Chương 8 - Cuộc Chiến Tại Gian Hàng Cá Nướng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau khi các cửa hàng tầng bốn Vạn Thịnh đồng loạt chấm dứt hợp đồng, tỷ lệ bỏ trống của tầng này tăng lên chín mươi phần trăm.

Tầng ba, tầng hai, tầng năm, tầng một.

Những cửa hàng nổi bật nhất ở từng tầng đều chuyển đến Tân Tượng Thành.

Tập đoàn Vạn Thịnh đưa tài sản này vào danh sách xử lý tài sản xấu.

Ngân hàng hạ xếp hạng tín dụng, tạm dừng cấp thêm hạn mức vay.

Khu ẩm thực từng đứng đầu thành phố, bây giờ đến tối cuối tuần cũng chỉ có hơn mười chiếc xe đỗ ngoài bãi.

Tầng hầm thứ nhất của Tân Tượng Thành.

Hàng người xếp trước cửa quán Cá nướng Chu Ký chưa từng gián đoạn.

Doanh thu tháng đầu tiên sau khai trương phá kỷ lục.

Giám đốc Vương của Tân Tượng Thành tự mình mang đến một tấm biển:

“Đối tác xuất sắc nhất năm.”

Công ty tàu điện ngầm còn thêm “Tân Tượng Thành, Cá nướng Chu Ký” vào lời thông báo trên tàu:

“Những hành khách đến dùng bữa tại Cá nướng Chu Ký, vui lòng ra khỏi ga tại cửa A.”

Quán thịt nướng của Giám đốc Trương khai trương bên cạnh.

Quán mì của ông Chu nằm đối diện. Mùi thơm của mì bò bay sang, hòa cùng mùi ớt của cá nướng.

Nhà hàng hải sản của chị Dương và tiệm bánh của Tiểu Triệu cũng có khách xếp hàng.

Tài khoản Douyin của tôi tăng lên tám trăm nghìn người theo dõi.

Tôi đăng một video mới.

Không phải quảng cáo.

Là cảnh chú Triệu đứng trong bếp, hướng dẫn người xem cách làm một con cá nướng ngon tại nhà.

Câu mở đầu là:

“Trước đây chỉ biết làm cá, không hiểu lòng người.”

Buổi tối tổ chức tiệc mừng công.

Trong quán mới kê ba bàn, có cá nướng, lẩu và bia lạnh.

Giống hệt mười hai người trong bếp ngồi quanh bàn chuẩn bị nguyên liệu sáu năm trước.

Chỉ có điều bàn đã được thay mới, ánh đèn cũng sáng hơn.

Điện thoại rung lên.

Một số lạ gửi tin nhắn:

“Ông chủ Chu, tôi là Tôn. Bây giờ tôi đến tiền thuê nhà cũng không trả nổi. Anh có thể nể tình năm đó tôi cho anh thuê gian hàng tầng bốn, rút đơn kiện, cho tôi một con đường sống được không?”

Tôi xóa tin nhắn.

Không chặn số.

Chặn ông ta thì quá dễ dàng cho ông ta.

Hãy để mỗi lần gửi tin nhắn, ông ta đều nhìn thấy trạng thái đã gửi thành công.

Nhưng vĩnh viễn không chờ được câu trả lời.

Tiểu Lưu cầm cốc bia đứng lên.

“Ông chủ, em kính anh một ly.”

Tôi cụng ly với cậu ấy rồi uống cạn.

Ngoài cửa sổ, dòng người từ ga tàu điện ngầm vẫn tiếp tục đổ về phía này.

Ở cuối thang cuốn tầng hầm thứ nhất, cả một dãy đèn đang sáng.

Cá nướng Chu Ký, quán thịt nướng của Giám đốc Trương, quán mì của ông Chu, nhà hàng hải sản của chị Dương và tiệm bánh của Tiểu Triệu.

Mỗi cửa hàng đều từng là biển hiệu có giá trị nhất của Vạn Thịnh.

Bây giờ tất cả đều sáng đèn ngay cửa ga tàu điện ngầm của Tân Tượng Thành.

Tương lai ở nơi này chỉ vừa mới bắt đầu.

Hết.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)