Chương 1 - Cuộc Sống Ẩn Giấu Giữa Loạn Lạc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tỷ tỷ ta là yêu phi họa quốc, ca ca ta là cửu thiên tuế tâm địa tàn nhẫn.

Ngay cả vị thanh mai trúc mã bên cạnh ta, cũng chính là thái tử Đông Cung âm trầm u ám.

Nhưng ta lại hoàn toàn không hề hay biết.

Ta sinh ra giữa loạn thế, nhưng lại lớn lên trong một thế giới đơn thuần và sung túc, tất cả đều do một tay ca ca và tỷ tỷ vì ta mà dốc lòng dựng nên.

Vậy nên, ta từng vô tư cùng tỷ tỷ ngồi chê trách yêu phi là hồng nhan họa thủy.

Từng ôm cánh tay vị ca ca tuấn mỹ, chu miệng oán thán rằng mình ghét nhất trên đời là bọn thái giám.

Thậm chí còn túm lấy vai vị trúc mã bệnh yếu kia, lắc lấy lắc để mà nói:

“Cái tên cẩu thái tử kia đúng là đáng ch/ết, huynh nói có phải không?”

Trúc mã khẽ sặc, ho liên tục mấy tiếng, sau đó lại quay lưng về phía ta.

Ta vội đuổi theo, lo lắng hỏi hắn làm sao vậy.

Bỗng một hàng chữ sáng lóa như khói hiện lên trước mắt——

【Kỳ lạ quá rồi…】

【Cái tên thái tử bệnh kiều kia chẳng phải mắc chứng sạch sẽ cực độ sao?】

【Thế mà lại để người khác tới gần sát như vậy… còn bị lay lắc đến thế nữa…】

【Người trước chỉ mới vô tình quệt vào góc áo hắn, cỏ trên mộ đã cao đến hai mét rồi thì phải.】

Tay ta đang nắm lấy vai trúc mã liền khựng lại giữa không trung.

1

Ta sinh ra trong thời loạn lạc, cha mẹ vừa sinh ta đã lần lượt qua đời.

Chính tay ca ca và tỷ tỷ đã nuôi ta khôn lớn.

Đến năm ta mười lăm tuổi, ngoại họa vừa yên, nội loạn lại nổi.

Hậu cung yêu phi tác oai tác quái, tiền triều hoạn quan nắm quyền.

Nhưng ca ca và tỷ tỷ ta quả thực là những người có năng lực.

Bọn họ không chỉ giữ vững mà còn phát triển sản nghiệp của gia tộc, đem đến cho ta một cuộc sống yên ổn và phú quý giữa thời thế hỗn loạn.

Họ cũng rất mực cưng chiều ta.

Vì ta mà đến nay vẫn chưa thành thân.

Chỉ có một điều——

Từ nhỏ đến lớn, họ không bao giờ để ta tùy tiện bước chân ra khỏi phủ.

2

Sắp đến rằm tháng Tám, tết Trung Thu đã cận kề.

Tiểu đồng phụ trách việc mua sắm trong phủ nói rằng năm nay ở kinh thành sẽ có hội đèn hoa cực kỳ náo nhiệt.

Lần gần nhất ta được ra khỏi phủ là hai tháng trước, khi ca ca đưa ta ra ngoại thành xem đua ngựa.

Ta sắp phát điên rồi.

Trong lòng tràn đầy khao khát, muốn len lén chuồn ra ngoài chơi.

Huống chi dạo này ca ca tỷ tỷ đều bận rộn chuyện làm ăn, không có nhiều thời gian ở bên ta.

Sáng hôm ấy, tỷ tỷ ngồi ăn sáng cùng ta xong, liền vội vã đứng dậy.

Ta lập tức đuổi theo, bước qua bậu cửa, túm lấy vạt áo nàng.

Tỷ tỷ dừng chân quay đầu lại, tay nhẹ nhàng đặt lên vai ta.

“Ngoan nào, A Ninh.” Giọng nói của nàng mềm mại, bàn tay thoang thoảng hương thơm quen thuộc vuốt nhẹ lên má ta.

Nàng mỉm cười dịu dàng: “Đợi tỷ bận xong hai ngày này, sẽ đưa A Ninh đi thả diều bên bờ sông.”

Ta không hỏi thêm gì nữa.

Bởi vì tỷ tỷ và ca ca ta từ trước đến nay chưa từng nói suông bao giờ.

Ta chỉ ôm lấy eo nàng, nép vào người nàng mà khẽ đáp: “Vâng.”

3

Ta đứng nhìn chiếc kiệu của tỷ tỷ khuất dần sau góc tường.

Vừa quay người lại thì bắt gặp chưởng quỹ bên cạnh ca ca.

Hắn nâng hộp gấm, cười niềm nở: “Lão gia tối qua không về phủ, nhưng trong lòng vẫn nhớ đến tiểu thư.”

Hắn nói: “Sáng sớm đã sai người cưỡi ngựa nhanh đem hộp vải này về cho tiểu thư.”

Ta mở nắp hộp, thấy bên trong là vải tươi còn đọng nước, chỉ khẽ gật đầu: “Tốt.”

Khó khăn lắm mới thoát khỏi chưởng quỹ cứ bám lấy không rời.

Ta lôi ra bộ y phục tiểu đồng đã chuẩn bị sẵn trong phòng.

Mặc vào người, canh cả buổi chiều ở nhà bếp.

Cuối cùng cũng lén leo lên chiếc xe chở hàng của phủ, thuận lợi ra khỏi cửa.

4

Trời nhá nhem, ánh đèn hòa cùng hoàng hôn rực rỡ.

Phố xá náo nhiệt, tiếng người ồn ào, chim chóc tranh nhau ríu rít.

Những cảnh tượng này, ở trong phủ chưa từng thấy.

Ta say mê trong khoảnh khắc tự do ấy.

Cho đến khi phát hiện dòng người đang chen chúc đổ về trung tâm thành.

Ta vội kéo một người lại, hỏi họ đang đi đâu mà đông vậy.

Người nọ kinh ngạc nhìn ta: “Cô không biết à?”

Hắn nói: “Hôm nay là Trung Thu, Thánh thượng dẫn Quý phi nương nương lên lầu Hàn Nguyệt cầu phúc cho bá tánh.”

“Mọi người đều đổ xô tới đó xem Hoàng thượng và vị Quý phi tuyệt sắc vang danh thiên hạ ấy.”

Có người chen vào: “Dán hoàng bảng khắp nơi từ hai tháng trước rồi. Hai hôm nay lầu Hàn Nguyệt xếp hàng dài dằng dặc, cô thật không biết sao?”

Ta đành gật đầu bất đắc dĩ, tránh khỏi ánh mắt dò xét ngạc nhiên của họ.

Bởi vì ta bị ca ca và tỷ tỷ quản thúc chặt chẽ, những tin tức bên ngoài đều bị ngăn cách.

Tất nhiên ta không biết gì cả.

Ta chỉ vội vàng hỏi: “Vị Quý phi đó… là Thục Quý phi sao?”

Dòng người vẫn chen chúc không ngừng.

Có người cười khẩy: “Thục phi gì chứ? Chỉ là danh xưng thôi, nói là yêu phi thì đúng hơn!”

5

Hiếm hoi vài lần lén ra ngoài phủ, ta luôn thích chạy đến tửu lâu.

Thích vừa ăn vừa nghe kể chuyện.

Ta biết chiến sự mới lắng xuống, dân sinh đang dần hồi phục.

Triều trước hậu cung đã có vài kẻ gây họa.

Trong hậu cung, Thục Quý phi là người bị mắng chửi nhiều nhất.

Người kể chuyện gan to, lời lẽ sắc bén.

Nói rằng lão Hoàng đế bị Thục Quý phi mê hoặc đến điên đảo thần hồn.

Vì nàng mà xây lầu vàng, sửa thánh chỉ.

Thậm chí còn lấy cả tiền cứu tế lũ lụt Giang Nam để may y phục mới cho nàng.

Lúc đó ta cho rằng người kể chuyện nói quá.

Nhưng giờ đây, giữa đám đông dưới ánh đèn lồng,

Khắp nơi đều là những lời nhục mạ, phỉ báng Thục Quý phi.

Họ nói nàng độc ác.

Vào cung ba năm, trước sau đã khiến mấy vị phi tần địa vị cao mất mạng.

Họ nói nàng kiêu ngạo.

Chỉ vì một câu nàng thích ăn vải tươi Lĩnh Nam,

Lão Hoàng đế liền điều binh ngựa chuyển từng hộp từng hộp vào hậu cung.

Ta lặng lẽ bước theo dòng người, không nói gì.

Nhà ta giàu có, sơn hào hải vị chẳng thiếu.

Nên khi ca ca và tỷ tỷ biết ta thích ăn vải mà dâng tận miệng, ta cũng chỉ thấy bình thường.

Chính hôm nay ta mới hiểu vải quý đến nhường nào.

Lại có người nói Thục Quý phi họa quốc.

Nói rằng năm năm trước, sứ thần nước chư hầu đến triều, thấy nàng tuyệt sắc trên cao liền ngỏ ý cầu thân.

Lão Hoàng đế nổi cơn ghen,

Chiến sự vốn đã lắng, suýt nữa vì một nữ nhân mà bùng phát trở lại.

6

Dòng người vẫn tiếp tục đổ về phía trước.

Ngoài Quý phi, họ còn nói đến vị cửu thiên tuế âm độc nắm quyền trong tiền triều.

Cùng với vị Thái tử trầm mặc đáng sợ nhưng ít lộ diện.

Ta theo dòng người, cũng muốn tận mắt nhìn thấy vị Quý phi mỹ mạo vang danh thiên hạ ấy.

Sinh ra dưới đôi cánh bảo hộ của ca ca và tỷ tỷ,

Những người ta từng gặp quả thực quá ít.

Trong nhận thức của ta hiện giờ, người đẹp nhất chính là tỷ tỷ.

Mặt tròn, mày liễu.

Khi nhìn ta, tỷ tỷ luôn mỉm cười dịu dàng.

Vừa định theo dòng người rẽ qua góc tường để nhìn về phía lầu Hàn Nguyệt,

Bỗng cổ tay ta bị ai đó nắm chặt.

Ta giật mình, quay đầu lại thì ngạc nhiên nhướng mày:

“…Sao lại là huynh?”

Người đang đội mũ trùm đầu áo đen trước mặt, chính là Phó Thời Hứa.

7

Phó Thời Hứa không nói một lời.

Chỉ kéo ta rẽ khỏi dòng người, đi ngược ra ngoài.

Hắn vốn thân thể yếu, ta sợ giằng co sẽ làm hắn bị thương,

Chỉ đành bất lực theo hắn rời đi.

Quanh một khúc phố, đến nơi yên tĩnh hơn một chút,

Ta mới lên tiếng hỏi: “Sao huynh lại ở đây?”

Phó Thời Hứa cuối cùng cũng quay đầu nhìn ta một cái.

Giọng hắn lạnh mà trong trẻo:

“Phải là ta hỏi muội mới đúng.” Hắn dừng bước, cụp mắt nhìn ta.

Biết Phó Thời Hứa đã tám năm.

Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn cau mày.

Hắn là học trò của ca ca.

Năm ta tám tuổi, lần đầu tiên được ca ca dẫn về nhà.

Từ đó, mỗi tháng đều đến phủ hai lần.

Năm đó, Phó Thời Hứa trầm tĩnh và xinh đẹp.

Ngồi trong thư phòng của ca ca, giống như một con búp bê tinh xảo.

Ta mặt dày đến gần, ca ca lại bất ngờ cản ta.

Lần đầu tiên ta cãi lời ca ca.

Nắm lấy tay Phó Thời Hứa.

Hắn không giãy ra, chỉ yên lặng ngẩng đầu nhìn ta.

Từ đó về sau, Phó Thời Hứa trở thành người bạn duy nhất của ta.

8

Lúc này, gió đêm bắt đầu nổi.

Ta sợ Phó Thời Hứa bị nhiễm lạnh, liền kiễng chân định giúp hắn chỉnh lại cổ áo.

Nhưng lại bị hắn nắm chặt tay ngược lại.

“Ta đang hỏi muội đấy.” Hắn nói.

Bình thường hắn luôn điềm đạm, đối với ta còn hiền hòa và dung túng.

Ta chưa từng thấy hắn nghiêm túc như vậy.

Trên người hắn thậm chí còn toát ra áp lực khiến người khác khó thở.

“Ở trong phủ lâu quá ta sắp phát điên rồi.”

Ta đành thật thà nói: “Muội chỉ muốn ra ngoài xem hội đèn lồng, nghe nói Thánh thượng và Quý phi nương nương đang cầu phúc ở lầu Hàn Nguyệt.”

Ta kéo tay áo hắn, nói: “Muội muốn tận mắt nhìn thử vị Quý phi ấy.”

Ánh mắt Phó Thời Hứa đen kịt.

Ta không hiểu được ánh nhìn đó.

Nhưng sau khi ta nói xong, hắn im lặng thật lâu.

Cuối cùng, hắn siết chặt tay ta, khẽ nói: “Về nhà thôi.”

“Huynh đừng nói với ca ca và tỷ tỷ muội nha.” Ta làm nũng, lắc lắc tay hắn.

Phó Thời Hứa quay đầu liếc nhìn ta: “Muộn rồi.”

Hắn thản nhiên đáp: “…Ca muội đã cho người tìm muội suốt cả buổi chiều.”

9

Còn chưa kịp để Phó Thời Hứa đưa ta về phủ,

Trên đường đã chạm mặt ca ca.

Ca sải bước vội vàng tiến lại,

Vừa thấy ta liền nhìn lên nhìn xuống kiểm tra một lượt: “Không bị thương chứ?”

Nhìn gương mặt vốn luôn điềm tĩnh tuấn tú của ca ca nhuốm vẻ lo lắng, ta biết mình đã gây rắc rối rồi.

Liền cúi đầu nhận lỗi trước: “Xin lỗi ca.”

Chân mày ca khẽ giãn ra, kéo ta về đứng cạnh mình: “Không trách muội, chỉ là lo cho muội thôi.”

Ca khẽ thở dài: “…Muội dọa ta sợ chết khiếp.”

Ca tỷ ta đều là người thông minh tuyệt đỉnh.

Dù gặp chuyện gì cũng đều xử lý ung dung.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)