Chương 32 - Cuộc Sống Bên Gia Đình Chồng
“Dạ.”
“Con bây giờ, có vui không?”
Tôi ngẫm nghĩ một chốc.
“Vui ạ.”
“Vui hơn ngày trước chứ?”
“An lòng hơn ngày trước ạ. Trước kia niềm vui cứ như đồ mượn tạm, lúc nào cũng phập phồng lo âu bị người ta đòi lại. Bây giờ niềm vui là do con tự giành lấy, chẳng ai cướp đi được nữa.”
Bố gật gật đầu, không nói gì thêm.
Nhưng tôi thừa thấy khóe miệng ông khẽ nhếch lên.
Một nụ cười đặc trưng của bố. Chẳng hề phát ra tiếng động, chẳng buông lời bộc bạch, nhưng lại chan chứa vẻ tự hào đắc ý.
Gió từ ngoài ban công lùa vào, mang theo chút se lạnh hanh hao của tiết trời đầu thu.
Phía dưới lầu văng vẳng tiếng la hét nô đùa của đám trẻ tan tầm, xa xa vút tầm mắt có người đang thả con diều bươm bướm ngũ sắc, đong đưa chao lượn giữa không trung bao la.
“Bố ơi.” Tôi khẽ gọi.
“Hửm?”
“Con cảm ơn bố.”
“Cảm ơn chuyện gì?”
“Cảm ơn bố ngày đó đã nói với con câu ‘Nơi này mãi mãi là nhà của con’.”
Bố vỗ vỗ lên bờ vai tôi.
“Đứa ngốc này, thế cũng phải cảm ơn sao?”
Tiếng Đa Đa gọi í ới văng vẳng từ phòng khách: “Mẹ ơi ra xem này! Con vẽ thư viện sa mạc nè!”
Tôi mỉm cười bước vào nhà.
Trên bức tranh là một căn nhà nhỏ vuông vức, dựng sừng sững giữa một bãi “sa mạc” màu vàng ươm. Trước cửa căn nhà là một hình nhân que củi buộc bím tóc —— là tôi.
Bên cạnh là một hàng những hình nhân nhỏ xíu xiu đang rồng rắn xếp hàng vào thư viện.
“Mẹ xem này, đông người đến đọc sách lắm ý!”
Tôi ngồi thụp xuống, nâng niu ngắm nghía bức tranh của con.
“Đa Đa, con vẽ đẹp lắm.”
Con bé toét miệng cười.
Cái răng cửa mới rụng mất một chiếc, cười lộ ra một lỗ hổng vẩu vẩu, nhưng đó lại là nụ cười rạng rỡ nhất trần đời.
Hà Tuấn thò đầu từ phòng bếp ra: “Ai uống nước chanh mật ong nào?”
“Con uống con uống!” Đa Đa giơ tít tay.
“Cho em một ly.” Tôi cũng hùa theo.
“Tuân lệnh.”
Bố vẫn cặm cụi tưới hoa ngoài ban công.
Mẹ đang lúi húi gấp chăn màn trong phòng ngủ.
Nắng thu rọi thẳng qua ô cửa sổ, phủ lên khắp phòng khách một màu vàng mật ong ấm áp.
Đa Đa lại cặm cụi nằm bò ra bàn trà tô vẽ, miệng ngân nga một điệu nhạc lệch tông đến buồn cười.
Tôi thả mình xuống ghế sofa ngắm nhìn tất thảy.
Chẳng cần phải nhẫn nhục chịu đựng nữa.
Chẳng cần phải gồng mình gắng gượng nữa.
Chẳng cần phải sắm vai “đứa con ngoan hiểu chuyện” trong mắt ai nữa.
Đây là cuộc đời mà tôi tự tay chọn lựa.
Cuộc đời do chính tôi tranh đoạt, gìn giữ, và tự hào tận hưởng.
Con diều bươm bướm lượn lờ ngoài cửa sổ rồi bay cao vút lên, sợi dây diều căng dài tít tắp, nhưng được siết chặt kiên định trong lòng bàn tay người chơi diều.