Chương 4 - Cuộc Đổi Thân Kỳ Diệu
“Chuyện tối nay cứ về nhà rồi nói. Còn Diệp Thanh, từ nay đừng để nó lại gần con nữa.”
Tôi không động đậy.
“Bố.”
Ông sững người.
Có lẽ vì giọng điệu của tôi không đúng.
Tôi đã tròn ba mươi ngày không gọi ông như vậy.
“Vừa rồi trong sảnh tiệc, bố nói từ hôm nay trở đi nhà họ Mộ và Diệp Thanh không còn bất kỳ quan hệ nào.”
Bố tôi cau mày: “Sao đột nhiên lại nhắc chuyện này?”
“Mẹ còn tát cô ấy một cái.”
Biểu cảm trên mặt mẹ tôi thay đổi.
“Hoan Hoan, mẹ biết con mềm lòng. Nhưng hôm nay nó làm quá đáng thật, nó trộm đồ của con, phá tiệc đính hôn của con, còn…”
“Đau lắm.”
Bà lập tức im bặt.
Tôi nhìn bà.
“Cái tát đó đau lắm.”
Phòng nghỉ hoàn toàn chìm vào im lặng.
Mẹ tôi ngơ ngác nhìn tôi như không hiểu.
Tôi đưa tay chạm lên má trái của mình.
“Mẹ, trong ba mươi ngày ấy, người chịu cái tát của mẹ là con.”
Sắc máu trên mặt bà từ từ rút sạch.
Bố tôi đột ngột ngẩng đầu.
Chu Tự Bạch là người lên tiếng đầu tiên: “Ý em là gì?”
“Đúng như những gì tôi nói.”
Tôi nhìn bọn họ.
“Diệp Thanh và tôi đã đổi thân xác.”
“Trong ba mươi ngày qua người sống trong nhà họ Mộ dưới thân phận Diệp Thanh luôn là tôi.”
“Còn cơ thể mà mọi người đang nhìn thấy bây giờ, trước đó người sống bên trong mới là Diệp Thanh.”
Không ai lên tiếng.
Vài giây sau, bố tôi mới trầm giọng: “Hoan Hoan, chuyện này không thể tùy tiện đem ra đùa.”
Tôi sớm biết họ sẽ không tin.
Kiếp trước, tôi đã khóc lóc gào thét nói không biết bao nhiêu lần, nhưng họ vẫn không tin.
Vì vậy kiếp này tôi không vội giải thích.
“Năm con tám tuổi bị sốt cao, mẹ ở bệnh viện với con cả đêm. Ba giờ sáng, con khóc nói đèn trong phòng bệnh sáng quá nên không ngủ được, mẹ lấy khăn lụa của mình che lên mắt con.”
Tôi nhìn mẹ.
“Chiếc khăn đó màu xanh ở góc thêu một chữ ‘Ninh’, là bà ngoại tặng cho mẹ.”
Môi mẹ tôi khẽ động.
“Năm mười hai tuổi con đi lạc, lúc bố tìm thấy con thì đã nửa đêm. Trên xe về nhà con khóc suốt, bố nói với con rằng…”
Tôi dừng lại.
Hơi thở của bố tôi đã trở nên hỗn loạn.
“Chỉ cần người trở về là được, những chuyện khác đều không quan trọng. Sau này cho dù phạm lỗi lớn thế nào cũng phải về nhà trước.”
Chuyện này không có người thứ ba biết.
Tôi tiếp tục nói: “Năm mười sáu tuổi lần đầu con có kinh nguyệt, con không dám nói với ai, là mẹ nửa đêm dạy con cách dùng băng vệ sinh. Sinh nhật mười tám tuổi, lúc bố đấu giá được chiếc dây chuyền kim cương hồng kia, con chê quá đắt, bảo bố trả đi. Bố nói con gái trưởng thành cả đời chỉ có một lần.”
Nước mắt mẹ tôi đột nhiên rơi xuống.
Bà đưa tay muốn chạm vào tôi nhưng lại không dám.
“Hoan Hoan…”
“Còn ba mươi ngày này nữa.”
Tôi ngắt lời bà.
“Khi dây chuyền kim cương hồng được tìm thấy trong vali, mẹ hỏi Diệp Thanh rằng nhà họ Mộ rốt cuộc đã có chỗ nào bạc đãi cô ấy.”
“Bố muốn giúp cô ấy giữ suất học thẳng cao học, cũng muốn trả một triệu kia giúp cô ấy.”
“Trong văn phòng của giảng viên hướng dẫn, trên bàn thầy ấy vẫn còn bài luận năm hai của Diệp Thanh, trang thứ ba bị sửa bằng bút đỏ nhiều nhất.”
“Những chuyện này, Diệp Thanh thật sự sống trong cơ thể này không hề biết.”
“Bởi vì lúc đó cô ta đang ở trong cơ thể của con.”
Bố tôi hồi lâu không nói được lời nào.
Sắc mặt ông xám xịt.
Chu Tự Bạch lại như đột nhiên nghĩ đến điều gì, hỏi: “Vậy vừa rồi ngoài sảnh tiệc…”
“Cũng là tôi.”
Tôi nhìn anh.
“Anh tự miệng nói Diệp Thanh luôn quấn lấy anh, cũng là nói cho tôi nghe.”
Môi anh lập tức mất sạch màu máu.
Mẹ tôi lại giống như không thể đứng vững nữa, lảo đảo một bước rồi vịn vào ghế sofa bên cạnh.
“Vậy… vậy người vừa rồi mẹ đánh…”
“Là con.”
Nước mắt bà lập tức trào ra.
Tôi không nhìn nữa.
Bởi vì chỉ vài giờ trước, tôi vẫn còn đau lòng vì cảnh tượng này.
Nhưng bây giờ, dường như đã không còn đau đến thế.
Có những thứ lúc vỡ tạo ra âm thanh rất lớn.
Nhưng khi thật sự vỡ hoàn toàn rồi, mọi thứ lại trở nên yên tĩnh.
5
Cùng lúc đó, tại một khách sạn khác.
Diệp Thanh tỉnh lại trên thảm.
Phản ứng đầu tiên sau khi mở mắt là nhìn vào cửa kính sát đất.
Trong kính phản chiếu một gương mặt quen thuộc đến mức khiến cô ta căm ghét.
Mái tóc vàng khô, làn da nhợt nhạt, má trái vẫn hơi sưng.
Là chính cô ta.
Diệp Thanh ngây người hơn mười giây.
Giây tiếp theo, cô ta lao thẳng đến trước gương.
“Chuyện gì thế này?”
“Không thể nào!”
Cô ta điên cuồng sờ mặt mình rồi lại cúi xuống nhìn tay, giống như chỉ cần xác nhận đủ nhiều lần thì mọi thứ sẽ trở lại như cũ.
Nhưng không.
Điện thoại nằm ngay cạnh tấm thảm.
Cô ta nhặt lên, nhìn thấy thời gian.
00 giờ 07 phút.
Ba mươi ngày.
Mãi đến lúc này, cô ta mới cuối cùng hiểu ra.
Tại sao suốt một tháng qua bất kể cô ta kích thích tôi thế nào, tôi cũng không khóc.
Tại sao mất suất học thẳng cao học, tôi không quan tâm.
Tại sao gánh một triệu tiền bồi thường, tôi thậm chí chẳng nhíu mày.
Tại sao khi nhà họ Mộ muốn đứng ra giải quyết hậu quả giúp tôi, tôi lại từ chối.
Tại sao tôi dám vay tiền, dám chuyển ra ngoài sống, dám tiêu sạch số tiền Diệp Thanh tiết kiệm suốt những năm qua.
Còn mười phút trước.
Trước cửa sảnh tiệc.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng