Chương 3 - Cuộc Chiến Với Kỷ Thanh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Không, con chưa thể ly hôn!”

Mẹ tôi lau nước mắt cho tôi.

“Nhưng Giảo Giảo, nó đối xử với con như vậy rồi, con còn muốn tiếp tục thích loại người đó sao?”

Tôi lắc đầu.

“Không, con không ly hôn không phải vì con còn thích anh ta. Ngược lại, con muốn trả thù anh ta! “Chuyện Kỷ Thanh nhảy biển, con cảm thấy còn rất nhiều điểm đáng nghi. Con muốn Hà Tri Ngôn phải trả giá.”

Mẹ tôi không chút do dự, huých mạnh vào ngực ba tôi.

“Nghe thấy chưa? Con gái nói rồi đấy.”

Ba tôi lấy điện thoại ra, bắt đầu lục tìm danh bạ.

“Con yêu cứ đợi ba gọi người. Ở thành phố A này, chuyện con muốn làm thì không có gì là không thể!”

5

Cũng nhờ Hà Tri Ngôn không ngừng nhớ nhung Kỷ Thanh mà nhiều thứ liên quan đến cô ta vẫn còn được giữ lại.

Ba tôi nhờ một người bạn bí mật điều tra và phát hiện ra nhiều điểm nghi vấn xung quanh vụ nhảy biển của Kỷ Thanh.

Điểm cô ta chọn để nhảy biển không có camera giám sát.

Thêm vào đó, nơi đó hẻo lánh, không có nhân chứng nào.

Trước khi nhảy biển, Kỷ Thanh có nhắn tin cho Hà Tri Ngôn.

Nhưng hôm đó là ngày cưới của tôi và Hà Tri Ngôn.

Anh ta bị bạn bè chuốc say, không để ý đến tin nhắn của cô ta.

Mãi đến hôm sau khi tỉnh dậy, anh ta mới vội vàng chạy đến hiện trường.

Ở đó, anh ta tìm thấy một vài món đồ cá nhân và chiếc điện thoại của Kỷ Thanh.

Trong điện thoại là lá thư tuyệt mệnh của cô ta.

Không ai tận mắt chứng kiến cái chết của Kỷ Thanh.

Sau đó, Hà Tri Ngôn đã thuê đội cứu hộ chuyên nghiệp tìm kiếm trong khu vực biển đó suốt nửa tháng.

Nhưng ngoài một vài mảnh quần áo rách, không thu được gì thêm.

Kỷ Thanh sau đó được tuyên bố là mất tích.

Hà Tri Ngôn dùng đủ mọi cách để tìm kiếm nhưng không có kết quả, cuối cùng mới miễn cưỡng tin rằng Kỷ Thanh đã chết.

Nghe xong, tôi trầm ngâm suy nghĩ.

Mối quan hệ và sức ảnh hưởng của nhà họ Hà chắc chắn lớn hơn nhà tôi.

Ngay cả Hà Tri Ngôn cũng không tìm ra chút manh mối nào.

Có lẽ Kỷ Thanh thực sự đã chết?

Mẹ tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh của Kỷ Thanh, suy tư.

“Người này, mẹ cảm thấy rất quen.”

“Ông xã, anh nhờ bạn điều tra thêm thông tin về cha mẹ cô ấy đi.”

Ba tôi lập tức gọi điện cho người bạn bí mật.

Không đến mười phút sau.

Thông tin về cha mẹ của Kỷ Thanh được gửi đến.

Mẹ cô ta qua đời vì khó sinh, cha cô ta một mình nuôi con gái khôn lớn.

Có thể nói, hai cha con sống nương tựa vào nhau.

Mẹ tôi chỉ liếc nhìn bức ảnh của cha Kỷ Thanh.

Sau đó bắt đầu lục tìm trong điện thoại của mình.

“Kỷ Thanh và cha cô ấy trông khá giống nhau. Thảo nào mẹ cảm thấy quen. Giảo Giảo, con xem, có phải là cùng một người không?”

Điện thoại của mẹ tôi hiện lên một bài báo.

Người đàn ông trong bức ảnh chính là cha của Kỷ Thanh, tên là Kỷ Duy Sinh.

Ông là một nhân viên bảo vệ rừng ở khu bảo tồn đặc biệt dành cho các loài chim quốc gia.

Nhưng hai năm trước, ông đã qua đời dưới họng súng của những kẻ săn trộm.

Sau đó, nhóm săn trộm đều bị bắt và đưa ra xét xử.

Sự việc của Kỷ Duy Sinh từng được truyền thông đưa tin, nhưng thời đó internet chưa phát triển như bây giờ, nên không có nhiều người biết đến câu chuyện này.

“Mẹ, sao mẹ biết chuyện này?”

Mẹ tôi vỗ đầu tôi.

“Con ngốc, con nhìn lại xem khu bảo tồn đó nằm ở đâu?”

Bản tin nói khu bảo tồn nằm ở khu vực Nhạn Sơn.

“Nhạn Sơn chẳng phải là quê ngoại sao?”

Mẹ tôi gật đầu.

“Đúng rồi, lúc đó bà ngoại con kể cho mẹ nghe chuyện này. Bà từng gặp Kỷ Duy Sinh, nên biết khá rõ về ông ấy. “Nhà họ Hà chẳng phải nói Kỷ Thanh từ chối kết hôn, bảo muốn sang Anh du học sao? Tại sao đột nhiên cô ấy lại nghĩ quẩn nhảy biển? Chuyện này có vấn đề.”

Lời mẹ khiến tôi bừng tỉnh.

“Vậy nên, Nhạn Sơn có thể có manh mối về Kỷ Thanh.”

6

Mẹ tôi quyết định đến Nhạn Sơn để tìm hiểu về tung tích của Kỷ Thanh.

Ba tôi thì tập trung xử lý các dự án hợp tác giữa nhà tôi và nhà họ Hà, cố gắng giảm thiểu thiệt hại nếu sau này tôi và Hà Tri Ngôn ly hôn.

Còn tôi, tôi đến bệnh viện tư của gia đình để làm phẫu thuật bỏ thai.

Trong suy nghĩ của tôi, một đứa trẻ ra đời cần được bao bọc bởi tình yêu và hy vọng của cha mẹ.

Nhưng giữa tôi và Hà Tri Ngôn giờ đây chỉ còn lại hận thù.

Không biết bằng cách nào, Hà Tri Ngôn biết chuyện tôi bỏ thai và lập tức xông vào bệnh viện.

Anh ta quỳ xuống trước mặt tôi, mắt đẫm lệ.

“Vợ ơi! Anh biết anh sai rồi, xin em cho anh một cơ hội được không? Đứa bé này không dễ dàng mà có, xin em đừng bỏ con!”

Những người xung quanh không biết thực hư, bắt đầu tụ lại xem và bàn tán.

“Hai vợ chồng có gì khó khăn thì giải quyết, sao phải làm tổn thương đứa trẻ chứ?”

“Đứa trẻ có tội gì đâu? Cãi nhau thì thôi, đừng mang con ra làm chuyện nực cười như vậy!”

Nghe thấy mọi người đứng về phía mình, mắt Hà Tri Ngôn lóe lên chút đắc ý.

Nhưng vẻ mặt vẫn là một người chồng chân thành, hối hận cầu xin vợ tha thứ.

Lúc này, tôi mới phần nào hiểu được tại sao ba tôi ngày trước lại đồng ý để tôi liên hôn với Hà Tri Ngôn.

Khi đó, anh ta cũng tỏ ra chân thành, khẳng định rằng nếu cưới tôi, anh ta sẽ trở thành một người chồng tốt nhất thế giới.

Tôi liền mỉm cười, sau đó… vỗ tay.

“Hà Tri Ngôn, không vào showbiz làm diễn viên thì đúng là phí tài năng.”

Hà Tri Ngôn giả vờ ngơ ngác.

“Vợ ơi, em nói gì vậy? Anh không hiểu gì cả. Em về nhà với anh đi, anh sẽ không bao giờ làm em giận nữa. Em muốn làm gì cũng được, trong mắt anh, em làm gì cũng là tốt nhất!”

Những người xung quanh nghe thấy vậy, đều tưởng tôi là người vô lý, chỉ vì chồng không chiều theo ý mà tức giận rồi quyết định phá thai.

“Giới trẻ bây giờ thật không biết suy nghĩ!”

“Đúng đấy, con cái là món quà trời ban, chỉ vì chút chuyện nhỏ mà làm hại đứa trẻ, không sợ bị trời phạt sao!”

Tôi ghé sát vào Hà Tri Ngôn.

“Con tôi đã sắp xếp bác sĩ bỏ từ hôm tôi rời khỏi nhà họ Hà rồi. Một kẻ rác rưởi như anh, không xứng đáng có con của riêng mình! “Tin tức hôm nay là do tôi cố ý cho người tung ra. Ngay từ hôm rời nhà họ Hà, tôi đã thề, lần sau gặp lại anh, tôi nhất định sẽ đập nát cái đầu chó của anh!”

Nói xong, tôi đứng dậy.

“Hà tổng không biết nhỉ? Tôi nghe nói gần đây an ninh quanh khu biệt thự Hoàn Sơn không được tốt lắm. “Hôm nay anh vội ra ngoài, chắc không mang theo vệ sĩ nhỉ? Không sao đâu, tôi mang hơn hai mươi người, có thể cho anh mượn vài người nhé~”

Dứt lời, tôi quay người rời khỏi bệnh viện.

Tài xế đưa tôi đi lòng vòng vài vòng trong thành phố.

Sau đó, xe chạy thẳng lên khu vực phía sau núi Hoàn Sơn.

Chỗ đó vắng người, camera giám sát lại được đồn là đã hỏng từ lâu.

Khi tôi xuống xe, Hà Tri Ngôn đã bị bịt mắt, trói chặt như một cái bánh chưng.

Trước đó, anh ta còn bận chăm sóc mẹ chồng tôi, người bị tôi dọa ngất và bị ngã, mấy ngày liền không ra khỏi nhà.

Tôi không bắt được anh ta.

Vì thế, tôi tung tin để dụ anh ta ra ngoài tìm tôi một mình.

Vừa thấy anh ta, tôi lập tức đá mạnh vào bụng anh ta một cái.

“Hà Tri Ngôn, anh dám tát tôi, còn dám bóp cổ tôi nữa!”

Miệng bị bịt kín, Hà Tri Ngôn chỉ có thể ú ớ kêu loạn.

Tôi lại tung thêm một cú đá mạnh hơn.

Anh ta đau đến mức co quắp như một con tôm.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)