Chương 15 - Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ Với Tổng Tài

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Thay vì sau này phải đau khổ, chi bằng bây giờ cô rút lui một cách đàng hoàng.”

Bà ta lấy từ trong túi ra một tấm chi phiếu, nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt tôi.

“5 triệu tệ (khoảng 17 tỷ VNĐ). Sinh đứa bé xong cô cầm tiền rồi rời đi, gọn gàng sạch sẽ. Sau này chuyện của nhà họ Bùi không còn liên quan gì tới cô nữa.”

Tôi cúi đầu nhìn tấm chi phiếu đó.

5 triệu.

Đối với một Tô Đường mà ba tháng trước số dư tài khoản chỉ có 327 tệ 4 hào thì đây đúng là một con số trên trời.

Bình luận:

【Trong cốt truyện gốc nữ phụ chính là ký ở đoạn này đây! Bị uy hiếp lợi dụ nên ký vào giấy từ bỏ quyền lợi!】

【5 triệu đối với cô ta lúc đó là quá nhiều, cô ta sợ nhà họ Bùi thực sự có thế lực khiến cô ta trắng tay, nên đành chấp nhận.】

【Nhưng bây giờ khác rồi! Nữ phụ có bình luận! Cô ấy biết hết những thông tin này!】

Tôi nhìn tấm chi phiếu.

Lại nhìn khuôn mặt tươi cười đon đả của Trần Vận Chi.

Sau đó tôi đặt chén trà xuống.

“Dì Trần.”

“Sao hả?”

“Dì vừa nói, hợp đồng trước mặt nhà họ Bùi chỉ là một tờ giấy.”

“Là sự thật.”

“Vậy cháu muốn xin thỉnh giáo dì một câu hỏi.”

“Cô nói đi.”

“Bùi Diễn có biết hôm nay dì đến tìm cháu không?”

Nụ cười của Trần Vận Chi cứng đờ lại 0.5 giây.

Chỉ 0.5 giây thôi.

Nhưng tôi nhìn thấy rồi.

“Tôi là trưởng bối, đến nói chuyện phiếm với cô, không cần phải báo cáo với nó.”

“Tức là không biết rồi.” Tôi gật đầu, “Còn câu hỏi thứ hai— ông cụ có biết dì lấy 5 triệu ra để mua đứt con của cháu không?”

“Tôi không phải mua—”

“Câu hỏi thứ ba.” Tôi ngắt lời bà ta, giọng không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng, “Nếu Bùi Diễn biết chuyện này, anh ấy sẽ nghĩ gì?”

Im lặng.

Trần Vận Chi nhìn tôi, trong đôi mắt được bảo dưỡng kỹ càng ánh lên một tia lạnh lẽo.

“Cô đang uy hiếp tôi?”

“Không ạ.” Tôi đứng dậy, đẩy tấm chi phiếu trả lại, “Cháu chỉ đang nhắc nhở dì— quân bài mặc cả của dì, không có tác dụng với cháu.”

“Cháu không thiếu 5 triệu này. Vì Bùi Diễn cho cháu nhiều hơn thế. Và cháu cũng sẽ không từ bỏ quyền thăm nuôi— vì đó là thứ duy nhất mà cháu muốn.”

Tôi đi ra ngoài được hai bước, lại ngoảnh đầu nhìn bà ta một cái.

“Dì Trần, trà hôm nay ngon lắm. Lần sau mời ăn cơm đi, dạo này cháu khẩu vị tốt lắm.”

Nói xong tôi đẩy cửa bước ra.

Ra khỏi quán trà, tôi đi bộ khoảng 100 mét, xác nhận xe của bà ta không bám theo.

Mới dám dựa lưng vào lan can bên đường, thở hắt ra một hơi thật dài.

Tay đang run.

Chân cũng nhũn cả ra.

Mẹ nó.

Bề ngoài thì cứng rắn thế thôi đúng không?

Thực ra tôi sợ muốn chết.

Nhà họ Bùi – đó là gia tộc đẳng cấp nào cơ chứ?

Tùy tiện lôi một bà bác dâu ra cũng ném tẹt ga 5 triệu tệ.

Nếu bà ta thực sự muốn đối phó với tôi— 5 triệu chỉ là mồi nhử thử nghiệm thôi. Những thủ đoạn đằng sau, có thể còn đáng sợ hơn nhiều.

Bình luận lướt qua.

【Nữ phụ bà thể hiện tốt lắm, nhưng đừng chủ quan. Nhân vật Trần Vận Chi trong kịch bản gốc là một kẻ độc ác đấy.】

【Bà ta không chỉ là mẹ của Bùi Cẩn đâu, nhà ngoại của bả làm chính trị và kinh doanh đó. Nhiều mưu hèn kế bẩn lắm.】

【Hơn nữa mục đích của bả không chỉ là đuổi bà đi— bả sợ Bùi Diễn có người thừa kế rồi, sẽ chia bớt phần tài sản của phòng Bùi Cẩn.】

Tôi nhìn những dòng bình luận đó, cắn răng.

Ra là vậy.

Không phải chỉ đơn thuần chê bai tôi môn không đăng hộ không đối.

Mà là vì lợi ích.

Lợi ích từ việc chia chác gia tài nghìn tỷ.

Nếu Bùi Diễn không có hậu duệ, đợi ông cụ qua đời, chi trưởng sẽ độc chiếm toàn bộ di sản.

Nhưng nếu Bùi Diễn có con— cho dù bản thân Bùi Diễn không tranh giành, thì hai đứa trẻ đó nghiễm nhiên có quyền thừa kế.

Đây là quyền lợi do huyết thống mang lại, không cần bất kỳ ai ban phát.

Thế nên Trần Vận Chi không phải đang nhắm vào tôi.

Bà ta đang nhắm vào hai sinh mệnh trong bụng tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)