Chương 4 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Giữa Tôi Và Công Tử
16
Tôi đã uống rượu, đầu óc lâng lâng.
Cảnh tượng như thế này giống hệt cảnh trong giấc mơ của tôi.
Cho nên tôi cho rằng đây vẫn là đang mơ, hoàn toàn không cảm thấy khoảng cách giữa Tạ Niên và tôi có gì không ổn.
Không những không sợ, còn cảm thấy rất dễ chịu.
Dù sao những chuyện này tôi đã làm vô số lần trong mơ rồi.
Chỉ là Tạ Niên hình như đang tức giận.
Dù anh đã cố gắng thu liễm, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được khí tức lạnh lẽo trên người anh.
Cho dù là trong mơ, tôi cũng không muốn anh không vui.
Vì thế tôi nâng mặt anh lên, nghiêm túc hỏi: “Tạ Niên, anh sao vậy?”
Ánh mắt Tạ Niên tối sầm, thấy tôi hỏi một cách lẽ thẳng khí hùng như thế, tức đến bật cười.
Bàn tay đặt ở eo tôi dùng lực: “Anh sao vậy?”
Nhưng đối diện ánh mắt tôi, Tạ Niên lại sợ dọa tôi.
Anh bất lực thở dài, dáng vẻ hết cách với tôi.
Giọng nói mang theo chút đáng thương: “Hạ Du, cải thảo nhỏ vốn dĩ nên do anh trông giữ bị thằng khác bắt mất rồi, em hỏi anh sao vậy?”
Tôi chợt hiểu ra, thì ra việc anh vừa nói xóa người là chỉ xóa cái này.
Tôi cười một cái, sao trong mơ Tạ Niên lại dễ ghen như vậy.
Tôi lấy điện thoại ra, ngoan ngoãn giải thích với anh: “Đây là giúp bạn thêm thôi, cô ấy thích nam sinh đó, nhờ tôi đẩy liên hệ cho cô ấy, tôi đã nói rõ với nam sinh kia rồi.”
Nói xong, tôi cọ cọ vào cổ Tạ Niên, mang theo chút lệ thuộc: “Đừng giận nữa, tôi với anh ta sẽ không có gì. Cải thảo nhỏ anh trông giữ không bị bắt đi đâu.”
Cơ thể Tạ Niên cứng đờ, tôi đang làm nũng với anh sao?
Một vài chỗ lập tức có phản ứng.
Thấy tôi không những không sợ anh, ngược lại còn tiến lại gần hơn.
Tạ Niên có chút luống cuống, nhưng dục vọng chiếm hữu trong mắt anh đã không thể che giấu.
Trước đây tôi nào có thân cận với anh như vậy, càng không thể táo bạo làm ra những động tác thế này với anh.
Đuôi mắt Tạ Niên ửng đỏ, bàn tay dần dần đi lên.
Đầu ngón tay xoay tròn.
Nhiệt độ trong phòng trở nên mập mờ.
Trước ô cửa sổ lớn, bóng dáng cao dài giam tôi trên bàn ăn.
Trong bóng tối, Tạ Niên khẽ thở dốc ngửa đầu, trong mắt phản chiếu gương mặt tôi ửng đỏ.
Đôi mắt, cổ, xương quai xanh…
Nụ hôn chạm xuống, cho đến một nơi nào đó.
Tạ Niên khàn giọng, thái độ thành kính.
“Chị ơi, chơi em một chút được không?”
17
Hiện thực và giấc mơ chồng lên nhau.
Trước đây cứ đến thời khắc mấu chốt, tôi luôn tỉnh dậy từ trong mơ.
Lần này dứt khoát tôi trực tiếp bỏ qua những bước đó.
Khi lòng bàn tay chạm vào nhiệt độ nóng rực kia, tôi sững người.
Sao giấc mơ lần này lại chân thực đến vậy?
Tôi bóp thử một cái, nhiệt độ nóng đến kinh người.
Đang định tiếp tục, Tạ Niên nắm lấy tay tôi, sắc mặt đen đến đáng sợ.
Anh chỉnh lại quần áo trên người tôi, nghiến răng nghiến lợi: “Hạ Du, rốt cuộc em học mấy thứ này từ đâu ra? Lát nữa, em nhất định phải nói rõ cho anh biết là tên khốn nào dạy em!”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã một trận trời đất đảo lộn, tôi bị đặt lên giường, đắp chăn kín mít.
Còn Tạ Niên mặt mày u ám đi vào phòng tắm, tắm nước lạnh suốt một tiếng đồng hồ.
Tiếng nước róc rách truyền vào tai tôi, nhiệt độ nóng rực vẫn còn lưu lại trong lòng bàn tay.
Cuối cùng tôi dần dần tỉnh táo lại.
Đây! Không! Phải! Là! Mơ!
Xong rồi, xong rồi.
Tôi xong thật rồi!
18
Nhận ra mình đã làm gì với Tạ Niên, tôi trùm kín cả người trong chăn.
Dù có ngạt thở đến khó chịu tôi cũng không chui ra.
Mất mặt quá, mất mặt quá!
Những giấc mơ như thế này làm nhiều rồi, tôi vậy mà coi cả hiện thực cũng là mơ, còn ở ngay trước mặt anh mà tận hưởng, thậm chí động tác còn thuần thục đến vậy.
Người nói sẽ không thích anh nữa là tôi, người làm với anh những chuyện như thế cũng là tôi.
Tôi không dám nghĩ Tạ Niên sẽ nhìn tôi thế nào, tôi lại phải đối mặt với anh ra sao?
Phiền chết đi được! Tôi không biết đây không phải là mơ, lẽ nào anh cũng không biết sao?
Sao lại phối hợp với tôi như vậy chứ!
Trong một tiếng đồng hồ này, tôi đã nghĩ ra vô số lý do giải thích có thể dùng được.
Cuối cùng, tôi quyết định ra tay trước để chiếm thế chủ động.
Nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra, tôi lập tức hất chăn ngồi bật dậy trên giường.
Giọng điệu mang theo chất vấn: “Đây là căn hộ của tôi, anh vào bằng cách nào?”
Tạ Niên tắm xong, lần này anh không còn chỉ quấn mỗi khăn tắm, mà đã mặc kín kẽ chỉnh tề.
Nhận ra điểm này, mặt tôi đỏ từ cổ lan lên tận vành tai.
Đây là đang đề phòng tôi sao!
Câu chất vấn của tôi lập tức mất lý lẽ, khí thế cũng yếu đi.
Giọng Tạ Niên thản nhiên: “Nhập mật khẩu rồi vào thôi. Thử tiện tay sinh nhật của anh, đoán trúng.”
Anh tùy ý ngồi xuống ghế, chống cằm, ánh mắt lững thững rơi lên người tôi, giọng nói mang theo ý trêu chọc: “Hạ Du, mật khẩu căn hộ của em là sinh nhật của anh.”
Bí mật bị chọc thủng quá dễ dàng, hơi nóng lại một lần nữa bò lên vành tai tôi.
Tôi vừa định giải thích, ánh mắt Tạ Niên tối lại, trong giọng nói lộ ra nguy hiểm: “Em ngây thơ như vậy, mấy hành động vừa rồi rốt cuộc là ai dạy hư em? Khiến em thuần thục đến thế?”
Rõ ràng vẻ mặt bình tĩnh, nhưng dục vọng chiếm hữu trong mắt anh lại vô cùng rõ rệt.
Tôi cúi đầu nhỏ giọng phản bác: “Dù sao anh cũng đâu có thiệt.”
Tạ Niên tức đến run tay, tháo cúc áo, nghiến răng: “Xem ra anh có cần thiết phải để em trải nghiệm một chút, mấy hành vi của em đối với một người đàn ông trưởng thành nguy hiểm đến mức nào.”
Anh ép sát lại, hai tay luồn từ sau lưng tôi vào trong áo: “Em nói không thích anh nữa? Hừ, giữa chúng ta, anh đã từng đồng ý kết thúc chưa?”
Tôi bị Tạ Niên hoàn toàn giam trong vòng tay, từng nụ hôn liên tiếp rơi xuống.
Giọng nói trầm lạnh cố gắng nhẫn nhịn: “Vẫn không nói sao? Ai dạy hư em? Em bảo vệ hắn như vậy à?”
Tạ Niên thật sự tức giận, nhưng anh chưa từng hung dữ với tôi như thế này.
Sống mũi không nhịn được cay xè, giọng tôi mang theo nức nở: “Anh, là anh ở trong mơ dạy hư tôi.”
Tạ Niên đột ngột khựng lại, hàng mi khẽ run: “Anh?”
Anh lẩm bẩm tự nói, ngơ ngác lặp lại: “Anh ở trong mơ dạy hư em.”
Nói đến đây, anh như chợt phản ứng lại.
Vội vàng lau nước mắt cho tôi, yết hầu lăn lên xuống, giọng nói trầm thấp: “Vậy thì anh đúng là không ra gì thật.”
19
Tạ Niên dỗ tôi ổn định lại xong, liền ngồi sang một bên bình tĩnh.
Cũng không biết anh nghĩ tới điều gì, lúc thì cười một cái, lúc lại cười một cái.
Đều là cười ngốc.
Tâm trạng trở nên vô cùng vui vẻ, khóe môi cong lên thế nào cũng không ép xuống được.
Đột nhiên, anh cong cong mắt nhìn tôi: “Hạ Du, em thích anh.”
Nghe câu này, tôi như bị đạp trúng đuôi, vội vàng lắc đầu: “Không thích, tôi không thích anh. Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không thích anh nữa.”
Ánh mắt Tạ Niên sáng rực, giọng nói chắc chắn: “Nhưng em không làm được. Em ở trong mơ làm những chuyện như vậy với anh, em chính là thích anh.”
Tạ Niên nói trúng suy nghĩ trong lòng tôi, tôi không nhịn được mà vỡ phòng tuyến, mặc kệ tất cả: “Mơ một chút thì sao chứ, đây là mơ của tôi, tôi muốn làm gì cũng được. Tôi cho dù có trói anh lại, anh cũng phải ngoan ngoãn phục tùng!”
Càng nói tôi càng tức, tức đến mức đứng bật dậy trên giường chỉ vào anh: “Hơn nữa, tôi đã xóa anh rồi, cũng tránh xa anh rồi! Tôi đã rất cố gắng để mình không thích anh nữa, sao anh còn đến trêu chọc tôi!”
Tạ Niên vội vàng bước tới đỡ tôi: “Đừng để ngã.”
Tôi hất tay anh ra: “Không cần anh lo.”
Tạ Niên lại đỡ lấy: “Anh phải lo. Anh lo cho em lâu như vậy, đến bao giờ em mới nhìn ra anh cũng thích em đây? Anh thích em, còn sớm hơn em thích anh.”
Tôi sững người, bàn tay chỉ vào anh chậm rãi hạ xuống.
“Nhưng, nhưng anh chẳng phải đã có Diệp Khê rồi sao.”
Giọng tôi càng lúc càng nhỏ.
Nhưng Tạ Niên vẫn nghe rõ cái tên đó: “Diệp Khê? Cô ấy thì liên quan gì?”
“Chẳng phải anh thích cô ấy sao? Mọi người đều nói Diệp Khê là kiểu anh thích.”
Tạ Niên nghe xong thấy buồn cười, lấy điện thoại ra, mở vòng bạn bè của Diệp Khê.
Đó là một bài đăng công khai quan hệ, trong ảnh là hai cô gái đang hôn nhau.
Người hôn Diệp Khê là một cô gái trông rất ngoan, nhìn là biết tính cách rất mềm mỏng.
Diệp Khê thích con gái? Cô ấy có bạn gái rồi?
Sắc mặt tôi lúc xanh lúc tím.
Tạ Niên quan sát biểu cảm của tôi, gõ nhẹ một cái lên trán tôi: “Vậy nên em xóa anh là vì cái này?”
Vừa nói, ý cười của anh càng rõ rệt hơn: “Em ghen rồi, em vì anh mà ghen rồi. Dù em vì anh mà ghen anh rất vui, nhưng ngốc Hạ Du à, dùng cái đầu nhỏ của em nghĩ kỹ đi, anh làm sao có thể dính dáng gì với tình địch của mình.”
“Tình địch?” Tôi nghi hoặc, vì sao Diệp Khê lại là tình địch?
Tạ Niên chậm rãi giải thích: “Cái người đó, vừa nhìn thấy em lần đầu đã muốn theo đuổi em.”
Tôi mở to mắt, kinh ngạc nói: “Theo đuổi tôi? Rồi sao nữa?”
Tạ Niên nhướng mày, giọng điệu đắc ý: “Bị anh chặn lại rồi.”
Anh cúi mắt nhìn tôi, đưa điện thoại cho tôi: “Cho nên Hạ Du, thêm anh lại đi. Chúng ta bắt đầu lại.”
20
Tôi và Tạ Niên ở bên nhau rồi.
Trời ơi, đến khi ở bên nhau rồi tôi mới biết, hóa ra anh và tôi nhập học cùng lúc.
Anh cũng là sinh viên năm nhất của Đại học A.
Thì ra năm đó khi quen tôi, vì muốn cùng tôi học chung một khóa, Tạ Niên đã chuẩn bị nhảy lớp.
Sau khi tôi xóa anh, anh tức đến mấy ngày liền ăn không nổi.
May mà có ba mẹ tôi và ba mẹ anh khuyên nhủ, bảo anh lên đại học bắt tôi.
Hóa ra ba mẹ tôi cũng là đồng minh của anh.
Nửa đêm tôi chọc chọc vào ngực anh: “Tạ Niên, vì sao anh thích tôi vậy?”
Tạ Niên xoa xoa tóc tôi: “Yêu vốn là do số trời.”
“Hả?” Tôi có chút không hiểu.
Tạ Niên hôn nhẹ lên trán tôi, nghiêm túc nói: “Vì kiếp trước anh đã thích em rồi.”
21
Trước khi Tạ Niên xuất hiện, tôi từng nghĩ mình sẽ ở mãi trong căn phòng đó.
Không được phơi nắng.
Nhưng Tạ Niên giống như thiên sứ may mắn.
Anh mang theo vận may bước vào cuộc sống của tôi, mọi thứ của tôi đều đang dần tốt lên.
Cái cây mục nát như tôi, vậy mà cũng có thể được ánh mặt trời chiếu thấu.
Tôi không ngừng lan tỏa sức sống.
Gió thổi qua lá cây xào xạc.
Nghe thấy không?
Đây chính là âm thanh tôi được yêu thương.