Chương 7 - Cuộc Hôn Nhân Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nói: “Triệu Tình, từ nhỏ đến lớn, tôi có biết cô ở đâu không? Cô ở phòng nào, kết bạn với ai, cô có phiền não gì — tôi không biết, cũng chưa từng nghĩ phải biết. Không tồn tại chuyện ‘từ nhỏ đã không ưa cô’.”

Cô ấy khóc trong điện thoại.

Tôi nói: “Tôi khuyên cô nghiêm túc tìm luật sư đi. Không phải tôi nói mỉa, là lời khuyên thật.”

Rồi tôi cúp máy.

Cô tôi đến lần cuối, không còn cứng rắn, chuyển sang khóc.

Bà nói Tình Tình nhất thời bồng bột, nói bản thân lúc đó cũng hồ đồ, cầu xin tôi nể tình người nhà mà linh động một chút.

Mẹ tôi ngồi bên cạnh nhìn tôi, trong mắt có sự cầu xin.

Tôi nhìn mẹ, rồi nhìn cô.

“Cô, quy trình pháp luật không phải thứ con có thể rút lại thay cô, con cũng không có quyền rút,” tôi nói. “Điều con có thể đảm bảo là con sẽ trình bày đúng sự thật. Con không phóng đại, cũng không che giấu. Con biết gì thì nói nấy.”

Cô tôi im lặng.

“Con tuyệt tình đến vậy à?” bà nói. “Người một nhà, con thật sự tuyệt tình như vậy?”

“Cô,” tôi nói, “ai là người tuyệt tình trước?”

Câu đó, bà không trả lời được.

Bà lau nước mắt, đứng dậy rời đi.

Sau đó không đến nữa.

7

Bên nhà họ Trần sau đó liên hệ với tôi một lần.

Không phải Trần Cảnh Thịnh, mà là mẹ anh ta — bà Trần.

Chúng tôi hẹn ở một quán trà. Bà đến trước, ngồi cạnh cửa sổ. Bà mặc đồ màu đỏ sẫm, tóc búi gọn, trông hơn năm mươi tuổi, rất tháo vát.

Vừa thấy tôi, bà đứng dậy, nói trước: “Cô Lâm tôi thay mặt nhà họ Trần xin lỗi cô.”

Tôi nói không cần, chuyện này nhà họ Trần cũng là bên bị hại.

“Mức độ bị hại không giống nhau,” bà nói. “Chúng tôi bị lừa, còn cô bị mạo danh. Tính chất hoàn toàn khác.”

Tôi không phủ nhận.

Chúng tôi ngồi xuống uống trà.

Bà hỏi vài câu về tình hình của tôi: làm việc ở đâu, được bao lâu rồi, ở Thượng Hải một mình hay có người thân.

Tôi lần lượt trả lời.

Bà nói nhà họ Trần sẽ chịu trách nhiệm bồi thường cần thiết. Con số cụ thể để luật sư trao đổi, sẽ không để tôi chịu thiệt.

“Yêu cầu của tôi,” tôi nói, “là hồ sơ đăng ký kết hôn được khôi phục về trạng thái đúng, quyền lợi cá nhân được bảo đảm. Phần bồi thường, nếu có thiệt hại thực tế thì tôi sẽ trao đổi với luật sư. Không cần quá nhiều, đủ để bù đắp ảnh hưởng trong khoảng thời gian này là được.”

Bà Trần nhìn tôi một lúc rồi nói:

“Cô bé này, cháu bình tĩnh hơn tôi tưởng.”

“Không đâu,” tôi nói. “Cháu chỉ nghĩ rõ chuyện rồi.”

Bà lại nhìn tôi một lúc, gật đầu:

“Vậy chúng ta cứ theo ý cháu, để luật sư làm việc.”

Uống hai chén trà, bà rời đi.

Trước khi đi, bà nói một câu: “Nhà họ Trần nợ cháu một lời giải thích. Chúng tôi sẽ trả.”

Tôi nói cảm ơn.

Hôm đó Trần Cảnh Thịnh cũng nhắn tin, nói bà Trần đã gặp tôi rồi, bên luật sư sẽ tiếp tục xử lý, có vấn đề gì thì cứ liên hệ anh ta.

Tôi đáp cảm ơn, nếu cần sẽ nói.

Anh ta dừng một chút, rồi gửi thêm một câu:

“Cô ở ngoài một mình cũng không dễ dàng, nhớ chăm sóc bản thân.”

Tôi nhìn câu đó, nghĩ một lúc, không rõ ý anh ta là gì.

Nhưng câu đó đúng. Tôi ở Thượng Hải một mình, thật sự không dễ dàng.

Tôi trả lời: Cảm ơn, anh cũng vậy.

Sau đó không còn gì nữa.

Có vài chuyện, không cần nghĩ quá nhiều.

8

Kết quả điều tra mất gần một tháng mới có.

Kết luận như sau:

Tháng 3 năm 2021, Triệu Tình cầm giấy tờ căn cước giả mang thông tin của Lâm Hạ, dưới sự hỗ trợ của một người thân của cựu nhân viên đã rời khỏi hệ thống dân chính, dùng danh nghĩa Lâm Hạ hoàn tất đăng ký kết hôn tại Cục Dân chính thành phố XX.

Sự việc liên quan đến: làm giả căn cước công dân, mạo danh người khác thực hiện hoạt động dân sự, và nhân viên liên quan hỗ trợ thao tác trái quy định.

Giấy đăng ký kết hôn này bị hủy theo pháp luật, xác nhận vô hiệu.

Triệu Tình bị xử phạt hành chính, đồng thời phải chịu trách nhiệm bồi thường dân sự tương ứng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)