Chương 7 - Cuộc Chiến Thời Trang Ở Hậu Cung
“Nghe nói Hoàng thượng nửa đêm đều ngủ lại Thượng Y cục, chỉ để cùng Tô tài nhân bàn luận về cái gọi là ‘thiết kế’.”
“Thiết kế gì chứ, ta thấy là ‘giải y’ (cởi áo) thì có.”
“Đúng là hồ ly tinh, đem cả Hoàng hậu nương nương làm bàn đạp.”
Những lời này như những mũi kim tẩm độc, len lỏi khắp nơi.
Liễu Như Nhã tức đến trắng mặt, mấy lần muốn xông ra tranh luận nhưng đều bị ta ngăn lại.
“Miệng là của kẻ khác, cứ để họ nói.”
Ta không ngẩng đầu, tiếp tục cắt vải trong tay: “Chúng ta chỉ cần làm tốt việc của mình là được.”
Điều thực sự khiến ta cảm thấy áp lực không phải là những lời bàn tán của nữ nhân hậu cung, mà là đến từ tiền triều.
Mấy vị lão thần ở Ngự Sử Đài liên danh dâng sớ, ngôn từ kịch liệt, chỉ trích ta “yêu ngôn hoặc chúng, kỳ trang loạn lễ”, cho rằng những bộ y phục “không đúng quy củ” mà ta thiết kế sẽ làm bại hoại phong khí cung đình, lung lay lễ pháp quốc bản.
Sau khi sớ được trình lên, thái độ của Tiêu Tử Hiên trở nên mập mờ.
Ngài không bác bỏ, cũng không chuẩn tấu, mà để sớ đó không ban ra, bày ra tư thế “đang cân nhắc”.
Lần này, cả hậu cung đều nhìn ra: Hoàng thượng đang xa lánh ta, hoặc nói đúng hơn, vì áp lực mà buộc phải xa lánh ta.
Công việc ở Thượng Y cục vẫn nằm trong tay ta, nhưng ánh mắt của cung nữ thái giám lại thay đổi.
Ngay cả Hoàng hậu, người vốn khá tán thưởng ta, khi thỉnh an cũng chỉ nhạt nhẽo dặn dò ta “giữ đúng bổn phận, chớ để sai sót”.
Ta trở thành một hòn đảo cô độc.
Đúng lúc mọi người tưởng ta sẽ thất thế, một người không ngờ tới đã đến.
Đại thái giám Vương Cẩn bên cạnh Hoàng đế, đích thân bưng một chiếc hộp gỗ tử đàn đến điện của ta.
“Tô cố vấn, đây là Hoàng thượng thưởng cho ngài.”
Vương Cẩn nở nụ cười khách sáo thường lệ, mở hộp ra.
Bên trong không phải châu báu, cũng không phải vải vóc, mà là một nghiên mực Đoan nghiên cực kỳ quý giá.
“Hoàng thượng nói, Tô cố vấn là người thông minh, nên biết tiến lui, cũng nên biết thế nào là ‘tàng phong’ (giấu mình).”
Lão để lại câu nói đầy ẩn ý đó rồi quay người rời đi.
Ta vuốt ve nghiên mực lạnh lẽo, nhưng lòng không thấy ấm áp chút nào.
Tiêu Tử Hiên đang nói với ta rằng, ngài biết ta bị oan và sẽ ngầm bảo vệ ta.
Nhưng đồng thời, ngài cũng cảnh cáo ta thu liễm hào quang, đừng gây rắc rối cho ngài.
Ngài là quân chủ một nước, ngài cần cân bằng triều đường, cần an phủ lão thần.
Còn ta, chẳng qua chỉ là một quân cờ thú vị nhưng có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào trên bàn cờ của ngài.
Lần đầu tiên ở thời đại này, ta cảm nhận được sự lạnh lẽo và đáng sợ thực sự của hoàng quyền.
Ta tự nhốt mình trong xưởng vẽ, suốt mấy ngày liền, ngoài những thiết kế cần thiết, ta không nói một lời.
Liễu Như Nhã lo lắng nhìn ta nhưng không dám hỏi nhiều.
Một buổi chiều, khi ta vừa vẽ xong một bản thiết kế mới, ngoài cửa điện bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Một lão ma ma lạ mặt bước vào, mặc trang phục của Từ Ninh cung, mặt không chút cảm xúc, ánh mắt sắc như dao lướt qua ta và những bộ “kỳ trang dị phục” đầy phòng.
Theo sau bà ta là hai thái giám vạm vỡ, trực tiếp chặn cửa.
Tim ta thắt lại.
Lão ma ma lên giọng the thé, từng chữ một vang lên chói tai trong căn điện tĩnh mịch: “Tô tài nhân, Thái hậu nương nương có chỉ, tuyên ngươi lập tức đến Từ Ninh cung để vấn tội.”
8
Ngày sứ đoàn Tây Vực đến, không khí trong cung thay đổi hẳn.
Tại quốc yến, những nam nữ tóc vàng mắt xanh mặc những bộ y phục cắt may táo bạo, màu sắc rực rỡ, để lộ những khoảng vai và cổ rộng, thần tình kiêu ngạo đón nhận sự xem xét của bách quan.
Họ giống như một đàn vẹt sặc sỡ lạc vào bức tranh thủy mặc, trương dương và gai mắt.