Chương 2 - Cuộc Hôn Nhân Giữa Hai Thế Giới
Quãng đường dài như vậy, nhờ có chị ấy tôi mới vượt qua được.
Bố mẹ biết tôi sẽ về nhà, đã mong ngóng từ mấy ngày trước.
Nhưng vừa nhìn thấy người tôi lạnh cóng, phía sau lại không có một ai, nụ cười vốn tràn ngập trên mặt lập tức biến thành lo lắng.
“Sao lại lạnh thành thế này? Mau vào nhà, mau vào nhà, cả người toàn tuyết. Minh Hiên đâu? Nó không về cùng con à?”
Tôi không thể nhịn thêm được nữa, nhào vào lòng mẹ khóc òa lên.
Tôi kể hết mọi ấm ức suốt chặng đường vừa qua.
Sắc mặt vốn đã vàng vọt của bố lập tức trầm xuống.
Ông im lặng rất lâu rồi mới nặng nề thở dài.
“Con gái ngốc, con chịu ấm ức rồi. Ly hôn là đúng, loại đàn ông như vậy không đáng để con giao phó cả đời.”
Mẹ vừa tìm quần áo sạch cho tôi, vừa lau nước mắt.
“Cái thằng Cố Minh Hiên này đúng là mù mắt! Mẹ nó năm nào cũng giả bệnh, chẳng lẽ trong lòng nó không biết sao? Vậy mà vì chuyện đó, nó dám vứt con lại trên đường cao tốc!”
Đêm hôm ấy, tôi rúc vào bên cạnh bố mẹ.
Giống như khi còn nhỏ phải chịu ấm ức, tôi nghe mẹ lải nhải an ủi, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay bố, sự lạnh lẽo trong lòng dần dần tan đi.
Ngày giao thừa, mẹ dậy từ sáng sớm để chuẩn bị.
Trong bếp tỏa ra mùi thơm hấp dẫn, toàn bộ đều là những món bố và tôi thích ăn.
Tinh thần của bố hiếm khi tốt hơn một chút, uống hai ngụm rượu xong, ông cũng nói nhiều hơn.
Ông kể cho tôi nghe những chuyện thú vị khi còn trẻ làm kỹ thuật trong viện nghiên cứu, kể năm đó mẹ đã bất chấp sự phản đối của gia đình để lấy một chàng trai nghèo như thế nào.
Mẹ ngồi bên cạnh cười ngắt lời:
“Toàn đào lại chuyện cũ, không sợ con gái cười cho à.”
Tôi nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt bố mẹ, nhìn bàn thức ăn nghi ngút hơi nóng, đột nhiên cảm thấy cuộc sống bình dị như vậy mới là thứ quý giá nhất.
Cố Minh Hiên không gửi bất kỳ tin nhắn nào, mẹ chồng cũng vậy, tôi chỉ cảm thấy vô cùng yên tĩnh.
Như vậy tôi có thể ở bên bố mẹ thật tốt, cùng họ đón hết cái Tết này.
Mùng Ba Tết, tôi họp trực tuyến với sếp.
Tôi một lần nữa đưa ra đề xuất về đơn vị hợp tác của công ty, sếp gật đầu, đồng ý với phương án thứ hai.
Ông cũng đồng ý cho tôi lùi lịch nghỉ phép năm.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, tôi chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái.
Cuối cùng tôi cũng có thời gian ở bên bố mẹ thật lâu, không uổng công trước Tết tôi đã thức đêm tăng ca suốt một tháng.
Nhưng đến buổi chiều, chuông cửa đột nhiên vang lên dồn dập.
Chương 4
Lòng tôi trầm xuống, nhìn qua mắt mèo, quả nhiên là Cố Minh Hiên và mẹ chồng.
Tôi chỉ hé cửa một khe nhỏ, lạnh lùng nói:
“Nơi này không chào đón hai người, mau đi đi.”
Mẹ chồng giơ hộp quà trong tay lên, trách móc nhìn tôi.
“Tô Niệm, sao con không hiểu chuyện như vậy? Chúng ta đến thăm ông thông gia, sao con có thể ngăn cản? Mau mở cửa!”
“Tôi đã nói rồi, không chào đón.”
Tôi không muốn bọn họ quấy rầy bố, trở tay định đóng cửa lại.
Nhưng sức lực bên ngoài đột nhiên mạnh hơn.
Tôi không đứng vững, bị cánh cửa đập vào khiến tôi lùi lại hai bước.
Bọn họ nhân cơ hội chen vào.
Mẹ chồng khập khiễng bước vào, trên mặt mang theo biểu cảm vừa ấm ức vừa cố tình làm ra vẻ.
Bà cố ý đưa chân bị thương ra phía trước để mọi người đều nhìn thấy vết trầy trên đầu gối.
Vết thương thật ra không nghiêm trọng, chỉ rách một chút da và hơi đỏ lên.
Nhưng dưới những động tác phóng đại của mẹ chồng, nó giống như một vết thương vô cùng nghiêm trọng.
Mẹ chồng ngồi phịch xuống ghế sofa, bắt đầu lau nước mắt, giọng nói châm chọc đầy ẩn ý:
“Tô Niệm à, mẹ thật sự không ngờ con lại là một đứa trẻ bất hiếu và không hiểu chuyện như vậy.”
“Mẹ gặp tai nạn xe, cơ thể đã thành thế này, con không những không quan tâm mà còn đuổi mẹ con chúng ta ra ngoài.”
“Bây giờ mẹ chỉ muốn đến thăm ông thông gia, như vậy cũng là sai sao? Cho dù con có nóng lòng ở bên bố mẹ đến đâu, cũng không thể đối xử với người lớn như vậy, mẹ thật sự quá đau lòng.”
Giọng bà mang theo tiếng khóc nhưng lại cố tình nói thật lớn, chỉ sợ người khác không nghe thấy.
Hàng xóm xung quanh nghe thấy động tĩnh, lần lượt thò đầu ra khỏi nhà, có người còn trực tiếp bước ra vây quanh.
Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán.
“Bình thường nhìn Tô Niệm khá dịu dàng, sao lại đối xử với mẹ chồng như vậy, đúng là đồ vô ơn.”
“Đúng đấy, mẹ chồng đã bị thương mà còn đuổi người ta ra ngoài, cũng quá nhẫn tâm rồi.”
Mẹ nghe thấy tiếng động liền từ trong bếp bước ra.
Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt bà lập tức trở nên khó coi.
Bố cũng vịn tường, chậm rãi bước ra khỏi phòng ngủ.
Cơ thể ông đã rất yếu, nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén.
“Bà thông gia, bà đang làm gì vậy? Đang Tết nhất lại chạy đến nhà chúng tôi gây chuyện sao?”
“Gây chuyện? Sao tôi lại là người gây chuyện?”
Giọng mẹ chồng cao lên vài phần.
“Tôi đến thăm ông thông gia, tiện thể muốn nói chuyện về Tô Niệm. Nó vứt con trai tôi lại trên đường cao tốc rồi tự mình chạy mất, như vậy có ra thể thống gì không?”
Cố Minh Hiên đứng bên cạnh, trên mặt mang theo vẻ mệt mỏi và lúng túng.
“Mẹ, mẹ bớt nói vài câu đi.”
“Bớt nói cái gì? Hôm nay nhất định phải nói cho rõ ràng!”