mới.
Liên tục mấy ngày liền chỉ ăn bánh kẹp trứng và lẩu cay.
Cứ như muốn bù lại hết những sớm mai và hoàng hôn đẹp đẽ mà suốt bao năm qua mình đã bỏ lỡ.
Sáng hôm sau, tôi đang chuẩn bị giãn cơ.
Màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn từ Phó Trầm.