Chương 4 - Cuộc Chiến Với Kỷ Thanh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Kết hôn một năm, anh PUA* tôi suốt một năm. “Tôi cho anh biết thế nào là PUA đây!”

Hà Tri Ngôn lăn lộn không ngừng, cố gắng thoát khỏi sự tra tấn của tôi.

Tôi ra hiệu cho vệ sĩ giữ anh ta lại thật chặt.

Sau đó, tôi chọn một vệ sĩ có bàn tay to và lực mạnh nhất để tát anh ta.

Chỉ trong vài cái tát.

Hà Tri Ngôn đã không còn sức để chống cự.

Tôi tháo khăn bịt mắt và miếng bịt miệng của anh ta ra.

“Đơn ly hôn, anh ký không? Nếu không ký, tôi cũng chẳng ngại trở thành góa phụ đâu.”

Hà Tri Ngôn nhìn tôi chằm chằm.

Tôi cứ nghĩ anh ta sẽ mềm mỏng trước, chờ tôi thả anh ta ra rồi tìm cách trả thù sau.

Không ngờ, anh ta lại gân cổ hét lên với tôi.

“Hà Tri Ngôn, tôi không ký! Em cả đời này sẽ mãi mãi là vợ tôi. Tôi sẽ không để tâm chuyện hôm nay em đánh tôi, vì đúng là trước đây tôi đã bị mờ mắt mà làm sai với em. Em trả thù tôi, tôi hiểu. Nhưng em phải tin tôi, tôi thực sự đã yêu em rồi!”

Tôi trố mắt ngạc nhiên.

Hà Tri Ngôn lẽ nào là người thích bị hành hạ?

Trước đây, tôi học cách trở thành một người vợ dịu dàng, biết quan tâm, anh ta không thích.

Bây giờ tôi đánh anh ta một trận, anh ta lại nói đã yêu tôi?

Đúng lúc đó, mẹ gọi điện cho tôi.

Tôi ra hiệu cho vệ sĩ thả Hà Tri Ngôn, sau đó quay người lên xe.

7

“Con yêu, thật sự đã có tin tức! Nhưng có lẽ con phải đến tận nơi một chuyến.”

Tôi bảo tài xế lái xe thẳng đến sân bay.

“Mẹ, lẽ nào Kỷ Thanh vẫn còn sống? Đợi con, con sẽ lên máy bay ngay bây giờ.”

Trong điện thoại, mẹ kể về những gì bà đã điều tra được trong mấy ngày qua.

Sau khi cha Kỷ Thanh qua đời, khu bảo tồn lần lượt tuyển một vài nhóm nhân viên bảo vệ rừng mới.

Nhưng vì điều kiện quá khắc nghiệt và công việc nặng nhọc, họ đều lần lượt chuyển đi sau một thời gian ngắn.

Cuối cùng, khu bảo tồn phải tuyển dụng từ các khu dân cư lân cận.

Trong đó có một cô gái tên là Ngô Sinh, từ đó bắt đầu công việc bảo vệ rừng ở khu bảo tồn Nhạn Sơn.

Cô ấy là người kiên trì lâu nhất và hoàn thành công việc xuất sắc nhất.

“Vậy mẹ nghi ngờ Ngô Sinh chính là Kỷ Thanh đúng không?”

Mẹ thở dài qua điện thoại.

“Đúng vậy. Mẹ muốn con đến là vì Ngô Sinh luôn từ chối gặp bất kỳ ai. Nhưng khi nghe đến tên con, cô ấy mới đồng ý gặp mặt.”

Sau đó, tôi đáp máy bay, chuyển sang tàu cao tốc, rồi xe khách, cuối cùng là xe máy.

Sau hành trình đầy vất vả, tôi đến được Nhạn Sơn.

Mẹ và vài người khác đang đợi tôi ở cổng làng.

Vừa thấy tôi, mẹ đã ôm chầm lấy.

“Con yêu, con chịu nổi không? Hay nghỉ ngơi một chút rồi mai lên núi?”

Tôi lắc đầu.

“Không cần đâu mẹ, con đã nghỉ trên xe rồi, con ổn mà.”

Chúng tôi cùng một nhân viên bảo vệ rừng khác bắt đầu đi lên núi.

“Ngô Sinh nói cô ấy sẽ đợi chúng ta ở trạm dừng đầu tiên. Nhưng ngay cả trạm dừng đầu tiên cũng phải leo ít nhất một tiếng. Nếu con không chịu nổi, cứ nói với mẹ nhé.”

Mẹ luôn nắm chặt tay tôi, giống như hồi còn bé.

Tôi hiểu sự lo lắng của mẹ.

Dù gì tôi cũng mới làm phẫu thuật bỏ thai không lâu.

Nhưng điều quan trọng hơn lúc này là phải làm rõ Ngô Sinh có phải là Kỷ Thanh hay không.

Kỷ Thanh đã gây ra một màn “chết giả” vào ngày cưới của tôi và Hà Tri Ngôn.

Khiến cả gia đình họ Hà không thể ngừng nhớ về cô ấy.

Nếu nói cô ấy không có ý đồ gì, tôi không tin.

Dù đường núi khó đi, nhưng tôi cần phải làm rõ mọi chuyện.

“Con ổn mẹ, không sao đâu.”

Chúng tôi đi khoảng hơn một tiếng, cuối cùng cũng đến trạm dừng mà Ngô Sinh đã hẹn.

Nhân viên bảo vệ rừng dẫn đầu gõ cửa, nhưng không có ai trả lời.

“Hay là cô ấy đi tuần núi chưa về?”

Tôi nhìn quanh, cây cối xanh rậm, cao ngút trời, ánh sáng khó lọt qua.

Chỉ có tiếng chim hót thi thoảng vọng lại.

“Chị là Bạch Giảo Giảo?”

Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía sau tôi.

Tôi quay lại, nhìn thấy Kỷ Thanh – người mà Hà Tri Ngôn và cả gia đình họ Hà ngày đêm mong nhớ.

Nửa người cô ấy ẩn trong tán cây cao.

Hai chân cô ấy đong đưa thoải mái trên cành cây.

Người bảo vệ rừng đi cùng chúng tôi gọi lớn.

“Ngô Sinh, mau xuống đây, cái cây này không phải để trèo bừa đâu!”

Ngô Sinh di chuyển nhanh nhẹn, chỉ vài động tác đã xuống đất an toàn.

“Anh Lâm cảm ơn anh đã dẫn đường. Một lát nữa tôi sẽ an toàn đưa họ xuống núi. Anh cứ đi làm việc của mình đi.”

Tôi và mẹ theo Ngô Sinh vào trong căn nhà nhỏ.

“Ngô Sinh? Hay tôi nên gọi cô là Kỷ Thanh.”

Kỷ Thanh cười lịch sự với tôi, rồi mang hai chiếc ghế ra mời chúng tôi ngồi.

“Trong căn nhà này, chị gọi tôi thế nào cũng được. Nhưng khi bước ra khỏi cánh cửa kia, tôi chỉ muốn mình là Ngô Sinh.”

8

Ở đây, tôi nghe được câu chuyện khác về Kỷ Thanh và Hà Tri Ngôn.

Kỷ Thanh lớn lên bên cạnh cha mình, từ nhỏ đã yêu thích chạy nhảy khắp núi rừng.

Cha cô ấy là người học rộng, hiểu sâu về động thực vật, luôn giảng giải mọi thứ một cách tận tâm.

Kỷ Thanh lớn lên trong môi trường ấy, từ lâu đã thấm nhuần tình yêu với núi rừng, giống như cha cô.

Cô từng mơ ước lớn lên sẽ trở thành một người giống cha mình.

Nhưng trước khi kịp thực hiện giấc mơ đó, cô đã gặp Hà Tri Ngôn.

Thật ra, việc cứu người đối với Kỷ Thanh không khác gì những lần cha cô cứu động thực vật trong rừng.

Cô không cần bất kỳ sự báo đáp nào.

Nhưng gia đình họ Hà thì không nghĩ như vậy.

Họ nói với cha Kỷ Thanh rằng, nhà họ Hà có tiền và nguồn lực.

Với ơn cứu mạng của Kỷ Thanh dành cho con trai độc nhất của họ, họ sẽ chăm sóc, dạy dỗ cô thật tốt.

Cuối cùng, cha cô đồng ý.

Kỷ Thanh được nhà họ Hà đưa về thành phố.

Hà Tri Ngôn cũng thích cô bé dũng cảm đã cứu mình, vì thế gia đình gần như ngầm định rằng cô sẽ trở thành vợ tương lai của anh ta.

“Thật ra nếu cô gả cho Hà Tri Ngôn, có lẽ hai người sẽ rất hạnh phúc.”

Tôi nhận ly trà mà Kỷ Thanh pha đưa cho mình.

Kỷ Thanh lắc đầu.

“Tôi không bao giờ gả vào nhà họ Hà. Họ đưa tôi, một đứa trẻ nhỏ xíu, rời xa cha mình, giữ tôi trong căn biệt thự của họ. Bên ngoài, họ có được danh tiếng tốt đẹp vì trả ơn cứu mạng. “Nhưng còn tôi thì sao? Tôi phải sống nương nhờ, cố gắng làm hài lòng họ, xa cách gia đình mình. Chỉ vì cha tôi là một nhân viên bảo vệ rừng nhỏ bé, đằng sau cánh cửa đóng kín, nhà họ Hà chỉ có sự kiêu ngạo không giới hạn đối với tôi. “Tất cả những gì họ ban cho, họ coi như ân huệ, và tôi phải quỳ gối hai tay nhận lấy.”

Tôi và mẹ nhìn nhau.

Quả nhiên, nhà họ Hà không chỉ có một mặt xấu, mà là xấu từ gốc rễ.

“Sau này, tôi cuối cùng cũng đỗ đại học, nghĩ rằng có thể rời xa họ và tìm lại tự do. Nhưng họ lại bảo tôi sớm ngày kết hôn với Hà Tri Ngôn. “Tôi lấy cớ muốn tiếp tục học, trì hoãn mãi. Đến cuối cùng, điều tôi chờ được lại là tin cha tôi qua đời.”

Mắt Kỷ Thanh ươn ướt.

“Đám săn trộm đáng chết, nhưng tôi cũng đáng chết. Nếu lúc đó tôi ở bên cha, có lẽ ông đã không mất. Trước đây, ông luôn có tôi hỗ trợ, việc gì cũng giải quyết được. Nhưng cuối cùng thì…”

Tôi lấy hộp khăn giấy trong túi ra đưa cho cô ấy.

“Xin lỗi, đã nhắc lại chuyện đau lòng của cô.”

Kỷ Thanh nhận khăn giấy, lau nước mắt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)