Chương 2 - Cuộc Chiến Trong Ngành PR
“Cô Chúc, có kết quả CT rồi, diện tích hoại tử lớn hơn lần trước. Khuyên cô nên cân nhắc phương án phẫu thuật, nhưng chi phí rơi vào khoảng 20 vạn (gần 700 triệu VNĐ).”
“Cứ duy trì điều trị bảo tồn trước đã.” Tôi đáp, “Tôi sẽ cố gắng xoay xở.”
Cúp máy, tôi ngồi trong văn phòng mới, trước mặt là bảng kế hoạch công việc trắng trơn.
Ngày thứ năm, cậu thực tập sinh bộ phận PR thò đầu qua vách ngăn: “Sếp Chúc, chị xem Weibo chưa? Hot search top 9, hình như cùng ngành với bên mình.”
Tôi mở Weibo.
Một tài khoản mang ID “Mẹ Kỳ Kỳ tự che ô” đăng một chùm ảnh — mặt đứa trẻ nổi chi chít vết ban đỏ và lở loét, nhìn mà giật mình. Đoạn caption không dài:
“Dùng kem dưỡng của thương hiệu X đến ngày thứ ba, mặt con gái tôi nát bét thế này đây. Tôi là mẹ đơn thân, không có tiền mướn luật sư, chỉ cầu một lời giải thích.”
Trong bức ảnh để lộ góc bao bì của hũ kem dưỡng.
Tôi phóng to bức ảnh, nhìn chằm chằm vào mã màu và tem lô hàng — là sản phẩm của công ty cũ.
Khu vực bình luận đã vượt quá 2.000 lượt. Có người chửi rủa nhãn hàng, có kẻ bảo ảnh là sản phẩm của photoshop, cũng có người đào lại link bài báo vụ khủng hoảng ba năm trước của công ty cũ.
Tôi tiếp tục lướt xuống.
Đến bức ảnh thứ tư, tim tôi lỡ nhịp.
Avatar của người mẹ ấy, là một bông hoa hướng dương.
Tôi biết chị ấy.
Tống Á Chi, 31 tuổi, một mình nuôi con gái sống trong khu ổ chuột ngoại ô. Ba năm trước, chính chị là người đầu tiên đứng lên đòi quyền lợi, bị tôi nói rát cả họng mới chịu vào cái nhóm chat đó.
Một mình tôi đã bỏ tiền túi ứng trước 9 vạn tệ (hơn 300 triệu VNĐ) tiền viện phí, thức trắng ba đêm cùng chị ngoài hành lang phòng chăm sóc tích cực, chị mới đồng ý không tiếp tục truy cứu.
Nhóm 500 người kia, cũng lấy chị làm cốt lõi để tập hợp lại.
Tất cả những nạn nhân đó không tin công ty cũ, thậm chí chẳng tin vào phương án bồi thường.
Người họ tin là tôi.
Mà tôi, một tuần trước, đã rời nhóm.
Điện thoại lại rung. Đồng nghiệp cũ A Dao vừa share bài đăng đó lên vòng bạn bè WeChat, kèm dòng cap: “Chị Tri Dư bảo rồi, loại ăn vạ này thấy một đứa diệt một đứa.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại mất 3 giây.
Sau đó mở Weibo chính thức của công ty cũ.
Chưa có bất kỳ phản hồi nào.
Nhưng trên tài khoản cá nhân của Phương Tri Dư lại vừa update một bức ảnh làm việc phong cách sang chảnh (ins-style), kèm dòng caption 6 chữ: “Hôm nay, nên cứng phải cứng.”
Tôi cầm điện thoại gọi cho Tiểu Lâm Chuông reo 5 tiếng nó mới nhấc máy.
“Chị Chúc ạ?” Giọng con bé hiện rõ sự xa cách.
“Tiểu Lâm bài phốt quyền lợi mẹ bé trên Weibo em xem chưa?”
“Em xem rồi. Chị Tri Dư đang xử lý, chị ấy bảo là bọn ăn vạ—”
“Không phải ăn vạ!” Tôi hạ giọng, “Người mẹ đó tên là Tống Á Chi, là người sáng lập hội đòi quyền lợi Hướng Dương. Em bảo Tri Dư gỡ ngay cái status kia xuống, rồi âm thầm liên hệ xin lỗi và bồi thường cho Tống Á Chi. Người này mấy người đụng không nổi đâu.”
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
Sau đó tôi nghe thấy một tiếng cười khẩy, không phải của Tiểu Lâm.
Điện thoại đang bật loa ngoài.
“Chị Chúc này, sang công ty mới rảnh rỗi quá hay sao mà còn rình rập Weibo của bọn này thế?”
Giọng Phương Tri Dư nhừa nhựa vang lên từ ống nghe.
“Tôi cảnh cáo cô, Tống Á Chi đó—”
“Một bà mẹ đơn thân sống ở khu ổ chuột chứ gì?” Phương Tri Dư ngắt lời tôi, “Chị Chúc à, cái giáo phái ‘Tôn thờ nạn nhân’ của chị mang về mà xài cho công ty chị đi. Tôi vừa họp với bên Pháp chế xong, chuẩn bị tế sống cô ta lên mạng đây—”
“Cô không được tế chị ấy!”
Đầu dây bên kia bỗng vang lên tiếng hừ lạnh của Phó tổng Tiền: “Diễn Thanh, ăn không được nho thì chê nho xanh vô vị lắm.”
Sau đó là tiếng tút tút.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình báo kết thúc cuộc gọi, hít sâu một hơi.