Chương 16 - Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ Với Tổng Tài

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nghĩ đến đây, tay tôi lại sờ lên bụng.

Độ cong hơi nhô lên, ấm áp.

Hai sinh linh bé nhỏ bên trong chưa biết gì cả, vẫn đang âm thầm lớn lên.

“Đừng sợ.” Tôi nói khẽ, “Có mẹ ở đây.”

Nói xong tự tôi sững lại.

Mẹ?

Tôi bắt đầu dùng danh xưng này từ lúc nào vậy?

Không phải đã bảo— sinh xong thì giao cho Bùi Diễn sao?

Không phải đã bảo— tôi chỉ cần quyền thăm nuôi sao?

Bình luận lướt qua một dòng, lặng lẽ:

【Nữ phụ, bà thay đổi rồi.】

Đúng vậy.

Tôi thay đổi rồi.

Bắt đầu từ lúc nào nhỉ?

Từ lúc nhìn thấy ảnh siêu âm? Từ lúc nghe thấy tiếng tim thai? Từ lúc bụng mỗi ngày một to lên?

Hay là từ lúc Bùi Diễn cất tấm ảnh siêu âm đó vào túi áo trước ngực?

Tôi không biết.

Nhưng tôi biết một điều…

5 triệu không mua nổi tôi.

50 triệu cũng không mua nổi.

Bởi vì thứ tôi muốn bây giờ, đã không chỉ còn là quyền thăm nuôi nữa rồi.

Tôi móc điện thoại ra, gửi cho Bùi Diễn một tin nhắn.

【Hôm nay đi khám thai mọi thứ đều bình thường. Ngoài ra, bác dâu lớn của anh vừa đến tìm tôi.】

Tin nhắn gửi đi 3 giây.

Đã xem.

5 giây sau có điện thoại gọi tới.

“Bà ta nói gì với cô?”

Giọng Bùi Diễn không còn giữ được cái điệu bộ phẳng lặng như sóng yên biển lặng mọi khi nữa.

Tôi nghe ra được— sự sốt sắng.

Một loại sốt sắng bị đè nén xuống rất thấp, nhưng quả thực có tồn tại.

“Không có gì to tát đâu.” Tôi tựa vào lan can, cố tình dùng giọng điệu nhẹ nhõm, “Đưa cho tôi 5 triệu, bảo tôi sinh con xong thì cút đi.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Sau đó là một câu—

“Cô đồng ý rồi?”

Tôi đảo mắt lườm nguýt (mặc dù anh ta không thấy).

“Bùi Diễn, trông tôi giống loại người 5 triệu là có thể đuổi đi sao?”

“…”

Lại là sự im lặng.

Nhưng sự im lặng lần này khác với trước.

Lúc trước là sự im lặng lạnh nhạt, làm theo thông lệ công việc.

Lần này…

Giống như trút được một gánh nặng.

“Tôi biết rồi.” Anh ta nói, “Chuyện này để tôi xử lý. Lần sau bà ta còn tìm cô nữa, cứ mặc kệ.”

“Ừm.”

“Còn nữa—” anh ta ngập ngừng, “sau này ra ngoài nhớ mang theo Tần Bắc.”

Lần này tôi không phản bác.

“Được.”

Cúp điện thoại.

Đứng bên đường, gió đêm thổi qua cái se lạnh của cuối thu khiến tôi tỉnh táo hơn nhiều.

Tôi là Tô Đường, 25 tuổi.

Không bối cảnh, không chỗ dựa, tiền trong thẻ ngân hàng toàn là do Bùi Diễn cho.

Trong bàn cờ của nhà họ Bùi, tôi đến một quân cờ cũng không bằng.

Nhưng tôi có một thứ mà tất cả bọn họ đều không có—

Tôi có thể nhìn thấy bình luận.

Tôi biết hướng đi của cốt truyện.

Tôi biết ai là kẻ thù, ai sẽ ra tay vào lúc nào.

Còn bọn họ…

Không biết việc tôi biết những thứ này.

Đây chính là bài tẩy của tôi.

**【Chương 9】**

Cách “xử lý” của Bùi Diễn đến rất nhanh.

Chiều hôm sau, bình luận đã cho tôi biết kết quả—

【Bùi Diễn điểm danh thẳng mặt Trần Vận Chi trong group chat gia tộc, nói rằng nếu ai còn tự ý tiếp xúc với Tô Đường, anh coi đó là hành động khiêu khích đối với chi thứ, tự gánh hậu quả.】

【Ông cụ tỏ rõ thái độ ủng hộ Bùi Diễn ngay tại trận. Bên chi trưởng tức nổ ruột nhưng không dám ho he tiếng nào.】

【Trần Vận Chi tức giận đập nát một bộ ấm trà, Bùi Cẩn đứng cạnh khuyên mãi không được ha.】

Tôi nằm ườn trên sô pha cắn hạt dưa, xem mấy dòng bình luận này, tâm trạng tốt chưa từng có.

Hóa ra có chỗ dựa là cảm giác này.

Mặc dù Bùi Diễn không phải vì tôi.

Mà là vì đứa bé.

Nhưng hiệu quả thì như nhau.

Có người che chắn phía trước, cảm giác… đúng là không tồi.

Đang cắn dở thì chuông cửa reo.

Tôi cứ tưởng là dì giúp việc hoặc Tần Bắc.

Mở cửa ra—

Là đích thân Bùi Diễn.

Đứng trước cửa, tay xách một cái túi.

“Sao anh lại đến?” Tôi hơi bất ngờ. Bình thường anh ta chưa bao giờ chủ động đến căn hộ này.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)