Chương 1 - Cuộc Hôn Nhân Giữa Hai Nửa Mạng Sống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sự ồn ào ngoài tường viện bị cánh cửa son ngăn thành hai thế giới.

Tiền sảnh đàn sáo rộn ràng — là yến tiệc mừng thọ của kế mẫu ta.

Hạ Trúc quỳ dưới chân ta, vai run lên vì khóc: “Tiểu thư, không thể nhận thiếp đó… đó là hố lửa…”

Nhà trai: Hoắc Hành, Tĩnh Bắc hầu.

Nói chính xác hơn — cựu Tĩnh Bắc hầu.

Một tháng trước, tin bại trận từ Tây Bắc truyền về. Chủ tướng Hoắc Hành bị tước tước vị, giam lỏng; phủ hầu bị niêm phong.

Hôn ước này là lúc Hoắc gia còn hưng thịnh, tổ phụ ta cầu cha xin bà nội định xuống.

Giờ đây, nó thành củ khoai nóng mà cha và kế mẫu nóng lòng ném đi, cũng thành cái cớ tốt nhất để xử lý ta — đích trưởng nữ khiến họ chướng mắt.

“Hố lửa sao?” Ta buông tay, tờ hôn thư rơi xuống nền gạch.

“Hạ Trúc, nhìn cái viện này xem — chỗ nào không phải hố lửa?”

Cha ghét ta, vì dung mạo ta quá giống người mẹ đã mất sớm, lúc nào cũng nhắc ông nhớ tới món nợ trong lòng.

Kế mẫu hận ta, vì ta chiếm danh phận đích trưởng nữ, chặn đường con gái ruột của bà ta.

Nếu ở lại đây, kết cục tốt nhất của ta là bị gả tùy tiện cho một lão quan kinh thành làm vợ kế. Dùng của hồi môn của ta để đắp vào cho con gái bà ta gả đi thật vẻ vang.

“Nhưng Hoắc tướng quân giờ tự thân khó giữ, thánh ý khó dò, tiểu thư gả qua đó, e là…”

“E là theo hắn cùng ch//ết?”

Ta bước tới trước gương, nhìn vào gương, chậm rãi kéo khóe môi thành một nụ cười nhạt.

“Hạ Trúc, ngươi biết không?”

“Đôi khi, buộc chung với một kẻ rõ ràng sắp ch//ết còn an toàn hơn ở giữa đám người sống.”

Ít nhất, không ai quan tâm bên cạnh một kẻ sắp ch//ết lại có thêm một nữ nhân vô danh.

Từ tiền sảnh vang tới tiếng cười giả tạo của kế mẫu, xen lẫn những lời chúc phúc giả dối dành cho ta.

Ta gấp hôn thư lại, giấu vào tay áo.

“Đi hồi đáp.” Ta nói với Hạ Trúc, giọng bình tĩnh.

“Cuộc hôn sự này — ta nhận.”

2.

Không kèn trống, không lụa đỏ.

Một chiếc kiệu đỏ cũ kỹ lặng lẽ dừng trước cửa bên phủ Hoắc.

Tấm biển “Tĩnh Bắc hầu phủ” dát vàng trên cổng đã bị cạy đi, chỉ còn bốn vết trắng chói mắt.

Rèm kiệu vén lên. Ta bước xuống theo bậc gỗ, đỡ ta là bàn tay lạnh run của Hạ Trúc.

Trong viện, cỏ dại cao quá mắt cá. Sơn đỏ trên hành lang bong tróc, lộ ra lớp gỗ mục bên trong.

Một lão bộc co ro trong bóng cột, thấy ta xuống kiệu thì lảo đảo bước tới, môi run run mãi mới rặn ra tiếng: “Phu… phu nhân… gia… gia đang ở chính đường.”

Cửa chính đường mở toang. Ta bước vào.

Trong điện trống rỗng. Bàn hương phủ dày bụi, bức tường phía trên trống không — ngay cả tranh tổ tiên cũng bị tháo xuống.

Chỉ có một người đứng đó, quay lưng về phía cửa. Hắn nghe tiếng động liền quay lại.

Hoắc Hành.

Áo đỏ trên người khiến sắc mặt hắn càng tái. Từ thái dương trái tới xương mày có một vết sẹo mới, đóng vảy nâu sẫm.

Hắn cao lớn, nhưng gầy đến mức trống trải. Ánh mắt nhìn ta sâu như bầu trời trước cơn bão tuyết.

“Tống Thanh Mặc?” Hắn lên tiếng, giọng khàn khàn.

“Là ta.”

Hắn bước tới hai bước, đưa một hộp gỗ cho ta: “Mở ra.”

Ta nhận lấy, mở khóa. Bên trong không có vàng bạc châu báu, chỉ có ba thứ:

Một khối ngọc bội dương chi bị sứt góc. Một xấp ngân phiếu mỏng, mệnh giá khác nhau. Dưới cùng là một tờ cầm đồ gấp lại.

Hắn nói rất chậm, từng chữ như đã cân nhắc.

“Tờ cầm đồ là của hai bộ giáp đó.”

Ánh mắt hắn đặt trên mặt ta — chỉ còn sự bình lặng hoang vu.

“Tống cô nương, như cô thấy, Hoắc mỗ nay là kẻ mang tội, hai bàn tay trắng, tiền đồ chưa biết. Có lẽ ngày mai Cẩm y vệ sẽ tới bắt. Cuộc hôn sự này vốn không nên tính.”

“Những thứ trong hộp là toàn bộ sính lễ ta có thể đưa ra. Cô cầm nó rời đi ngay lúc này, hôn thư hủy bỏ, từ đây đôi bên thanh toán xong. Bước qua cánh cửa này, sẽ không ai trách cô bội ước.”

Gió lùa qua cửa sổ vỡ, thổi bụi trên bàn hương bay lên, cũng thổi động một góc tờ cầm đồ trong chiếc hộp trên tay ta.

Ta đóng nắp hộp lại.

“Nói xong rồi?” Ta hỏi.

Hắn dường như không ngờ ta phản ứng như vậy, im lặng nhìn ta.

Ta bước tới bàn hương, lấy từ tay áo ra tờ hôn thư mỏng manh.

“Xoẹt —”

Ta xé hôn thư làm đôi, ném lên bàn hương phủ bụi.

“Áo giáp là xư//ơng c//ốt của võ tướng.” Ta nhìn thẳng vào đồng tử đang co lại của hắn, giọng rõ ràng.

“Xư//ơng c//ốt không thể cầm.”

“Hôn thư là chứng ước giữa Tống gia và Hoắc gia. Bây giờ ta đã xé nửa của Tống gia.”

Ta khẽ dừng, hít một hơi, trong không khí chỉ toàn mùi bụi và mục nát.

“Giờ chúng ta giống nhau rồi, Hoắc Hành. Đều chỉ còn nửa cái mạng.”

Ta nhìn vào hoang mạc chết lặng trong mắt hắn:

“Hay là thử xem, lấy hai nửa cái mạng này ghép lại.”

“Đánh cược một con đường sống.”

3.

Trong đường yên tĩnh.

Tiếng tim đập hơi dồn dập của chính mình bị ta ép xuống dưới vẻ mặt lạnh lùng.

Hoắc Hành nhìn ta chằm chằm không rời mắt, như muốn nhìn thấu những toan tính bên trong.

Hắn ôm chiếc hộp gỗ, tư thế có chút cứng nhắc. Dưới ánh sáng lờ mờ, đường nét vốn thanh tú của hắn bị vết sẹo kia tăng thêm một phần dữ dằn.

Lâu sau, hắn mới chậm rãi mở lời, giọng khàn hơn lúc nãy: “Cược? Lấy gì để cược?”

“Lấy tất cả những gì ngài còn lại.” Ta tiến lên nửa bước, lại gần hắn hơn.

“Cái họ Hoắc của Tĩnh Bắc hầu Hoắc Hành vẫn chưa bị gạch khỏi danh sách của Binh bộ. Những thuộc hạ cũ tản mác khắp nơi của ngài, ngài hẳn vẫn còn nhớ tên. Trong Tây Bắc quân, chắc chắn vẫn còn một vài lão binh nhớ rõ dáng vẻ của ngài, từng nhận ơn huệ của ngài.”

Cơ hàm hắn siết chặt, hỏi: “Cô muốn mượn danh đầu của ta?”

Ta đính chính: “Là sức ảnh hưởng còn sót lại. Hổ ch//ết oai hùm vẫn còn, huống hồ ngài bây giờ chỉ là bị thương, vẫn chưa ch//ết hẳn.”

Lời này gần như cay nghiệt. Nhưng trong đáy mắt hoang vu của hắn lại dường như có một tia sáng yếu ớt lướt qua.

“Sau đó thì sao?” Hắn hỏi.

“Sau đó, dùng cách của ta, khiến nó biến thành tiền mặt, lương thực, tin tức và cơ hội.” Ta từ trong bọc hành lý lấy ra vài quyển sổ đóng bằng dây gai, đặt lên bàn hương.

“Đây là của hồi môn của ta.”

Ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ trâm hoa thanh nhã trên bìa sổ, rồi lại rơi trên mặt ta: “Mẹ cô…”

“Xuất thân thương gia, tinh thông tạp vụ, giỏi kinh doanh. Năm ba mươi mốt tuổi lâm bệnh qua đời, để lại đủ của hồi môn cho ta no ấm đến già.”

“Đáng tiếc, ở trong tay cha ta mười năm đã vơi đi tám phần. Dưới sự quản lý của kế mẫu thêm ba năm nữa, trong hai phần còn lại, thứ có thể đứng tên ta chưa đầy nửa phần.”

Ta giơ tay, chỉ vào chiếc hộp gỗ trong lòng hắn: “Cho nên, tám trăm hai mươi sáu lượng đó của ngài, đối với ta mà nói không phải ít, mà là vốn liếng khởi đầu. Sạch sẽ, và hoàn toàn thuộc về ngài và chúng ta.”

“Chúng ta?” Hắn nhấm nháp từ này.

“Hợp tác.” Ta thốt ra hai chữ rõ ràng.

“Ngài bỏ ra cái ‘thế’ và ‘lực’ còn sót lại, phụ trách đối phó với những minh thương ám tiễn bên ngoài. Khi cần thiết, dùng thủ pháp trong quân của ngài để giải quyết một số chướng ngại.”

“Ta bỏ ra ‘kỹ’ và ‘mưu’, phụ trách sinh tài tụ lương, thu thập tin tức. Lợi nhuận thu được chia đôi. Sổ sách kiểm tra mỗi ngày, không được lừa dối nhau.”

“Nếu ta cho rằng ngài cương quyết làm theo ý mình, đoạn tuyệt sinh cơ, ta cũng có thể mang theo phần ta đáng được hưởng mà rời đi, hôn ước tự động hủy bỏ.”

Thực chất đây không giống hôn ước, mà giống một bản khế ước hợp tác trần trụi hơn.

Hoắc Hành lặng thinh hồi lâu. Hắn đi tới bên bàn hương, cầm quyển sổ trên cùng lên, tùy ý lật xem.

Bên trong chi chít những con số. Giá nhập, giá xuất, biến động giá thị trường các nơi, tiền công của hỏa kế, thậm chí cả phí bôi trơn các trạm gác dọc đường. Sự việc tỉ mỉ, điều lệ rõ ràng.

Bên cạnh một vài con số còn có những dòng chữ đỏ nhỏ nhắn phân tích lợi hại.

Hắn xem một lát rồi khép sổ lại.

“Tống Thanh Mặc.” Hắn gọi tên ta lần nữa, lần này bớt đi sự dò xét, thêm vài phần phức tạp.

“Cô mưu cầu điều gì? Chỉ đơn giản là để sống tiếp?”

Ta nhìn ra ráng chiều càng lúc càng đậm ngoài cửa, tia sáng cuối cùng trên chân trời cũng bị nuốt chửng.

“Sống tiếp là yêu cầu tối thiểu.” Ta quay đầu lại, nhìn sâu vào mắt hắn.

“Thứ ta muốn là những kẻ đã lấy đồ của ta, lấy đi thế nào thì phải nhả ra thế ấy.”

“Là những kẻ đã giẫm chúng ta xuống bùn phải tận mắt nhìn chúng ta từ nơi chúng cho là không thể nhất mà đứng lên lần nữa.”

“Hoắc Hành, ngài cam tâm cứ thế thối rữa mà ch//ết trong căn nhà nát này, mang theo vết nhơ bại tướng, chờ đợi một ơn ban không biết là rượu độc hay lụa trắng sao?”

Hắn đột ngột ngước mắt, bên dưới hoang mạc, dường như có một mồi lửa bị đè nén bấy lâu đã hé lộ một khe hở.

“Không cam tâm.” Ba chữ bật ra từ kẽ răng hắn, mang theo mùi máu.

“Tốt.” Ta gật đầu, đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên, lơ lửng giữa không trung.

“Vậy thì khế ước của chúng ta bắt đầu có hiệu lực từ lúc này.”

Hắn nhìn tay ta, lại nhìn vào mắt ta, sau đó, bàn tay mang theo vết chai mỏng áp mạnh lên tay ta.

“Thành giao.”

4.

Sổ sách trải ra dưới ánh đèn dầu.

Ta đếm ra một trăm lượng, số còn lại cùng với miếng ngọc bội đều khóa vào một chiếc rương gỗ nhỏ. Chìa khóa có hai chiếc, ta và Hoắc Hành mỗi người giữ một chiếc.

“Nửa nén nhang trước, ở đầu hẻm có một chiếc xe ngựa dừng lại. Không hoa văn, người trong xe đã nhìn về phía này hai lần.”

Ta lật danh thiếp ra, thu vào túi áo: “Đủ rồi, xe ngựa còn đó không?”

“Đi rồi.” Hoắc Hành quay người, từ sau khạp nước vỡ ở góc tường xách ra một gã đàn ông đang nửa hôn mê, ném xuống đất.

Kẻ đó mặc áo vải thô, mặt dính bùn, lúc này mới rên rỉ thành tiếng.

“Đi theo xe ngựa tới, bộ pháp nhẹ, là một thám tử.”

Tim ta hơi thắt lại, động tác nhanh thật.

Hoắc Hành giẫm lên cổ tay kẻ đó: “Ai phái ngươi tới?”

Kẻ đó cắn răng không nói.

Hoắc Hành nghiền chân một cái, đốt xương phát ra tiếng kêu nhẹ.

Gã đàn ông thét thảm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Tha mạng! Là… là Ngô chưởng quỹ của tiệm cầm đồ Vĩnh Phong bảo tiểu nhân nhìn chằm chằm… nói là nếu trạch tử này mà bán đi thì ông ta phải nhận được tin trước!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)