Ngày thứ 1.094 kể từ khi trở thành phu nhân Hạ, tôi đề nghị ly hôn với Hạ Cảnh Hành.
Anh chỉ khựng lại trong thoáng chốc, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản thường ngày.
“Như em muốn.”
Nhẹ nhàng đến mức giống như anh chỉ đang quyết định ngày mai đổi sang một loại hạt cà phê khác.
Anh không hỏi lý do, cũng chắc chắn rằng tôi sẽ không nỡ bỏ hai đứa trẻ.
Ngày thứ 1.095, tôi vẫn dậy chuẩn bị bữa sáng cho ba cha con như thường lệ, dịu dàng tiễn họ ra khỏi nhà.
Sau đó, tôi tháo nhẫn cưới, hủy quyền truy cập hệ thống giám sát trong nhà rồi hoàn toàn rời khỏi nhà họ Hạ.
1
Khi tôi đề nghị ly hôn, Hạ Cảnh Hành đang xem bản tin tài chính.
Ánh sáng lạnh từ chiếc máy tính bảng hắt lên sống mũi anh. Thậm chí anh còn không lập tức ngẩng đầu.
“Lý do?”
“Em không muốn sống thế này nữa.”
Cuối cùng anh cũng nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một tia nghi hoặc.
Nhưng rất nhanh, chút nghi hoặc ấy biến mất.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận