Chương 8 - Cuộc Chiến Nhà Tổ
“Hai chuyện đó, không mâu thuẫn.”
Chị họ đứng lên, không nói gì, rời khỏi.
Khi cánh cửa đóng lại, phát ra một tiếng cạch rất khẽ.
Tôi tiếp tục đọc sách.
Ngoài cửa sổ nắng vàng rực rỡ, di ảnh ông nội trên tường, lặng lẽ nhìn tôi.
11.
Lại mấy tháng nữa trôi qua.
Tôi trồng một cây hoa quế trước cửa tiệm sách.
Ông nội sinh thời thích nhất là hoa quế.
Mỗi năm vào mùa thu, ông đều mua một bó hoa quế về đặt trong phòng.
“Tiểu Đoá, con ngửi xem, thơm không?”
“Thơm ạ.”
“Đợi con lớn, mua cho ông một cây hoa quế, trồng trong sân nhé.”
“Vâng ạ.”
Bây giờ, cây hoa quế đã được trồng.
Nhưng ông không còn thấy được nữa.
Một hôm, khi tôi đang sắp xếp lại giá sách trong tiệm, nhận được một cuộc điện thoại.
Là bác cả.
“Tiểu Đoá.”
“Bác.”
“Bác… sắp chuyển đi rồi.”
“Chuyển đi đâu ạ?”
“Vào miền Nam. Chị họ con tìm được việc bên đó. Bác và mợ sẽ đi theo.”
“Ồ.”
“Trước khi đi, bác muốn đến thăm ông một lần.”
“Bác cứ đi, cháu không ngăn cản.”
“Bác muốn… cháu đi cùng.”
Tôi im lặng một lúc.
“Vì sao ạ?”
“Vì bác không dám đi một mình.”
Tôi nghe ra rồi, giọng bác đang run.
“Bác à, ông sẽ không trách bác đâu.”
“Bác biết.” – Ông nói – “Nhưng bác tự trách mình.”
Chiều hôm đó, tôi đưa bác đến mộ ông nội.
Bác quỳ trước bia mộ, khóc như một đứa trẻ:
“Ba ơi, con có lỗi với ba…”
“Bao năm nay, không phải con không muốn đến, mà là không dám đến…”
“Con sợ ba mắng con…”
“Con sợ ba nói, con không phải đứa con tốt…”
Tôi đứng bên cạnh, không nói gì.
Bác khóc rất lâu, cuối cùng từ từ đứng dậy.
Ông nhìn tấm ảnh của ông trên bia mộ, nhẹ nhàng nói:
“Ba ơi, con đi đây.”
“Sau này có thể không về thường xuyên được nữa.”
“Ba ở bên kia, nhớ giữ gìn sức khỏe.”
“Kiếp sau…” – giọng ông nghẹn lại – “kiếp sau con sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp ba.”
Tôi cùng bác rời khỏi nghĩa trang.
Lưng bác còng xuống, bước đi rất chậm, nhìn còn già hơn cả khi ông nội qua đời.
“Bác.”
Ông quay đầu lại.
“Giữ gìn sức khỏe.”
Ông ngẩn ra một chút, rồi gật đầu.
“Cháu cũng vậy.”
Tôi nhìn ông lên xe taxi, xe rời đi.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn rất lâu.
Trong nghĩa trang yên tĩnh, chỉ có tiếng gió xào xạc lướt qua tán cây.
Tôi khẽ nói:
“Ông ơi, bác đã đến thăm ông rồi.”
“Ông ấy khóc.”
“Ông nghe thấy chứ?”
12.
Một năm sau.
Tiệm sách của tôi mở thêm một chi nhánh ở huyện bên cạnh.
Buôn bán ngày càng tốt, tôi thuê thêm hai nhân viên.
Mẹ tôi đi đâu cũng khoe:
“Con gái tôi giỏi lắm, tự mở tiệm sách, làm bà chủ.”
Bố tôi cười hiền, không nói gì.
Một hôm, tôi đang sắp xếp sách mới trong tiệm, một ông lão bước vào.
Ông đứng trước giá sách rất lâu, cuối cùng cầm lên một quyển 《Thế giới phẳng phiu》
“Quyển này, hồi trẻ tôi từng đọc.”
“Hay lắm ạ.” – Tôi nói.
“Ừ.” – Ông cười, “Hồi đó nghĩ rằng, sống là phải phấn đấu.
Giờ già rồi, mới hiểu:
Sống, là phải sống tốt với người thân.”
Tôi ngẩn ra một chút.
Ông lão trả tiền xong, trước khi đi, nói với tôi:
“Cô bé, hãy hiếu thảo với bố mẹ mình.
Đừng đợi đến khi họ mất rồi mới hối hận.”
“Cháu biết rồi ạ.”
“Biết là tốt.”
Ông đi rồi.
Tôi đứng trong tiệm, nghĩ về ông nội.
Nhớ cái ba lô đầu tiên ông mua cho tôi.
Nhớ những ngày mưa ông cầm ô đợi tôi ngoài cổng trường.
Nhớ ông từng nói:
“Tiểu Đoá, sau này lớn lên, mua cho ông một cây hoa quế.”
Tôi đã mua rồi.
Cây được trồng trong sân, bây giờ đã cao ngang người.
Mùa thu, cả sân ngập hương thơm ngào ngạt.
Tôi sẽ pha một ấm trà hoa quế,
ngồi dưới gốc cây, nói chuyện với ông.
“Ông ơi, hôm nay có một ông cụ đến mua 《Thế giới phẳng phiu》.”
“Ông ơi, hôm nay mẹ mang canh sườn cho cháu, nói cháu gầy quá.”
“Ông ơi, hôm nay trời đẹp lắm, nắng ấm, hoa quế thơm.”
“Ông ở bên kia, có khỏe không?”
Gió thổi qua lá hoa quế xào xạc.
Tôi mỉm cười.
“Cháu biết rồi.”
“Ông rất khỏe.”
Tối hôm đó, tôi mơ thấy ông.
Trong mơ, ông vẫn còn sống, ngồi dưới gốc cây hoa quế, phơi nắng.
Tôi chạy tới, ôm lấy ông.
“Ông ơi!”
“Tiểu Đoá.” – Ông xoa đầu tôi, cười – “Cây trồng đẹp lắm.”
“Ông thích là được rồi.”
“Ông thích.” – Ông nói – “Ông rất thích.”
Khi tỉnh dậy, gối tôi ướt đẫm.
Ngoài cửa sổ, cây hoa quế lay nhẹ trong ánh trăng.
Tôi nhìn ra cửa sổ, khẽ thì thầm:
“Ông ơi, chúc ông ngủ ngon.”
“Cháu sống rất tốt.”
“Ông yên tâm nhé.”
HẾT