Chương 1 - Cuộc Chiến Giữa Hai Tỷ Muội
Tỷ tỷ bẻ gãy thẻ tên của ta ngay trong lễ tế xuân rồi giành quỳ xuống trước mặt tế quan.
Tỷ ấy nói mình nguyện trở thành Kỳ Tuế Nữ đời này của Cố gia, ba năm không bước ra khỏi Viện Thừa Chỉ.
Họ hàng thân thích đầy đại sảnh đều khen tỷ ấy hiểu chuyện.
Chỉ có ta biết, thứ tỷ ấy cướp đi chính là những tháng ngày bị giam chân, nhịn đói và hằng ngày phải nhận sự quỳ lạy của người khác.
Kiếp trước, người được chọn là ta.
Ba năm sau, khi ta bước ra khỏi Viện Thừa Chỉ, Tạ Kinh Xuyên đã đích thân đến Cố phủ đón ta.
Tỷ tỷ đứng ở cuối đám đông, nhìn chàng khoác áo ngoài lên người ta, lại nhìn dân chúng khắp thành hô vang tên ta.
Ngay đêm hôm đó, tỷ ấy hẹn ta ra bên hồ băng nói chuyện.
Tỷ ấy hỏi ta:
“Dựa vào đâu?”
Ta không trả lời.
Tỷ ấy đưa tay đẩy ta.
Mặt hồ vừa kết một lớp băng mỏng. Khi rơi xuống, ta túm được ống tay áo của tỷ ấy.
Tỷ ấy liều mạng giãy giụa, lớp băng dưới chân lập tức nứt ra.
Hai chúng ta cùng chìm xuống nước.
Khi mở mắt lần nữa, ta đã quay về ngày Cố gia lựa chọn Kỳ Tuế Nữ.
Tỷ tỷ cho rằng Tạ Kinh Xuyên yêu ta vì ta đã làm Kỳ Tuế Nữ suốt ba năm.
Vì vậy, kiếp này dù có mất mạng, tỷ ấy cũng phải cướp lấy vị trí của ta.
Ta không ngăn cản.
Ta chỉ nhìn phụ thân mừng rỡ ký văn thư, lại nhìn tế quan đeo tấm thẻ ngọc xanh lên cổ tỷ ấy.
Khi đi ngang qua ta, tỷ tỷ hạ giọng cười nói:
“Cố Minh Lan, kiếp này đến lượt ngươi đứng dưới đài nhìn ta.”
Ta gật đầu.
“Tỷ tỷ, ba năm rất dài.”
Tỷ ấy ngẩng cằm.
“Ngươi sợ rồi sao?”
Ta lùi sang một bước, nhường cho tỷ ấy con đường dẫn đến Viện Thừa Chỉ.
“Ta sợ tỷ không chống đỡ được đến cuối cùng.”
1
Kỳ Tuế Nữ là phong tục cũ đã lưu truyền gần trăm năm ở Thượng Kinh.
Cứ mười hai năm một lần, vài thế gia trong thành phải lựa chọn một nữ nhi chưa cập kê, để tế quan kiểm tra ngày giờ sinh, sau đó chọn ra một người trong số họ.
Cô nương được chọn phải tiến vào Viện Thừa Chỉ.
Năm đầu tiên kiêng đồ tanh mặn.
Năm thứ hai giảm khẩu phần.
Năm thứ ba giữ tĩnh lặng.
Cái gọi là giữ tĩnh lặng chính là không được tùy tiện mở miệng, cũng không được bước ra khỏi cửa viện.
Dân chúng tin rằng Kỳ Tuế Nữ càng yên lặng thì mùa màng năm sau càng tốt.
Nàng ăn càng ít thì thiên tai, đói kém cũng càng nhẹ.
Kiếp trước, ta đã tin điều ấy.
Phụ thân cũng từng nắm tay ta, rưng rưng nước mắt nói:
“Lan Nhi, đây là vinh dự của Cố gia. Con chịu khổ một chút vì dân chúng toàn thành, mọi người đều sẽ ghi nhớ con.”
Ta từng cho rằng ông đau lòng vì ta.
Cho đến kiếp này, khi tỷ tỷ chủ động quỳ xuống, vẻ kinh hỉ trên mặt ông không hề được che giấu.
Ông thậm chí còn không hỏi tỷ tỷ có muốn suy nghĩ lại hay không.
Văn thư được ký rất nhanh.
Mẫu thân dùng khăn lau khóe mắt, nhưng miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm:
“Châu Nhi trở thành Kỳ Tuế Nữ, sau này Cố gia chúng ta sẽ khác. Đợi ba năm kết thúc, bệ hạ nhất định sẽ ban thưởng.”
Tỷ tỷ nghe vậy, chân mày khóe mắt đều giãn ra.
Tỷ ấy kéo ta đến một góc, nhẹ nhàng vuốt ve tấm thẻ ngọc trên cổ.
“Kiếp trước, sau khi ngươi bước ra khỏi đó, tất cả mọi người trong thành đều biết ngươi. Tạ Kinh Xuyên còn công khai khoác áo cho ngươi.”
“Sau này ta mới nghĩ thông suốt. Người như chàng đã quen nhìn những nữ tử tầm thường, đương nhiên sẽ thích một Kỳ Tuế Nữ thanh cao thoát tục.”
Tỷ ấy nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt tràn đầy đắc ý.
“Không còn thân phận này, ngươi dựa vào đâu để khiến chàng nhìn ngươi thêm một lần?”
Ta hỏi tỷ ấy:
“Tỷ có biết mỗi ngày trong Viện Thừa Chỉ được ăn mấy bữa không?”
Nụ cười trên mặt tỷ tỷ nhạt đi.
“Ngươi bớt dọa ta.”
“Hai bữa. Bắt đầu từ năm thứ hai chỉ còn một bữa.”
Tỷ ấy siết chặt tấm thẻ ngọc.
Ta nói tiếp:
“Sau khi vào viện, mỗi tháng chỉ được gặp người nhà vào ngày mùng một. Đến năm thứ ba, ngay cả người nhà cũng không được gặp.”
Tỷ tỷ lạnh lùng ngắt lời ta:
“Ngươi chịu đựng được, ta đương nhiên cũng chịu được.”
Tế quan ở phía xa lên tiếng thúc giục.
Tỷ ấy xoay người rời đi.
Cánh cửa viện màu đỏ chậm rãi khép lại.
Bên trong cửa vang lên giọng nói bình thản của tế quan:
“Kỳ Tuế Nữ nhập viện, thân duyên tạm đoạn.”
Bước chân của tỷ tỷ khựng lại một chút.
Nhưng phụ thân đã xoay người, đi hàn huyên với những quan viên đến xem lễ.
2
Tỷ tỷ vào Viện Thừa Chỉ, nhưng cuộc sống của ta cũng không trở nên tốt đẹp hơn.
Vốn dĩ Cố gia chỉ chuẩn bị hy sinh một nữ nhi.
Bây giờ tỷ tỷ đã giành mất vị trí trước, phụ thân lại cảm thấy ta chẳng có việc gì làm.
Mỗi khi nhìn thấy ta, ông đều cảm thấy phiền lòng.
“Tỷ tỷ con đã gánh vác trọng trách cho gia đình, còn con ngày ngày ở trong phủ, ra thể thống gì?”
Mẫu thân cũng cảm thấy ta không đủ hiểu chuyện.
Bà bắt ta mỗi ngày phải đến quỳ bên ngoài Viện Thừa Chỉ một canh giờ, cầu phúc cho tỷ tỷ.
Ta đi hai lần.
Đến lần thứ ba, ta không quỳ.
Sau khi biết chuyện, phụ thân lập tức ném vỡ chén.
“Nó là tỷ tỷ ruột của con!”
“Chính vì tỷ ấy là tỷ tỷ của con nên con mới không lạy.”
Phụ thân chỉ vào ta, lồng ngực phập phồng.
“Con nói gì?”
Ta đứng giữa sảnh, không cúi đầu.
“Tỷ ấy vẫn còn sống. Tỷ ấy mang họ Cố, là tỷ tỷ của con, không phải thần linh để người khác quỳ lạy.”
Phụ thân giơ tay định đánh ta.
Một giọng nói già nua truyền đến từ ngoài cửa.
“Đánh đi.”
Người lên tiếng là cô tổ mẫu của Cố gia, Cố Tuyết Đường.
Bà đã sống ở Tây viện hơn hai mươi năm.
Hạ nhân trong phủ lén gọi bà là bà già điên.
Khi còn trẻ, bà từng công khai đập phá bàn thờ của Viện Thừa Chỉ, còn xé nát chúc văn ngay trong lễ tế xuân.
Cố gia cảm thấy bà làm mất mặt gia tộc nên nhốt bà vào Tây viện, từ đó không cho bà tham dự gia yến.
Ta chỉ từng gặp bà vài lần vào dịp lễ tết.
Bà mặc trường sam màu xanh sẫm, tóc chải gọn gàng, trong tay cầm một cây trượng gỗ mun.
Bàn tay phụ thân cứng đờ giữa không trung.
Cô tổ mẫu bước vào, liếc nhìn ta một cái.
“Không phải ngươi muốn đánh nó sao? Tiếp tục đi.”
Phụ thân hạ tay xuống, giọng nói không vui.
“Cô mẫu, đây là ta dạy dỗ nữ nhi.”
“Ngươi dạy rất tốt.”
Cô tổ mẫu ngồi xuống bên cạnh ghế chủ vị, chậm rãi chỉnh lại tay áo.
“Một đứa bị đưa vào Viện Thừa Chỉ, một đứa bị ép quỳ bên ngoài. Nữ nhi Cố gia vào tay ngươi, quả thật đứa nào cũng có công dụng riêng.”
Sắc mặt phụ thân trầm xuống.
“Cô mẫu đã nhiều năm không hỏi chuyện trong phủ, hôm nay cần gì phải xen vào?”
“Ta vốn không muốn quản.”
Bà quay đầu nhìn ta.
“Nhưng câu nói vừa rồi của con bé này nghe rất thuận tai.”
Bà dùng trượng gỗ mun gõ nhẹ xuống đất.
“Cố Minh Lan, Tây viện thiếu người sắp xếp những chiếc rương cũ. Ngươi có đi không?”
Mẫu thân vội vàng lên tiếng:
“Nó còn nhỏ, không làm được gì đâu.”
Ta không do dự.
“Con đi.”
Cô tổ mẫu đứng lên.
“Vậy thì đi theo ta.”
Từ đầu đến cuối, bà không hề hỏi phụ thân có đồng ý hay không.
Phụ thân cũng không ngăn cản.
Ông sợ vị cô mẫu này.
Tất cả người Cố gia đều sợ bà.
3
Tây viện không hoang tàn như ta tưởng tượng.
Mái hiên được sửa sang ngay ngắn, trong sân trồng vài cây lựu.
Trong chính phòng chất đầy những chiếc rương gỗ, mỗi chiếc đều được khóa lại.
Cô tổ mẫu ném cho ta một chùm chìa khóa.
“Sắp xếp theo năm.”
Ta mở chiếc rương đầu tiên, bên trong toàn là những cuốn sổ đã ố vàng.
Trên mỗi trang đều viết tên người.
Ta lật vài tờ.
“Những người này là ai?”
“Các đời Kỳ Tuế Nữ.”
Ngón tay ta dừng lại.
Cô tổ mẫu đã ngồi bên cửa sổ, cúi đầu bóc hạt óc chó.
Ta tiếp tục lật về phía sau.
Ngoài tên và ngày giờ sinh, trên giấy còn ghi tuổi lúc nhập viện, thức ăn hằng ngày và những thay đổi của cơ thể.
Có cô nương bắt đầu rụng tóc từ năm thứ hai.
Có người không thể đứng vững.
Còn có một bé gái mười hai tuổi, trong thời gian giữ tĩnh lặng đã tự cắn bị thương mình, chỉ để được đưa ra khỏi Viện Thừa Chỉ.
Trang cuối cùng viết:
Thất lễ, gia tộc đưa về.
Bên cạnh còn có một hàng chữ nhỏ.
Ba ngày sau khi trở về phủ thì qua đời.
Ta khép sổ lại.
“Vì sao không ai biết những chuyện này?”
Cô tổ mẫu đặt hạt óc chó xuống.
“Bởi vì dân chúng chỉ muốn biết mùa màng năm nay có tốt hay không. Các thế gia chỉ quan tâm mình có nhận được ban thưởng hay không. Còn những cô nương trong viện đã chịu khổ ra sao, không ai muốn nghe.”
Ta nhìn bà.
“Người cũng từng làm Kỳ Tuế Nữ sao?”
Bà không trả lời.
Ta chú ý khi bà đi lại, chân phải có phần không linh hoạt.
Kiếp trước trong Viện Thừa Chỉ, đầu gối của ta cũng từng có một thời gian không thể co lại.
Tế quan nói đó là vì lòng ta chưa đủ thành kính.
Cô tổ mẫu cầm một miếng nhân óc chó lên, chậm rãi ăn.
“Bắt đầu từ ngày mai, ngày nào ngươi cũng đến đây.”
“Vẫn sắp xếp những chiếc rương này sao?”
“Trước tiên ăn cơm.”
Ta không hiểu.
Bà ngẩng mắt nói:
“Ngươi quá gầy. Cơm của Cố gia không nuôi nổi người, chỗ ta thì có thể.”
Ngày hôm sau, ta đến Tây viện.
Trên bàn bày một bát cháo nóng, hai đĩa thức ăn nhỏ và bánh bao thịt vừa hấp xong.
Ta ngồi im không động đậy.
Cô tổ mẫu nhíu mày.
“Muốn ta đút sao?”
Ta cầm bánh bao lên cắn một miếng.
Lúc ấy bà mới hài lòng.
Nửa năm tiếp theo, ngày nào ta cũng ăn sáng ở Tây viện.
Ăn xong thì sắp xếp những cuốn sổ cũ.
Cô tổ mẫu không dạy ta cầm kỳ thi họa, cũng không hỏi tương lai ta muốn gả cho người thế nào.
Bà chỉ yêu cầu ta phải đọc rõ tên của từng người.
Khi đọc đến tên những cô nương đã chết, bà sẽ bắt ta dừng lại, đọc lại một lần nữa.
“Đã từng sống trên đời, ít nhất cũng phải có người nhớ tên của họ.”
4
Khi tỷ tỷ nhập viện được ba tháng, Cố gia nhận được đợt ban thưởng đầu tiên.
Vải vóc, vàng bạc, còn có một tấm biển do hoàng đế ban tặng.
Phụ thân mở tiệc trong chính sảnh suốt ba ngày.
Tân khách không ngừng khen ngợi tỷ tỷ.
Có người nói Cố gia dạy nữ nhi đúng cách.
Có người còn sớm gọi tỷ tỷ là quý nữ phúc trạch sâu dày.
Mẫu thân nghe đến mặt mày rạng rỡ.
Ngày mùng một đến thăm, bà mang theo váy áo và trang sức mới làm đến Viện Thừa Chỉ.
Tất cả đều bị chặn lại bên ngoài.
Tế quan nói Kỳ Tuế Nữ không được tiếp xúc với vật xa xỉ.
Khi trở về, mẫu thân vẫn còn giải thích thay bọn họ.
“Đây là quy củ. Châu Nhi đã vào trong thì nên giữ mình thanh sạch.”
Ta hỏi bà:
“Tỷ tỷ gầy đi chưa?”
Mẫu thân sửng sốt.
“Hình như có gầy đi một chút.”
“Tỷ ấy có nói gì không?”
“Tế quan luôn đứng bên cạnh, nó có thể nói gì?”
Ta không hỏi thêm.
Đêm ấy, tỷ tỷ nhờ người gửi cho ta một mảnh giấy.
Trên đó chỉ có một câu:
Đừng đắc ý, ta chịu đựng được.
Ta giao mảnh giấy cho cô tổ mẫu.
Bà xem xong liền ném vào chậu than.
“Nó đang ganh đua với ngươi.”
“Con biết.”
“Ngươi muốn cứu nó không?”
Ta im lặng một lúc.
“Con đã khuyên tỷ ấy.”
Cô tổ mẫu nhìn tờ giấy đang cháy, vẻ mặt bình thản.
“Không khuyên tỉnh được, cũng không thể cứ trơ mắt nhìn nó đi chết.”
“Tỷ ấy từng giết con ở kiếp trước.”
Đây là lần đầu tiên ta nói chuyện sống lại thành lời.
Cô tổ mẫu không kinh ngạc, cũng không truy hỏi.
Bà chỉ ngẩng đầu lên.
“Vậy thì sao?”
Ta siết chặt tay áo.
“Con không muốn cứu tỷ ấy.”
Sau khi nói ra câu này, trong lòng ta lại nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Cô tổ mẫu gật đầu.
“Vậy thì tạm thời không cứu.”
Ta không ngờ bà lại trả lời như vậy.
Bà rót cho mình một chén trà.
“Ngươi không nợ nó. Ngày nào ngươi muốn làm thì hãy làm. Nếu vẫn luôn không muốn, cũng không cần ép buộc bản thân.”
Ta nhỏ giọng hỏi: