Chương 1 - Cuộc Chơi Kết Thúc
Ngoài cửa thang máy, gương mặt méo mó vì tức giận của bác cả Lâm Kiến Quốc trông chẳng khác nào một chiếc mặt nạ da giả kém chất lượng.
Ông ta siết chặt cổ tay tôi, lực mạnh đến mức tưởng như muốn bóp nát xương tôi.
“Lâm Mặc! Cháu dám cắt viện phí của bà nội, cháu còn là người không hả?!”
Nước bọt theo từng câu gào thét văng vào mặt tôi, mang theo mùi rư//ợu trắng rẻ tiền nồng nặc từ bữa tiệc.
Tôi không vùng vẫy, thậm chí mí mắt cũng không buồn động đậy.
Ánh mắt tôi lướt qua vai ông ta, nhìn về đại sảnh nơi rượu chè nâng cốc, tiếng cười nói rôm rả – một khung cảnh huyên náo nhưng đầy giả tạo.
Nơi đó, là “người thân” của tôi – một lũ “trẻ sơ sinh trưởng thành”, sống bám vào má//u thịt tôi để tồn tại.
Ba triệu.
Tôi đã bỏ ra trọn ba triệu nhân dân tệ, để đổi lấy tư cách VIP trọn đời cho bà nội ở bệnh viện Hiệp Hòa, đổi lấy một đội ngũ chuyên gia y tế hàng đầu luôn túc trực 24/7.
Và điều tôi nhận lại được, là một câu bâng quơ “ôi chao, quên mất phần của con rồi” trong tiệc mừng thọ chín mươi chín tuổi của bà – cùng với tràng cười hả hê chẳng chút che giấu từ khắp sảnh tiệc.
Những tiếng cười đó, như hàng ngàn chiếc kim vô hình, chi chít đâm vào tim tôi. Tôi chỉ còn cách dùng lý trí để nhổ từng mũi kim ra, để lại toàn là những lỗ thủng rỉ má//u không ngừng.
Cuối cùng tôi thu ánh mắt về, nhìn thẳng vào bác cả, ánh mắt lạnh lẽo như dao m//ổ.
“Ba triệu đó, là toàn bộ chữ hiếu của tôi.”
Giọng tôi rất nhỏ, nhưng lại xuyên thẳng vào tai ông ta.
“Kể từ hôm nay, sống ch//ết của các người – không còn liên quan đến tôi.”
Lâm Kiến Quốc sững người.
Có lẽ ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng một đứa vốn luôn nhẫn nhịn như tôi lại có thể nói ra những lời như vậy.
Tôi nhân lúc ông ta ngây người, giật mạnh tay ra.
Ông ta lảo đảo, đập người vào tường, phát ra một tiếng “rầm” trầm nặng.
Tôi không quay đầu lại, bước vào thang máy và ấn nút đóng cửa.
Trên mặt cửa kim loại sáng bóng phản chiếu gương mặt bác tôi – vừa tức giận, vừa hoảng loạn, vừa đầy hối hận. Gương mặt đó bị kẹp lại giữa hai cánh cửa đang khép dần, rồi bị ép méo mó, biến dạng, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Trong lòng tôi không hề gợn sóng – ngược lại còn thấy một thứ bình yên đến lạ sau khi buông bỏ.
Xuống đến tầng hầm bãi đỗ xe, không khí lạnh lẽo khiến tôi tỉnh táo hoàn toàn.
Tôi ngồi vào ghế lái, nhưng chưa khởi động xe ngay.
Tôi gọi cho trợ lý.
“Connie, xác nhận lại giúp tôi, tài khoản VIP của bà Lâm ở bệnh viện Hiệp Hòa đã đóng băng chưa?”
“Rồi ạ, Lâm tổng. Năm phút trước đã xử lý xong, toàn bộ chi phí tạm ứng đã dừng, quyền lợi đặc biệt cũng bị thu hồi.”
“Tốt.”
Tôi cúp máy, mở WeChat, tìm đến nhóm có tên “Gia đình hòa thuận yêu thương nhau”.
Trong nhóm, lũ anh em họ vừa đăng ảnh chụp màn hình phong bao lì xì khoe mẽ, kèm chú thích “Cảm ơn tình yêu của bà nội”.
Nực cười hết sức.
Tôi mặt không cảm xúc, lần lượt chặn từng người trong nhóm: từ bác cả, bác hai đến từng đứa họ hàng chưa bao giờ nhìn tôi bằng ánh mắt tử tế.
Xong xuôi, tôi khởi động xe.
Chiếc Bentley màu đen lặng lẽ rời khỏi bãi xe như một cái bóng, hoà vào dòng người giữa thành phố phồn hoa.
Cùng lúc đó, trong đại sảnh rực rỡ ánh đèn, anh họ cả Lâm Vĩ vẫn đang hí hửng cầm điện thoại chuẩn bị đăng bài khoe khoang 88.000 tệ vừa được tặng.
Màn hình điện thoại bỗng sáng lên, một tin nhắn nhắc nợ từ ngân hàng bất ngờ hiện ra.
Anh ta lơ đãng liếc qua nụ cười trên môi lập tức cứng đờ.
Trên màn hình hiển thị rõ ràng:
【Kính gửi thân nhân bà Lâm tài khoản VIP tại bệnh viện Hiệp Hòa của quý vị đã bị đóng băng. Hiện còn nợ 103.450 tệ, xin vui lòng thanh toán trong vòng 24 giờ để tránh ảnh hưởng đến điều trị tiếp theo.】
Lâm Vĩ không tin vào mắt mình.
Anh ta đưa điện thoại cho bác cả Lâm Kiến Quốc – người đang khoác lác khoe mẽ với mấy người bạn bên cạnh.
“Bố, bố xem cái này… có phải là tin lừa đảo không?”
Lâm Kiến Quốc cầm lấy điện thoại, men say lập tức tiêu tan một nửa, chỉ còn lại vẻ mặt ngỡ ngàng và bối rối.
Trong sảnh tiệc, tiếng cười nói vẫn tiếp tục vang lên.
Người nhà vẫn đang mỉa mai tôi là “ích kỷ”, “không biết điều”, “học cao quá hóa ngốc, quên luôn lễ nghĩa”.
Bà nội được bao quanh như một bà hoàng thực thụ, lạnh lùng hừ một tiếng rồi nói:
“Đừng lo. Nó bay cao được rồi thì cứ để nó bay. Nhịn đói hai ngày, nó sẽ tự quay về mà quỳ xuống xin tha.”
Không ai biết rằng – cơn bão đã bắt đầu.
02
Tin nhắn nhắc nợ như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, gợn lên những vòng sóng mang tên “hoảng loạn”, lan ra từ trung tâm quyền lực của nhà họ Lâm.
Sắc mặt Lâm Kiến Quốc tái nhợt thấy rõ, má//u trên mặt như bị rút cạn.
“Không thể nào! Nhất định là bệnh viện làm sai!”
Ông ta run rẩy cầm điện thoại, bấm số bộ phận thu phí của bệnh viện Hiệp Hòa, ngón tay vì siết chặt mà khẽ run lên.
Điện thoại kết nối, ông ta liền hắng giọng, cố làm ra vẻ là trụ cột gia đình:
“A lô, tôi là người nhà bà Lâm – Lâm Kiến Quốc. Bên các người có nhầm lẫn gì không? Sao lại gửi tin nhắn nhắc nợ?”
Giọng nữ y tá trưởng ở đầu dây bên kia vô cùng bình tĩnh, rõ ràng và công thức:
“Ông là ông Lâm Kiến Quốc đúng không ạ? Theo hệ thống hiển thị, tài khoản VIP của bà Lâm Tô Phân đã được người bảo trợ là cô Lâm Mặc chủ động yêu cầu hủy bỏ cách đây mười phút, đồng thời dừng toàn bộ chi phí tạm ứng. Tài khoản hiện tại đang bị đóng băng do nợ phí.”
Mỗi một chữ như một cú búa giáng thẳng vào ngực Lâm Kiến Quốc.
“Hủy bỏ? Nó dám hủy?!”
Ông ta gần như gào lên, khiến không ít khách bàn bên ngoái nhìn.
Cúp máy, ông ta như người bị rút sạch sinh khí, toàn thân rũ xuống ghế.
Cả bàn tiệc ê hề cao lương mỹ vị, bỗng chốc trở nên nhạt thếch.
“Gì vậy anh hai?” – chú hai Lâm Kiến Quân ghé lại, mặt vẫn còn vương nét cười chế giễu.
Ông tưởng anh trai lại đang tức giận vì Lâm Mặc “không hiểu chuyện”.
Lâm Kiến Quốc không nói gì, chỉ đưa điện thoại ra.
Chú hai, chú ba và mấy người họ hàng thân cận lập tức bu lại xem.
Khi họ đọc được nội dung tin nhắn và nghe Lâm Kiến Quốc kể lại cuộc điện thoại, nụ cười trên mặt từng người đều đồng loạt biến mất.
Bầu không khí sôi động, tưng bừng trong đại sảnh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, trở nên kỳ dị và nặng nề.
Lũ nhỏ cũng thôi nô đùa, bắt đầu thì thầm to nhỏ:
“Gì thế nhỉ? Không phải chị Lâm Mặc bao hết viện phí của bà rồi sao?”
“Nghe nói chị ấy giận, bỏ về rồi.”
“Chỉ vì một bao lì xì thôi á? Làm quá lên không? Chị ấy có thiếu gì tiền, cần gì chấp nhặt tám mươi tám ngàn?”
“Suỵt… nhỏ tiếng thôi, nhìn mặt bác cả kìa…”
Từng lời bàn tán, không sót một chữ, rơi hết vào tai bà Lâm.
Trên gương mặt nhăn nheo đầy quyền uy của bà, lần đầu hiện lên vẻ bối rối.
Thế nhưng tính cách độc đoán bao năm khiến bà không thể chấp nhận nổi sự thật.
“Vớ vẩn! Nhất định là bên bệnh viện nhìn nhầm rồi!”
Bà nện mạnh cây gậy xuống đất, phát ra tiếng “cộc” trầm đục.
“Kiến Quốc! Đi gọi giám đốc bệnh viện đến đây cho tôi! Tôi muốn hỏi thử xem anh ta quản lý cái bệnh viện kiểu gì!”
Giọng nói còn đầy uy lực, nhưng lại là sự cứng rắn bên ngoài che giấu hoảng loạn bên trong.
Lâm Kiến Quốc cười khổ.
Gọi giám đốc?
Đến tên thư ký của giám đốc là ai, ông ta còn chẳng biết.
Suốt mấy năm qua tất cả việc liên hệ với bệnh viện – từ hội chẩn chuyên gia đến thanh toán chi phí – đều là một tay Lâm Mặc lo liệu.
Còn bọn họ thì chỉ việc hưởng thụ dịch vụ y tế cao cấp, coi đó là vinh dự, là công cụ khoe mẽ với người ngoài.
Chưa một ai từng nghĩ rằng tất cả những điều ấy, đều do một mình Lâm Mặc gánh vác.
Lâm Kiến Quốc toát mồ hôi lạnh, luống cuống rút điện thoại ra gọi cho tôi.
Nhưng trong ống nghe chỉ vang lên giọng máy lạnh lùng:
“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận.”
Ông ta không biết rằng – tôi đã bật chế độ chặn cuộc gọi làm phiền.
Ông lại lấy điện thoại của chú hai gọi tiếp, kết quả vẫn như vậy.
Chú ba, anh họ Lâm Vĩ, em họ Lâm Cường…
Cả đám lần lượt gọi thử bằng đủ loại số – tất cả đều bị từ chối.
Nỗi sợ hãi như dây leo độc, bắt đầu quấn lấy tim từng người, lan nhanh và siết chặt.
Lần đầu tiên trong đời, bọn họ nhận ra một cách rõ ràng rằng — tôi, con “máy rút tiền” mà họ luôn coi là điều hiển nhiên, đã thật sự quyết định cắt đứt toàn bộ nguồn cung.
Người cháu gái, người cháu họ, người chị họ mà họ chưa từng thèm để mắt đến; người đã bị họ vắt kiệt suốt mười năm – nay, bằng cách lạnh lùng và triệt để nhất, tuyên bố với tất cả:
Trò chơi kết thúc rồi.
03
Giữa cảnh hỗn loạn của sảnh tiệc, bà Lâm – người vẫn luôn ngồi im trên ghế – đột nhiên đưa tay ôm ngực.
Hơi thở của bà trở nên dồn dập, sắc mặt đỏ bừng, miệng bật ra tiếng rên rỉ đau đớn:
“Ôi trời ơi… tim tôi… đau quá…”
Chưa dứt lời, thân người bà đã mềm oặt, trượt khỏi ghế ngồi.
“Mẹ ơi!”
“Bà nội!”
Cả gia đình lập tức náo loạn. Nỗi sợ vì tin nhắn nhắc nợ lúc nãy, trong tích tắc bị thay thế bởi cơn hoảng loạn trước tình trạng “nguy kịch” của bà.
“Gọi xe cấp cứu! Gọi ngay!” – Lâm Kiến Quốc gào lên, giọng đã biến dạng vì hoảng loạn.
Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn đêm phía trên khách sạn.
Nhân viên y tế nhanh chóng đưa bà Lâm lên cáng, cả đám người nhà hốt hoảng vây quanh.
“Đến bệnh viện Hiệp Hòa! Chúng tôi là khách VIP ở đó!” – bác cả hô lên với đội ngũ y tế, cứ như hai chữ “VIP” là tấm bùa hộ mệnh.
Chiếc xe cấp cứu lao vút vào màn đêm, bỏ lại một bữa tiệc tan hoang.
Trên xe, họ vẫn không từ bỏ việc liên lạc với tôi.
Từng tin nhắn liên tiếp nổ tung trên điện thoại – màn hình cứ sáng lên rồi tắt đi trong khoang xe yên tĩnh.
Ban đầu là những lời buộc tội:
“Lâm Mặc, đồ vô ơn! Nếu bà có mệnh hệ gì, chính là do mày hại ch//ết!”
Tiếp đó là dọa nạt:
“Nếu mày còn không nghe máy, chúng tao sẽ tới công ty mày làm ầm lên! Cho mày thân bại danh liệt!”
Và cuối cùng là… van xin:
“Nghe lời bác đi Mặc Mặc, bà như vậy rồi, con về đi!”
“Chị ơi, bọn em biết sai rồi, chị mở lại tài khoản viện phí đi… Bà nội không thể không có chị được đâu…”
Tôi lặng lẽ nhìn những dòng chữ ấy, trong lòng không gợn chút sóng.
Không phẫn nộ, cũng chẳng đau lòng – chỉ có một nỗi ghê tởm xuyên thấu tim gan.
Tôi chuyển điện thoại sang chế độ máy bay, ném sang ghế phụ.
Sau đó, tôi nhấn nút gọi trên bảng điều khiển xe – người liên hệ là Trần Vũ.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, đầu dây bên kia vang lên giọng nam ấm áp, điềm đạm:
“A Mặc, em ổn chứ?”
“Em không sao, anh Vũ.” – giọng tôi khàn khàn – “Bệnh viện bên đó… chắc loạn rồi nhỉ?”
“Ừ.” – anh đáp, trong giọng lộ vẻ lo lắng – “Bên cấp cứu vừa báo, nhà em gọi xe cấp cứu, đang được đưa đến.”
“Họ vẫn đòi dùng lối đi VIP.”
Tôi bình thản nói:
“Cứ xử lý theo đúng quy định.”
“Anh hiểu rồi. Yên tâm, anh sẽ làm đúng quy trình.”
Lời hứa của anh – như một dòng nước ấm, chảy qua tim tôi, xoa dịu những vết rạn cuối cùng.
Tại phòng cấp cứu bệnh viện Hiệp Hòa
Đèn sáng rực, người qua lại tấp nập.