Chương 3 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Giữa Tôi Và Công Tử
11
Kỳ thi đại học tôi phát huy rất tốt, đỗ vào trường đại học tốt nhất trong nước.
Vì đổi sang số điện thoại hoàn toàn mới, tôi và Tạ Niên từ đó không còn liên lạc.
Cơ thể khỏe mạnh hơn trước rất nhiều, tôi bắt đầu tích cực tham gia các hoạt động câu lạc bộ.
Trong ký ức, tôi luôn ở trong phòng, không có bạn học, không có bạn bè.
Vì vậy mọi thứ ở đại học, đối với tôi đều vô cùng mới mẻ.
Tôi khiến cuộc sống của mình trở nên bận rộn, mong rằng sự bận rộn này có thể quên đi Tạ Niên.
Nhưng trong đêm khuya, gương mặt mang nét ngỗ nghịch đẹp đẽ ấy vẫn sẽ xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Tôi thậm chí mơ thấy anh mặc áo sơ mi trắng, cúc áo mở ra, cà vạt buộc lỏng trên cổ.
Thân trên rắn chắc lộ ra không che đậy, cơ bụng rõ ràng, đường nét cơ bắp lưu loát.
Anh cứ thế lười biếng ngồi trên sofa, đôi chân dài duỗi ra, đôi mắt đen sâu thẳm mang theo ý cười, chăm chú nhìn tôi.
Giọng nói khàn khàn: “Chị ơi, thương em một chút đi.”
Mà đôi chân tôi như không chịu khống chế, từng bước tiến về phía anh.
Yết hầu Tạ Niên khẽ chuyển động, hơi thở dần trở nên gấp gáp, cổ và vành tai cũng bắt đầu ửng đỏ.
Nụ hôn rơi xuống sát gốc đùi tôi.
…
Tôi đột ngột tỉnh giấc khỏi giấc mơ, phản ứng chưa từng có của cơ thể khiến tôi không sao làm ngơ được.
Má tôi nóng rực đỏ bừng, tôi đang làm cái gì vậy?
Tôi vậy mà lại mơ những giấc mơ như thế với Tạ Niên!
Chẳng lẽ thích một người, đều sẽ mơ những giấc mơ như vậy sao?
12
Tôi không có kinh nghiệm, đây là lần đầu tiên tôi thích một người, lại thích trúng một người rực rỡ chói mắt như vậy.
Tạ Niên đối xử với tôi rất tốt, tốt đến mức cho dù tôi chọc anh giận, anh cũng không dám giận lâu, rất nhanh sẽ vì lo cho cơ thể tôi mà dỗ dành tôi.
Tôi đưa ra bất kỳ yêu cầu quá đáng nào, Tạ Niên cũng đều chiều theo.
Anh giống như biết rõ tất cả thói quen của tôi, lúc nào cũng có thể chuẩn xác hiểu được điểm tôi để tâm.
Có lúc tôi không hiểu vì sao lại rơi nước mắt, khóc đến đỏ cả đuôi mắt, Tạ Niên cũng sẽ không hề mất kiên nhẫn.
Anh chỉ lau đi nước mắt của tôi, trấn an sự bất an của tôi.
Nhẹ giọng nói với tôi: “Hạ Du, sẽ ổn thôi, tất cả rồi sẽ ổn. Đợi đến mùa xuân tiếp theo, chị có thể đi đến nơi chị muốn đi.”
Trong mắt anh, có sự xót xa mà tôi không sao hiểu được.
Một người tốt như vậy, tôi thật sự rất khó để không thích.
Còn tôi, giống như đột nhiên khai khiếu, mỗi ngày đều làm những giấc mơ không thể nói ra thành lời.
Từ ban đầu là xấu hổ, ngại ngùng, đến sau đó lại dần dần bắt đầu hưởng thụ.
Chỉ là, mỗi lần đến thời khắc mấu chốt, tôi luôn tỉnh dậy.
Khai giảng nửa tháng, tôi đã mơ nửa tháng những giấc mơ như vậy, bối cảnh còn muôn hình vạn trạng.
Cảm giác dở dang này thật sự hành hạ tôi thảm rồi!
Nhìn thấy mà không chạm được.
Cân nhắc đi cân nhắc lại, tôi rút ra một kết luận, có lẽ là do số nam sinh tôi tiếp xúc quá ít.
Cho nên mới không quên được Tạ Niên.
Vì thế, khi bạn trong câu lạc bộ mời tôi tham gia buổi giao lưu với Đại học C, tôi không do dự lâu liền đồng ý.
Cô ấy phấn khích khoác tay tôi: “Du Du, Đại học C là học viện thể thao nổi tiếng đó, con trai bên trong vừa cao vừa đẹp trai, hôm nay chúng ta có phúc được mở mang tầm mắt rồi!”
Nghe đến hai chữ đẹp trai, tôi theo bản năng nghĩ đến gương mặt phô trương của Tạ Niên.
Tôi cứ nghĩ đẹp trai hẳn đều phải đẹp đến mức như anh.
Nhưng đến địa điểm giao lưu, tôi thất vọng tràn trề.
Độ đẹp trai của Tạ Niên quả thật quá mức áp đảo.
13
Đây là một quán bar nhẹ, môi trường rất ổn.
Trên bàn toàn là nam thanh nữ tú, mọi người tụ lại hưng phấn chơi trò chơi.
Tôi có chút thiếu hứng thú, tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, chống cằm uống rượu trái cây.
Có người bắt đầu xin phương thức liên lạc, tôi ngồi yên không động, trên đầu đột nhiên phủ xuống một mảng bóng râm.
Giọng nói của nam sinh mang theo chút căng thẳng vang lên: “Bạn, bạn học, chào bạn. Bạn là kiểu tôi thích, xin hỏi có thể, có thể thêm phương thức liên lạc không?”
Không ngờ người tới lại trực tiếp như vậy, tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta.
Đây là một nam sinh trông rất sạch sẽ, vóc dáng cao ráo, da trắng lạnh, đôi mắt sáng, trên người mang theo khí chất ôn hòa.
Chỉ là lúc này, vì căng thẳng, vành tai cậu ta hơi ửng đỏ.
Nhân duyên của cậu ta hình như rất tốt, phía sau có người bắt đầu ồn ào trợ công: “Đệt, anh Cảnh đây là khai khiếu rồi à! Vừa đến đã nhắm trúng hoa khôi Đại học A!”
“Tính cách anh Cảnh siêu tốt, thành tích chuyên ngành xuất sắc, chưa từng yêu đương, vòng quan hệ sạch sẽ, bạn học Hạ cho anh ấy một cơ hội đi!”
“Ha ha ha, đời này vậy mà được thấy anh Cảnh chủ động xin WeChat con gái, hôm nay đến thật đáng giá.”
Tiếng ồn ào ngày càng lớn, tôi hơi nhíu mày.
Nam sinh nhận ra, dịch bước chắn trước tôi, trên mặt mang theo vẻ xin lỗi: “Xin lỗi, bạn không cần để ý bọn họ. Nếu có làm phiền bạn, không cần thêm tôi cũng được.”
Tôi rất ít khi uống rượu, nên không rõ tửu lượng của mình, cứ tưởng loại rượu trái cây giống nước uống này sẽ không say, không ngờ tôi cũng có chút lâng lâng.
Lúc này, tôi có chút nhớ Tạ Niên.
Tôi nheo mắt, ngẩng đầu nhìn nam sinh, có chút áy náy mỉm cười.
Vừa định nói xin lỗi, người bạn đi cùng tôi kích động chạy tới: “Du Du, cậu còn do dự cái gì, đây là Trần Cảnh của Đại học C đó! Mau thêm đi!”
Tôi nghi hoặc, vừa định giải thích với cô ấy là tôi không có hứng thú, bạn tôi đã quay đầu, hai tay chắp lại.
Dùng giọng nói chỉ hai chúng tôi nghe được cầu xin tôi: “Tớ thích Trần Cảnh, cơ hội ngàn năm có một đó! Thêm anh ấy đi, thêm đi! Thêm xong đẩy liên hệ cho tớ, tớ tự có cách theo đuổi anh ấy! Du Du, cầu xin cậu đó, giúp tớ với~”
Tôi hiểu ra, buồn cười nhìn cô ấy một cái, làm động tác OK, rồi cầm điện thoại thêm WeChat với Trần Cảnh.
Chỉ là không biết có phải ảo giác của tôi không, trong góc quán bar nhẹ truyền đến một tiếng cười lạnh, có một bóng người phẫn nộ rời đi.
Ánh mắt anh rất đen, khí tức quanh người lạnh đến đáng sợ.
Bóng người đó càng nhìn càng giống Tạ Niên.
14
Ánh đèn trong quán bar nhẹ mờ mờ, tôi lắc đầu muốn nhìn kỹ, bóng người kia đã rời đi.
Đầu có chút choáng váng, tôi vỗ vỗ mặt mình, sao có thể là Tạ Niên được? Anh hẳn là đang ở Cảnh Thành mới đúng.
Xem ra tôi thật sự say rồi.
Ngồi thêm một lúc, tôi chào mọi người rồi quyết định rời đi.
Nhà tôi mua cho tôi một căn hộ gần trường, nên tôi không ở ký túc xá.
Về đến căn hộ đã gần 11 giờ tối, tôi mở cửa, bước chân khựng lại.
Đèn vàng ấm trong phòng khách đang bật, trông rất ấm áp.
Hôm nay ra ngoài tôi không tắt đèn sao?
Trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc, tôi thay giày bước vào.
Chỉ vừa bước một bước, tôi liền dừng lại, túi xách rơi xuống đất, tim đập thình thịch.
“Tạ Niên.”
15
Trong phòng khách, thiếu niên quấn khăn tắm ngang hông, lười biếng ngồi trên sofa.
Tóc anh còn hơi ướt, giống như vừa mới tắm xong.
Trên bàn trà đặt một chai rượu vang đỏ vừa mở, Tạ Niên uống một ngụm.
Thân hình anh cao lớn thẳng tắp, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng về phía tôi.
Khóe môi khẽ cong: “Lại đây.”
Chỉ hai chữ, lại như mang theo ma lực mê hoặc tôi.
Bước chân tôi bắt đầu di chuyển, vừa đi được hai ba bước.
Tạ Niên liền đứng dậy, sải bước tới, cúi người, một tay bế tôi đặt ngồi lên bàn ăn.
Tôi khẽ kêu lên, đưa tay vịn lấy vai Tạ Niên.
Trên đó còn có giọt nước chưa khô, dưới tay là cảm giác cơ bắp rõ ràng, nhiệt độ da thịt nóng rực lòng bàn tay tôi.
Tôi ngây ngốc gọi anh: “Tạ Niên.”
Đôi mắt đen của Tạ Niên khẽ lóe lên, bàn tay lớn nắm lấy eo tôi, vuốt lên vuốt xuống một cái rồi cúi người ghé sát.
“Hạ Du.”
Hơi thở nóng ấm phả vào vành tai tôi, hàm răng nhẹ cắn lên dái tai tôi.
Cơ thể tôi run lên, nghe thấy giọng nói mang theo lạnh lẽo của anh.
“Xóa tên thằng đó đi.”