Chương 3 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Từ Bên Kia Lửa
Các cặp nam nữ sẽ lập đội tham gia chạy việt dã định hướng: nam bịt mắt toàn bộ quãng đường, nữ thì chân không được chạm đất.
Nói tóm lại: Em là đôi mắt của anh, còn anh là đôi chân của em.
Phóng viên Ngô nói cực kỳ có lý: “Bây giờ quần chúng nhân dân thích xem mấy chương trình thực tế, gần gũi, có yếu tố hài hước cơ. Làm tuyên truyền thì phải làm những thứ mà nhân dân thích xem chứ.”
Được thôi.
Cách chọn đội là các bạn nữ sẽ bịt mắt để đi chọn người.
Tôi đeo bịt mắt, lảo đảo bước về hướng của Từ Bách Nhiên.
Haiz, tôi đến muộn mất rồi, lúc xếp hàng, tôi đứng cách Từ Bách Nhiên xa cả chục nghìn dặm.
Lúc này trên sân toàn các bạn nữ đang đi lung tung, tôi vốn mù đường, thực sự không chắc có thể bước đến bên cạnh anh ấy không.
Hơn nữa… lỡ có bạn nữ nào khác cũng nhắm trúng Từ Bách Nhiên thì sao?
Anh ấy là người đẹp trai nhất trong đội cơ mà.
Đang suy nghĩ, tôi bỗng đụng trúng một người.
“Xin lỗi, xin lỗi ạ.”
Tôi vừa định nhích sang bên cạnh thì cổ tay đã bị ai đó kéo lại.
Tôi nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của Từ Bách Nhiên: “Cô Tạ, trùng hợp thật.”
À, trùng hợp thật đấy, xem ra khả năng định hướng của tôi cũng chưa đến nỗi tệ…
Phóng viên Ngô đóng vai MC cầm micro hét lớn: “Từ Bách Nhiên, cậu làm cái gì thế?! Đã bảo bên nam không được cử động, sao cậu lại chạy đến trước mặt cô Tạ rồi?”
Từ Bách Nhiên nắm chặt tay tôi, quang minh chính đại nói hươu nói vượn: “Tôi đâu có cử động.”
Các anh lính cứu hỏa xung quanh ồ lên trêu chọc.
“Tôi làm chứng, cậu ta không cử động, là đôi chân cậu ta không nghe theo chỉ huy thôi!”
“Không phải cậu ta cử động, là trái tim rung động, là Trái đất quay quanh Mặt trời đó!”
“Là do lực hấp dẫn của cô Tạ mạnh quá, không tự chủ được!”
Mặt tôi đã đỏ tưng bừng.
Từ Bách Nhiên giúp tôi tháo bịt mắt, ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua tai tôi.
Ánh sáng ùa vào, mây trôi bồng bềnh. Khoảnh khắc tôi nhìn thấy ánh sáng trở lại, thứ đập vào mắt tôi là nụ cười vừa kiêu ngạo vừa đắc ý của Từ Bách Nhiên.
Trông anh giống hệt một cây bạch dương tươi trẻ.
“Mong được cô giáo Tạ chỉ giáo nhiều hơn nhé,” anh nói.
**5**
Tiếng súng phát lệnh vừa vang lên, Từ Bách Nhiên lập tức bế thốc tôi lên.
Ừ, lại là bế kiểu công chúa.
Cánh tay anh rắn rỏi mạnh mẽ, đem lại cảm giác vô cùng an toàn.
“Sang trái, đi năm bước… Rồi, bây giờ có một cái thanh ngang phải ngồi xổm mới qua được… Anh bế tôi mà squat được không?” Tôi bỗng hơi lo lắng.
Từ Bách Nhiên cong môi cười: “Cô Tạ, ôm chặt lấy tôi nhé.”
Anh đột ngột ngồi thụp xuống, tôi không kịp chuẩn bị, hai tay vội vàng ôm chặt lấy cổ anh.
Không thể tránh khỏi việc hơi thở hai người chạm nhau.
Anh bỗng nói: “Mùi hoa.”
Tôi nghe không rõ: “Hả, gì cơ?”
Anh cười: “Không có gì.”
Cuối cùng cũng đến phần thi cuối: Né tia laser.
Ai trụ lại được đến cuối cùng sẽ giành được giải thưởng lớn của ban tổ chức.
Các tia laser màu xanh lá cây bắn ra từ tứ phía, mỗi lần sẽ có năm giây cảnh báo.
Người chơi phải nhanh chóng di chuyển đến khu vực an toàn trong thời gian cảnh báo, nếu không sẽ bị tia laser chạm vào thiết bị báo động trên người, và bị loại.
Lúc vòng một bắt đầu, chúng tôi may mắn đứng đúng khu vực an toàn.
Nghe tiếng còi báo động liên tục vang lên từ các đội khác, lòng bàn tay tôi túa mồ hôi.
“Hơi căng thẳng à?” Từ Bách Nhiên hỏi.
“Tôi mới không căng thẳng nhé.” Tôi cứng miệng.
Một lát sau, anh nói: “Cô Tạ, tim cô đập nhanh quá.”
Tôi vẫn cố cãi: “Tim anh cũng đập nhanh mà.”
Anh cười trầm thấp: “Tim tôi đập nhanh, đâu phải vì cuộc thi.”
**6**
Tôi bị câu nói đó của Từ Bách Nhiên làm cho tâm trí rối bời, chỉ huy sai bét nhè, và thế là chúng tôi nhanh chóng thua cuộc.