Chương 2 - Cuộc Đời Thứ Hai Của Hoàng Hậu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta liếc hắn:

“Đợi đã.”

“Tay ngươi bị thương rồi, để ta bôi thuốc xong rồi hãy đi.”

Sớm biết đứa nhỏ này trở về sẽ cáo trạng, ngày mai hẳn còn có một trận náo loạn, vốn định nhắm mắt làm ngơ.

Nhưng nhìn đứa trẻ ấy tuy ăn mặc quý giá, trên người lại có đủ vết thương mới cũ.

Nghĩ đến Bùi Tiêu Lăng được ta nuông chiều từ nhỏ, trong lòng nhất thời lại mềm đi đôi chút.

Tạ Thiệu nghe vậy, ánh mắt cổ quái nhìn ta.

Do dự một hồi lâu mới chậm rãi dịch lại, bịch một tiếng ngồi xuống cạnh ta.

Ta kéo tay hắn qua trên đó có một vệt đỏ.

Hẳn là lúc giãy giụa không cẩn thận bị xước.

Ta rắc chút thuốc bột, lại dùng vải băng băng lại.

Thắt nút xong, đẩy hắn ra:

“Được rồi, ngươi đi đi, ngày mai nhớ đến muộn một chút.”

Tạ Thiệu đang nhìn vết thương thất thần, nghe vậy thì sững ra.

“Vì sao?”

“Quá sớm ta dậy không nổi.”

Khó khăn lắm mới không phải nhận phi tần ba quỳ chín lạy, chuyện đầu tiên sau khi rời cung là học cách ngủ nướng.

Ban ngày nổi nóng với Tạ Thiệu, một phần nguyên nhân là vì ta chưa ngủ đủ, trong bụng còn bực.

Bảo hắn đến muộn một chút, nói cho cùng cũng là nghĩ cho hắn.

Ta phất tay, để Tạ Thiệu tự rời đi.

Ngày hôm sau, vốn tưởng người nhà hắn sẽ đến náo loạn một trận.

Không ngờ sau khi cửa tiệm mở, lại chỉ có một mình hắn.

Nhìn thấy ta, mắt hắn sáng lên, rồi lại cưỡng ép kìm nén cảm xúc.

“Ta, tay ta bị thương ở chỗ ngươi, ngươi phải giúp ta thay thuốc.”

Ta nói:

“Tối qua vừa thay rồi, muốn thay tiếp cũng phải đến tối.”

Hắn nhếch miệng:

“Vậy ta ở đây chờ đến tối.”

“Ngươi không cần đi học à?”

“Không cần, cha ta nói học mấy thứ đó vô dụng.”

Nói bậy nói bạ, học thức thứ này lúc then chốt là hữu dụng nhất.

Ta chính là nhờ đầy bụng học thức mà nổi bật giữa một đám con cái Trần gia, trở thành hoàng hậu chí cao vô thượng.

Sau này lưu lạc đến Biện Châu, cũng vì biết chữ, có thể nhanh chóng mua sản nghiệp, lại tránh bị người ta lừa gạt.

Cho nên ta ghét nhất người khác không chịu học. Trước kia Bùi Tiêu Lăng bị ta ép học đến chịu không nổi.

Sở dĩ hắn thích Ý Quý phi, là vì mỗi khi đến chỗ nàng ta, hắn có thể chẳng cần làm gì, tùy ý vui chơi.

Ý thức được mình lại nghĩ đến đứa con vô lương tâm kia, ta ép bản thân cắt đứt hồi ức.

Lạnh lùng nhìn Tạ Thiệu:

“Vậy không được, ta không thích trẻ con không biết chữ. Ngươi nếu muốn ở lại chỗ ta, thì nhất định phải đọc sách học chữ.”

Tạ Thiệu có chút mất kiên nhẫn:

“Cha ta có đầy bạc, học chữ để làm gì?”

“Học hay không? Không học thì đi.”

Lời của hắn kẹt trong miệng.

Một lúc lâu sau, hắn ấm ức hừ một tiếng.

“Ta học, ta học, ngươi đừng đuổi ta đi, ta học là được chứ gì.”

5

Ta sai Hạnh Nhi đi mua trọn bộ văn phòng tứ bảo, lại đến thư cục mua Tứ thư Ngũ kinh.

Lúc không cần tiếp khách, ta liền dạy Tạ Thiệu nhận từng chữ một.

Hắn kỳ thật rất thông minh, chỉ là ngồi không yên.

Chưa được mấy phút, mông hắn đã như mọc gai, lát thì sờ đầu bút, lát thì sờ mặt bàn, nhìn đến khiến người ta tức đầy bụng.

Mỗi khi đến lúc này, ta liền không còn kiên nhẫn, chát một tiếng thước đánh xuống.

Đánh vào đùi, Tạ Thiệu đau đến nhe răng trợn mắt.

“Tinh thần phải chuyên chú, làm xong còn dư sức mới được nhìn sang chuyện khác.”

“Ngươi lát thì làm cái này lát thì làm cái kia, đến bao giờ mới học được? Lại làm sao xứng với công sức của tiên sinh? Sau này ngươi làm sao có thể trở thành người hữu dụng với giang sơn xã tắc?”

Ta nghiêm mặt, trầm giọng, lời nói có phần nặng.

Sắc mặt Tạ Thiệu trắng đi, không nói lời nào.

Hắn cúi đầu, mím môi, có chút không phục.

Ta nhìn bộ dạng ấy của hắn, không hiểu sao lại nghĩ đến Bùi Tiêu Lăng.

Bùi Tiêu Lăng cũng như vậy, mỗi lần bị mắng liền bày ra dáng vẻ này, chờ người khác đến dỗ.

Nghĩ đến đây, ta đi đến bên cạnh Tạ Thiệu, xoa đầu hắn.

“Tạ Thiệu, ta mong ngươi hiểu, trách mắng ngươi là vì muốn ngươi tiến bộ. Nếu ngươi cứ tiếp tục sống tản mạn như vậy, ngày sau tuy chưa chắc khốn khó, nhưng nhất định không thể khiến mẫu thân ngươi cảm thấy vinh quang.”

Sinh mẫu của Tạ Thiệu trước kia cũng là tài nữ nổi danh trong thành, sau khi gả vào Tạ gia thì bị nội trạch giam cầm.

Nàng không giống ta có cơ hội thoát thân, bị vây trong phủ tám năm, u uất mà bệnh chết.

Huyết mạch duy nhất mà nàng để lại, đương nhiên cũng hy vọng hắn có tiền đồ.

Ta vỗ vai Tạ Thiệu:

“Tuy ta không thể hoàn toàn đoán trúng điều mẫu thân ngươi nghĩ, nhưng nữ tử trong thiên hạ, nếu có con nối dõi, ít nhất cũng mong hắn đi chính đạo, sống được đỉnh thiên lập địa.”

“Ngửa không thẹn với trời, cúi không thẹn với đất, sau đó lập thân lập tâm, mới có thể đạt được đạo viên mãn.”

“Ngươi tự hỏi chính mình xem, trước kia ngươi mở miệng nói lời thô bỉ, làm chuyện thô bỉ, nếu mẫu thân ngươi nhìn thấy, hồn phách nàng thật sự có thể an nghỉ sao?”

Môi Tạ Thiệu trắng bệch, đôi mắt sáng trong từng chút thấm lệ.

Một hồi lâu sau, hắn nói:

“Trần phu nhân, con sai rồi.”

“Người dạy lại con đi.”

Từ đó về sau, Tạ Thiệu thay đổi hẳn thái độ trước kia, bắt đầu nghiêm túc học hành.

Có thể nhìn ra ban đầu hắn vẫn khó mà chuyên chú, nhưng lâu ngày mới dần tốt lên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)