Chương 3 - Cuộc Chiến Giữa Vàng Và Quyền Chọn
Những gì họ tưởng tượng như lời giữ chân, thương lượng, thậm chí cãi vã… đều không hề xảy ra.
Phòng tài vụ cầm lấy hồ sơ, bắt đầu gõ máy, chuyển khoản ngay tại chỗ.
Tôi còn nói thêm:
“Mỗi người đều được cấp giấy xác nhận nghỉ việc, phần đánh giá ghi là ‘xuất sắc’.”
Đã muốn đi, thì tôi tiễn một cách chu đáo, để họ mang cái mác “xuất sắc” ấy đi gieo họa cho công ty kế tiếp.
Năm phút sau, Lisa nhìn điện thoại, vẻ sững sờ biến mất, thay vào đó là niềm vui sướng cực độ.
Cô ta quay lại hô lớn với đám người phía sau:
“Tiền tới rồi! Mọi người thấy chưa? Đây chính là thắng lợi của cuộc đấu tranh!”
“Bọn mình lấy được tiền rồi! Bỏ túi mấy tháng lương không làm gì cả!”
Trong đám đông vang lên tiếng hoan hô.
Bọn họ cầm điện thoại nhìn nhau, như thể vừa giành chiến thắng trong một cuộc chiến.
Trước khi rời đi, Vương Bằng còn quay lại giả vờ tử tế nói với tôi:
“Sếp à, chị cũng đừng giận bọn em. Người ta sống phải biết tiến lên. Mấy quy định cũ của chị giờ không ăn thua nữa đâu.”
Tối hôm đó, tôi nằm dài trên ghế sofa lướt điện thoại.
Livestream của Lisa lại mở.
Tiêu đề là: “Thành công lấy tiền rút lui! Thế hệ 2K chỉnh đốn công sở đại thắng lợi!”
Trên màn hình, Lisa cầm ly champagne, mặt đỏ bừng vì rượu.
“Gia đình ơi, cái bà chủ quê mùa đó cứ tưởng mình ghê gớm lắm!”
“Giờ công ty trống trơn rồi, toàn bộ nhân sự cốt cán đều theo tôi, xem mai bà ta khóc thế nào!”
“Cứ ôm đống vàng chết tiệt đó đi! Còn tụi tôi thì chuẩn bị chào đón thế giới mới!”
Dòng bình luận toàn là “666” và “quá đỉnh”.
Tôi nhìn màn hình, tắt điện thoại, rồi thả mình sâu vào sofa.
Khóc ư?
Tôi chỉ muốn cười.
Cuối cùng cũng đuổi được đám thần thánh ấy đi, nhà họ Tô đúng lúc thay máu.
Tôi lấy ra hai thỏi vàng, đưa cho Tiểu Nhã.
“Đây là thưởng Tết của em. Gấp đôi.”
Tiểu Nhã nhìn thỏi vàng, tay run rẩy.
“Sếp ơi, nhiều quá rồi… Em không dám nhận.”
“Cầm lấy.”
Tôi nhét thỏi vàng vào tay cô ấy, nặng đến mức cô suýt không đỡ nổi.
“Đây là phần em xứng đáng nhận được. Từ hôm nay, em là trưởng phòng hành chính, lương gấp đôi.”
Tiểu Nhã ôm thỏi vàng, mắt đỏ hoe, mãi không thốt nên lời.
Vừa tiễn Tiểu Nhã xong, điện thoại tôi bắt đầu rung lên.
Toàn bộ là tin tức nóng.
#Một công ty trăm năm bị nghi rửa tiền#
#Phát lương bằng vàng để trốn thuế#
Độ hot tăng vọt trong thời gian ngắn.
Tôi nhấn vào xem.
Người đăng bài là một tài khoản phụ, không cần đoán cũng biết là Lisa.
Cô ta đăng mấy tấm ảnh mờ mờ, là ảnh chụp từ camera giám sát lúc tôi phát thỏi vàng cho nhân viên trước đây.
Phần chú thích viết: “Chủ một công ty quê mùa thực chất là tiểu thư nhà mafia, toàn bộ thỏi vàng đều là từ chợ đen, dùng để rửa tiền và trốn thuế. Mọi người đừng bị lừa!”
Phần bình luận lập tức vỡ trận.
“Phải điều tra kỹ! Loại doanh nghiệp đen tối này phải sập tiệm!”
“Bảo sao phát vàng, thì ra là tiền bẩn không thể công khai.”
Thậm chí có người bắt đầu đào bới thông tin cá nhân của tôi, cả biển số xe cũng bị lôi ra.
Tôi không vội nổi giận.
Vu khống thì phải có chứng cứ.
Tôi xoay người mở két sắt, lấy ra giấy chứng nhận đăng ký thuế của công ty nhà họ Tô — tấm này do ông nội truyền lại, có đầy đủ con dấu từ thời dân quốc cho đến nay.
Tôi lại lấy thêm giấy chứng nhận đúc vàng, cùng một tập dày các chứng từ nộp thuế.
Tất cả bày ra trên bàn, chụp ảnh từng tấm một.
Đăng nhập tài khoản chính thức của công ty, tải ảnh lên, gõ lời đính kèm:
“Công ty thương mại nhà họ Tô, cửa hàng trăm năm, buôn bán đàng hoàng. Mỗi gram vàng đều có thể truy xuất nguồn gốc, từng đồng thuế đều nộp đầy đủ. Kẻ vu khống, hẹn gặp nhau ở tòa.”
Cuối bài đăng, tôi trực tiếp tag vào tài khoản chính của Lisa.
Ảnh đăng lên đều là ảnh chất lượng cao.
Số seri trên thỏi vàng, dấu thép trên giấy chứng nhận, dấu đỏ của cơ quan thuế — đều rõ rành rành.
Đám cư dân mạng vừa nãy còn mắng tôi, lập tức im thin thít.
Dư luận đảo chiều nhanh hơn cả quạt máy.
“Trời ơi, vàng này nhìn qua màn hình mà cũng thấy chói mắt.”
“Đúng là hộ nộp thuế lớn, đơn thuế dài hơn cả bảng lương của tôi.”
“Hóa ra là gia tộc thật sự. Còn con bé thực tập kia chắc ganh tị quá rồi.”
“Công ty còn tuyển không? Tôi không cần nhân phẩm đâu, chỉ cần thỏi vàng là đủ.”
Tôi bảo phòng pháp chế thu thập bằng chứng toàn mạng, lần này tuyệt đối không hòa giải.
Một tháng sau, khi trưởng phòng pháp chế Trương Khải đến báo cáo tình hình, anh ấy đột nhiên đưa thêm một bản điều tra, đặt trước mặt tôi.
“Lúc điều tra vụ việc, tôi tiện thể tìm hiểu luôn đám nhân viên đã nghỉ việc. Cô đoán xem bọn họ đi đâu rồi?”
Tôi nhận lấy tài liệu, lướt nhìn bìa ngoài.
“Cực Khách Tương Lai.”