Chương 5 - Cuộc Đời Bên Cạnh Tam Tiểu Thư
“Năm xưa lão phu bị người ta vu cáo bán thuốc giả, cửa hàng sắp bị niêm phong, chính Cố phu nhân đã lấy sổ nhập hàng ra làm chứng cho lão phu. Bà ấy cẩn thận, mọi khoản tiền qua tay đều ghi chép không sót một nét. Sau này Tạ gia thay Cố gia quản lý sản nghiệp trong kinh thành, bà ấy cũng đã đề phòng.”
Cố Minh Châu vội hỏi: “Sổ sách ở đâu?”
Lão chưởng quầy nhìn ta: “Bà ấy không nói cho ngươi sao?”
Ta lắc đầu.
Ông trầm ngâm giây lát: “Trước khi tới Tây Châu, Cố phu nhân từng gửi một bọc nhỏ ở chỗ lão phu, nói rằng sau này nếu Cố gia gặp nạn, người cầm mộc bài tới sẽ được nhận. Nhưng nửa năm trước, có người cầm con dấu cũ của Cố phu nhân tới lấy trước.”
Sắc mặt Cố Minh Châu biến đổi: “Là ai?”
“Một nữ tử ăn mặc như nha hoàn, dung mạo có vài phần giống nha đầu này.” Lão chưởng quầy nhìn ta, “Lão phu cứ tưởng là nàng.”
Lòng ta trầm xuống.
Có người đã mạo nhận ta.
Cố Minh Châu siết chặt chăn: “Người Tạ gia sao?”
Lão chưởng quầy lắc đầu: “Nàng ta không xưng gia môn, nhưng bên cạnh có người của dược hành Lương gia đi theo.”
Lương Thanh Hà.
Cái tên ấy như một cây kim đâm vào tai mọi người trong phòng.
Ta hỏi: “Trong bọc có những gì?”
“Sổ sách, mấy tờ khế ước cũ và một con dấu thanh ngọc Cố phu nhân thường dùng.”
Cố Minh Châu nhắm mắt: “Thảo nào bọn họ không sợ ta hỏi. Hóa ra đồ đã rơi vào tay bọn họ.”
Lão chưởng quầy nói: “Chưa chắc. Không phải Cố phu nhân không tin người khác, mà là bà ấy quá hiểu lòng người. Những thứ quan trọng bà ấy thường để lại hai bản.”
Ta nhìn ông.
Nhưng ông chỉ nói: “Lão phu không biết bản còn lại ở đâu.”
Đêm khuya, lão chưởng quầy rời đi.
Cố Minh Châu uống thuốc, ngủ không yên.
Ta ngồi trên ngạch cửa vá tay áo bị bà tử Tạ gia xé rách.
Trong lớp vải lót ở cổ tay áo có một vật cứng.
Ta tháo đường chỉ, lấy ra một chiếc chìa khóa đồng mỏng.
Trên chìa khóa khắc một chữ “Nguyễn” rất nhỏ.
Cố phu nhân họ Nguyễn.
Ta nhìn rất lâu, sau đó giấu chìa khóa vào búi tóc.
Ngày hôm sau, Lương Thanh Hà đích thân tới ngõ Liễu Diệp.
Nàng ta dẫn theo bốn bà tử, khiến khắp viện tràn đầy mùi son phấn.
Cố Minh Châu ngồi trong phòng, không ra nghênh đón.
Lương Thanh Hà cũng không giận, đi thẳng vào trong.
“Cố tiểu thư phải ở một nơi chật chội như thế này, trong lòng ta thật áy náy.”
Ta ngăn nàng ta lại: “Mời Lương cô nương ngồi ở gian ngoài.”
Nàng ta nhìn ta: “Ngươi thật sự coi mình là nhân vật quan trọng sao?”
Cố Minh Châu lên tiếng: “Ý của A Đường cũng chính là ý của ta.”
Nụ cười trên mặt Lương Thanh Hà nhạt đi.
“Cố tiểu thư, hôm nay ta tới là muốn cho cô một con đường. Cô viết một phong thư làm sáng tỏ, nói Cố gia và Tạ gia không có hôn ước, cũng không có tranh chấp sản nghiệp. Ta cho các ngươi một tòa tiểu trạch, lại tặng thêm năm trăm lượng bạc. Cô dưỡng bệnh, nàng dưỡng lão, đều đủ dùng.”
Ta nói: “Lương cô nương ra tay thật hào phóng.”
Lương Thanh Hà nhìn ta: “Nếu ngươi biết điều, ta cũng có thể giúp ngươi thoát khỏi nô tịch, tìm cho ngươi một gia đình tử tế.”
Cố Minh Châu lạnh giọng: “Không cần.”
Lương Thanh Hà ngồi xuống, chậm rãi chỉnh lại tay áo: “Cố tiểu thư, cô không nghĩ cho bản thân thì cũng nên nghĩ cho nha hoàn này. Nàng ta đánh bị thương người Tạ gia, nếu thật sự bị đưa tới quan phủ, ít nhất cũng phải chịu một trận trượng. Nữ tử chịu trượng hình, nửa đời sau coi như phế.”
Cố Minh Châu ho đến không nói nên lời.
Ta rót nước cho nàng.
Lương Thanh Hà tiếp tục nói: “Sổ sách của mẫu thân cô không ở trong tay cô. Các người không đấu thắng được đâu.”
Ta ngẩng đầu: “Lương cô nương làm sao biết sổ sách không ở trong tay chúng ta?”
Tay nàng ta khựng lại.
Ta nói: “Ta chỉ hỏi khế ước cửa hàng, chưa từng nhắc tới sổ sách.”
Lương Thanh Hà buông tay áo xuống, mỉm cười: “Kinh thành không có bức tường nào không lọt gió.”
Ta nói: “Cũng không có cái miệng nào có thể bị bịt kín vĩnh viễn.”
Nàng ta đứng dậy bước tới trước mặt ta, giơ tay định chạm vào mặt ta.
Ta lùi lại một bước.
Nàng ta thấp giọng: “A Đường, ngươi và Cố Minh Châu có vài phần giống nhau, đó là may mắn của ngươi. Nhưng dùng sự may mắn ấy sai chỗ sẽ mất mạng.”
Ta nhìn nàng ta: “Đa tạ đã nhắc nhở.”
Nàng ta bước tới cửa, lại quay đầu nhìn Cố Minh Châu.
“Ba ngày nữa, Tạ gia và Lương gia sẽ trao đổi lễ định thân. Nếu cô vẫn không viết thư làm sáng tỏ, ta sẽ để cả kinh thành biết nha hoàn Cố gia trộm sổ sách của chủ nhân, muốn tống tiền Tạ gia.”
Cố Minh Châu tức giận cầm chén trà ném tới.
Chén trà vỡ dưới chân Lương Thanh Hà, nước trà bắn lên vạt váy nàng ta.
Mấy bà tử kinh hô.
Lương Thanh Hà cúi đầu nhìn váy, trên mặt hoàn toàn không còn ý cười.
“Được. Đây là lựa chọn của các ngươi.”
Sau khi nàng ta rời đi, Cố Minh Châu ho ra một ngụm máu.
Ta đỡ nàng nằm xuống.
Nàng nắm lấy tay ta: “A Đường, nếu có một ngày không chống đỡ được nữa, ngươi cứ rời đi.”
Ta nói: “Tiểu thư, ta không đi.”
“Ngươi không phải nô tỳ sinh ra trong Cố gia.”
“Mạng này của ta từ lâu đã thuộc về Cố gia.”
Nàng nhìn ta, bỗng hỏi: “Chiếc chìa khóa ấy là gì?”
Tay ta khựng lại.
Ánh mắt Cố Minh Châu rơi trên búi tóc ta.