Chương 9 - Cuộc Đời Trong Hậu Cung
Ta vội vàng chạy ra ngoài, chưa đi được mấy bước đã nghe thấy Huệ Mỹ nhân lớn tiếng chửi mắng:
“Ngươi chui ra từ bụng ta, bây giờ lại nhận nàng ta làm mẫu thân?”
“Ngươi không sợ trời giáng sấm sét đánh chết sao?”
“Qua đây, ngươi qua đây cho ta!”
“Đồ bất hiếu!”
Cửu hoàng tử đã mười lăm tuổi mà vẫn bị bà ta vừa đánh vừa mắng.
Phi tần, hoàng tử và công chúa đứng xung quanh xem náo nhiệt nhiều không đếm xuể.
Ta thấy mặt Cửu hoàng tử đỏ bừng, có lẽ chỉ hận không thể chui xuống đất.
Ta bước đến nắm lấy bàn tay Huệ Mỹ nhân đang định đánh vào mặt Cửu hoàng tử, nghiêm giọng quát:
“Bà đang nói linh tinh gì vậy? Cửu hoàng tử là hoàng tử của bệ hạ, sao có thể bị sét đánh?”
“Hơn nữa, Cửu hoàng tử là con ruột của bà, nó phạm phải sai lầm lớn gì mà bà lại cào mặt nó?”
Ta lập tức triệu thái y đến chữa trị, nhất định không được để lại sẹo.
Sau đó lại giải tán những người đang vây quanh xem náo nhiệt.
Đến lúc ấy, ta mới có tâm trí hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Kết quả vô cùng hoang đường.
Huệ Mỹ nhân xuất thân thấp kém, vốn là cung nữ sinh ra trong một gia đình nông dân, một ngày nọ được bệ hạ sủng hạnh rồi mang thai.
Nhờ vậy mới có được phẩm vị.
Bà ta vừa không biết chữ, vừa không hiểu quy củ.
Dù sao Cửu hoàng tử cũng do bà ta sinh ra, bà ta cảm thấy mình có thể quản nó thế nào cũng được.
Bà ta luôn yêu cầu Cửu hoàng tử giống như một góa phụ nhà nông quản thúc đứa con trai độc nhất.
Không chỉ lấy tiền tiêu hằng tháng của Cửu hoàng tử để cứu tế người nhà mẹ đẻ.
Bà ta còn định bắt Cửu hoàng tử mở lời với ta, xin cưới biểu muội bên ngoại.
Lại còn muốn Cửu hoàng tử xin chức quan cho cữu cữu!
Thậm chí còn nói:
“Con và biểu ca của con là người thân thiết nhất!”
“Con còn có thể làm Vương gia, tại sao không thể giúp biểu ca kiếm lấy một chức quan?”
Cửu hoàng tử không chịu, bà ta liền khóc lóc om sòm.
Ta hoàn toàn ngẩn người.
Nhìn kỹ lại, y phục của Cửu hoàng tử rõ ràng đã ngắn đi một đoạn, hơn nữa còn rất cũ.
Ta nặng nề nhắm mắt, hỏi nó:
“Ngoài tiền bạc ra, mẫu thân con còn gửi cả quần áo và trang sức của con ra khỏi cung đúng không?”
Cửu hoàng tử mím chặt môi.
Nhưng những hoàng tử khác đã tranh nhau lên tiếng:
“Mẫu hậu, Huệ Mỹ nhân thường xuyên làm như vậy.”
“Có lúc bọn con lén giúp đỡ Tiểu Cửu, đồ đưa cho đệ ấy cũng bị Huệ Mỹ nhân lấy mất.”
“Lần này Huệ Mỹ nhân dùng tính mạng ép Tiểu Cửu cưới cháu gái nhà mẹ đẻ. Tiểu Cửu trốn tránh mấy ngày nên Huệ Mỹ nhân mới đến đánh người.”
Ta thật sự quá ngây thơ, cứ tưởng chỉ cần quản lý tốt các hoàng tử và công chúa là đủ.
Không ngờ phi tần còn có thể gây ra chuyện như thế này…
Hơn nữa, nghe ý của bọn trẻ, loại phi tần như vậy không hề ít.
Dù sao không ít phi tần vốn là cung nữ hoặc mỹ nhân do các địa phương tiến cống.
Chỉ có sắc đẹp mà không có đầu óc.
Nhà mẹ đẻ hay chủ tử, dù sao tất cả đều quan trọng hơn con ruột.
Còn có người cướp đãi ngộ của công chúa, dồn hết sức nuông chiều con trai mình, cho dù đó chỉ là hoàng tử được nhận nuôi…
Vì vậy, ta truyền lệnh mở lớp dạy học cho các phi tần.
Bất kể xuất thân thế nào, không được thiếu một ai, mỗi ngày tất cả đều phải nghiêm túc học quy củ.
Sau đó, ta lại nơm nớp lo sợ đến trước mặt bệ hạ thỉnh tội.
Bệ hạ… bệ hạ không quan tâm.
Người chỉ để ý đến vài hoàng tử xuất sắc cả văn lẫn võ.
Còn những đứa khác, người nói:
“Ngoại trừ vài đứa xuất sắc, những đứa còn lại nàng không cần phải hao tâm tổn sức quá nhiều.”
“Dù sao sau này ít nhất cũng được phong làm Thân vương, không thiếu vinh hoa phú quý.”
Nhưng mọi chuyện không nên như vậy.
Ta tiếp tục cố gắng hết sức che chở cho chúng.
Không vì điều gì khác, ai bảo ta là Hoàng hậu chứ?
Nếu chúng xảy ra chuyện, người gặp họa vẫn là ta.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Bọn trẻ lần lượt trưởng thành.
Chuyện hôn nhân đại sự khiến ta bận đến quay cuồng.
Đến khi ta khó khăn lắm mới có thể nghỉ ngơi một chút.
Bệ hạ băng hà, để lại di chiếu lập Cửu hoàng tử làm trữ quân!
Ta trở thành Thái hậu.
Theo lý mà nói, ta có thể sống những ngày tháng dưỡng lão nhàn nhã.
Dù sao ta cũng đã hơn bốn mươi tuổi, nên nghỉ ngơi và hưởng phúc rồi.
Nhớ lại những năm tháng sau khi vào cung, ta chẳng có mấy ngày được nằm yên, lúc nào cũng bận nuôi trẻ và xử lý tranh chấp giữa các phi tần.
Nhưng không ngờ các đại thần lại dâng lời:
“Huệ Mỹ nhân là sinh mẫu của bệ hạ, cũng nên được lập làm Thái hậu.”
Trước kia, Huệ Mỹ nhân từng bị ta chỉnh đốn một trận, ngoan ngoãn như chim cút.
Bây giờ con trai bà ta trở thành hoàng đế, bà ta lại bắt đầu vênh váo.
Lúc thì muốn gả công chúa cho cháu trai mình.
Lúc lại muốn phong hầu cho tất cả huynh đệ.
Lúc lại muốn cháu gái của cháu trai được vào cung làm Hoàng hậu.
Chữ hiếu đè nặng ở đó, tân đế không đành lòng mặc kệ, nhưng cũng phiền muộn vô cùng.
Còn ta nhìn những đứa trẻ do chính tay mình nuôi lớn, giờ lại bị bà ta xem như lễ vật rồi tùy tiện phân chia khắp nơi.
Ta xắn tay áo, bắt đầu đối đầu với Huệ Mỹ nhân.
Trước khi Huệ Mỹ nhân nhắm mắt xuôi tay.
Ta nhất quyết không thể sống yên ổn được nữa.