Chương 5 - Cuộc Đổi Thân Kỳ Diệu
Cô ta phấn khích ghé sát tai tôi, từng chuyện từng chuyện nói với tôi:
Mất suất học thẳng rồi.
Cũng mắc nợ rồi.
Chú dì không cần cô nữa.
Chu Tự Bạch cũng thấy cô ghê tởm.
Cuộc đời cô đã bị tôi phá hủy sạch rồi.
Chiếc điện thoại trong tay Diệp Thanh rơi xuống đất đánh “bộp”.
Cô ta nhìn chằm chằm mình trong gương, môi từ từ run lên.
Đó không phải cuộc đời của tôi.
Mà là cuộc đời của chính cô ta.
Giây tiếp theo, cô ta phát điên nhặt điện thoại lên gọi cho Chu Tự Bạch.
Lần đầu không ai nghe máy.
Lần thứ hai vẫn không ai nghe.
Đến lần thứ ba cuối cùng mới kết nối.
“Tự Bạch!”
Giọng cô ta run lên: “Là em, em là Diệp Thanh!”
Đầu bên kia im lặng vài giây.
“Diệp Thanh?”
“Đúng, là em! Chúng em đổi lại rồi, em và Mộ Tuế Hoan đã đổi trở lại! Anh mau đến tìm em đi, cô ấy biết chuyện của chúng ta rồi, cô ấy biết hết mọi thứ rồi!”
Phía Chu Tự Bạch rất lâu không lên tiếng.
“Em ở đâu?”
Diệp Thanh nói tên khách sạn.
Một tiếng sau, hai người cuối cùng cũng gặp nhau.
Diệp Thanh gần như nhào tới túm lấy anh: “Anh tin em đúng không? Tự Bạch, thật sự là em. Anh còn nhớ quán cà phê nơi chúng ta gặp nhau lần đầu không? Hôm đó anh mặc áo sơ mi màu xám. Còn căn hộ lần đầu chúng ta đến cùng nhau…”
“Đủ rồi.”
Chu Tự Bạch ngắt lời cô ta.
Đương nhiên anh đã tin.
Chính vì đã tin nên sắc mặt mới khó coi đến đáng sợ.
Diệp Thanh giống như túm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Anh tin em là được rồi.”
“Mộ Tuế Hoan đã hủy cuộc đời em. Suất học thẳng, dự án, còn một triệu kia nữa, tất cả đều do cô ấy cố ý.”
Nói đến đây, cô ta như đột nhiên nhớ ra điều gì, vội cầm điện thoại kiểm tra tài khoản ngân hàng.
Số dư chỉ còn vài nghìn.
Cô ta hoàn toàn hoảng loạn.
“Tiền của em đâu?”
“Cô ta tiêu cả tiền của em rồi sao?”
Chu Tự Bạch nhìn cô ta, lần đầu tiên không an ủi.
“Diệp Thanh, tại sao những ảnh chụp trò chuyện kia lại xuất hiện trên màn hình lớn?”
Cô ta sững người.
“Em không biết.”
“Em không biết?”
Giọng anh lạnh xuống.
“Anh đã bảo em xóa những thứ ấy từ lâu rồi.”
Lúc này Diệp Thanh mới nhớ ra.
Trước khi đổi thân xác, cô ta sợ một ngày nào đó Chu Tự Bạch đổi ý nên đã sao lưu toàn bộ lịch sử trò chuyện của hai người.
Sau khi chiếm cơ thể tôi, cô ta lại không nỡ xóa.
Đó là thứ duy nhất có thể chứng minh Chu Tự Bạch đã lựa chọn cô ta từ lâu.
Khi chuẩn bị ảnh cho tiệc đính hôn, cô ta từng giao album lưu trên đám mây của mình cho nhân viên tổ chức đám cưới, bảo đối phương chọn ảnh từ bên trong.
Cô ta tưởng thư mục ẩn sẽ không được đồng bộ.
Không ngờ những bản sao lưu kia cũng bị nhập vào cùng.
Mặt cô ta trắng bệch.
“Em không cố ý…”
Chu Tự Bạch nhắm mắt.
“Vậy đúng là do em.”
“Em cũng đâu biết sẽ thành ra thế này!”
Diệp Thanh cuống lên: “Bây giờ nói những chuyện đó còn ích gì? Anh mau nghĩ cách đi. Anh chẳng phải quen rất nhiều người sao? Trước tiên giúp em hủy hình thức xử phạt của trường, sau đó giúp em khoản tiền kia…”
Chu Tự Bạch đột nhiên cười một tiếng.
“Anh giúp em?”
Diệp Thanh sững người.
“Ý anh là gì?”
“Chỉ vài giờ trước, trước mặt bao nhiêu khách mời, chính miệng anh nói anh và Diệp Thanh chưa từng có bất kỳ quan hệ gì.”
Anh nhìn cô ta.
“Bây giờ anh phải giúp em kiểu gì?”
“Nói với tất cả mọi người rằng những ảnh chụp kia là thật sao?”
“Nói với nhà họ Mộ rằng một mặt anh đính hôn với Mộ Tuế Hoan, một mặt vẫn qua lại với em?”
Diệp Thanh hé miệng.
“Nhưng vốn dĩ anh đã…”
“Im miệng.”
Giọng Chu Tự Bạch lập tức trầm xuống.
“Diệp Thanh, chuyện đã đến nước này rồi mà em vẫn chưa hiểu sao?”
“Chuyện này không thể tiếp tục dính dáng đến anh.”
Cô ta nhìn anh như thể lần đầu tiên biết con người này.
“Anh muốn phủi sạch quan hệ với em?”
Chu Tự Bạch không trả lời.
Nhưng im lặng vốn đã là câu trả lời.
Vành mắt Diệp Thanh lập tức đỏ lên.
“Chu Tự Bạch, lúc đầu chính anh nói anh không yêu cô ấy.”
“Chính anh nói đính hôn với cô ấy chỉ vì lợi ích hai nhà.”
“Cũng chính anh nói sau này khi lấy được tài nguyên của nhà họ Mộ, anh sẽ tìm cách ở bên em.”
Sắc mặt Chu Tự Bạch ngày càng khó coi.
“Diệp Thanh.”
“Đừng nói nữa.”
“Tại sao không thể nói?” Cô ta đột nhiên bật cười. “Anh sợ cái gì? Sợ người khác biết anh vốn chẳng trong sạch như những gì anh nói trong tiệc đính hôn sao?”
Anh nhìn cô ta rất lâu.
“Trước tiên em tự xử lý chuyện của mình đi.”
“Còn chuyện chúng ta, tạm thời đừng liên lạc.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
Diệp Thanh đuổi theo hai bước.
“Chu Tự Bạch!”
Cửa đã đóng lại.
Cô ta đứng nguyên tại chỗ, đột nhiên nhớ đến vài giờ trước mình còn nói bên tai tôi rằng…
Ngay cả người cô quan tâm nhất cũng thấy cô ghê tởm.
Bây giờ câu nói ấy cuối cùng đã nguyên vẹn quay trở lại với chính cô ta.
6
Sáng hôm sau, Diệp Thanh bị cuộc gọi đòi nợ đánh thức.
“Cô Diệp, khoản vay mà cô đăng ký sắp bước vào kỳ hạn thanh toán, vui lòng chuẩn bị khoản tiền tương ứng theo thỏa thuận trong hợp đồng.”
Ban đầu cô ta hoàn toàn không hiểu.
“Khoản vay gì?”
Đối phương xác nhận thông tin cá nhân của cô ta rồi đọc số tiền.
Một triệu.
Đầu óc Diệp Thanh “ong” một tiếng.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng