Chương 2 - Cuộc Chiến Giữa Hai Chị Em
“Xin hỏi cô có phải là Lâm Triều Khê không?”
“Xin hỏi tại sao cô lại từ chối nuôi dưỡng em ruột?”
“Cô Lâm bố mẹ cô nói lương tháng của cô hơn năm vạn, có thật không?”
Tôi liếc nhìn bọn họ một cái.
“Tránh ra.”
“Cô Lâm xin hãy cho công chúng một lời phản hồi!”
“Phản hồi cái gì?”
“Bố mẹ cô nói cô vong ân phụ nghĩa —”
“Vong ân cái gì?”
Tên phóng viên kia sững người.
“Phụ nghĩa cái gì?”
Tôi nhìn thẳng vào ống kính.
“Năm tám tuổi tôi bị vứt bỏ ở nhà ga. Mười hai tuổi nhờ tiền trợ cấp để đi học. Mười tám tuổi vừa học vừa làm mỗi ngày chỉ ngủ bốn tiếng. Hai mươi hai tuổi khởi nghiệp, gánh trên vai khoản nợ ba mươi vạn.”
“Trong khoảng thời gian đó, bố mẹ tôi ở đâu?”
“Có ai đến trả lời câu hỏi này giúp tôi không?”
Mấy tên phóng viên nhìn nhau ngơ ngác.
Tôi đẩy bọn họ ra, bước vào công ty.
Sau lưng có người đuổi theo hai bước.
Nhưng bảo vệ đã cản họ lại.
Mười giờ sáng, điện thoại của đối tác gọi tới.
Là Tổng giám đốc Chu của Bất động sản Tân Hải.
“Triều Khê à, mấy chuyện trên mạng…”
“Có ảnh hưởng đến việc hợp tác không?”
“Cũng không hẳn là ảnh hưởng, chỉ là… bên hội đồng quản trị có chút bàn tán.”
“Khi nào thì ký hợp đồng?”
“Đáng lẽ là thứ tư tuần sau.”
“Bị hoãn rồi à?”
Ông ta do dự một chút.
“Tạm thời cứ gác lại đã. Đợi chuyện này qua đi rồi tính tiếp.”
Cúp máy.
Tôi nhìn chằm chằm vào bìa hợp đồng ba giây.
Dự án này đã đàm phán suốt hai tháng.
Chỉ vì một cái top tìm kiếm, mà bị gác lại.
Buổi chiều, trợ lý gõ cửa bước vào.
“Giám đốc Lâm có người đang căng băng rôn dưới lầu công ty.”
“Băng rôn gì?”
“Đứa con gái bất hiếu Lâm Triều Khê, trả lại tiền mồ hôi nước mắt cho tao.”
Tôi bước đến bên cửa sổ nhìn xuống.
Bố tôi đang đứng dưới lầu, giơ một tấm băng rôn màu đỏ.
Bên cạnh là ông cậu Trần Hạo, còn có hai người mà tôi không quen mặt.
Người đi đường đang xúm lại chụp ảnh.
Tôi lấy điện thoại, bấm một dãy số.
“Anh cảnh sát Vương phải không? Tôi là Lâm Triều Khê. Dưới lầu công ty tôi có người tụ tập gây rối, ảnh hưởng đến việc kinh doanh.”
“Vâng, trước cửa có camera giám sát.”
“Được, tôi đợi.”
Hai mươi phút sau, cảnh sát đến.
Giải tán đám người đó đi.
Nhưng hình ảnh tấm băng rôn đã được tung lên mạng.
Cái mác “đứa con gái bất hiếu” đã bị người ta ghim chặt lên đầu tôi.
Tối đến, tôi vẫn tăng ca như thường lệ.
Điện thoại rung lên.
Một số máy lạ gửi lời mời kết bạn WeChat.
Tin nhắn xác nhận viết: Chú là bạn của bố cháu, muốn nói chuyện với cháu một chút.
Tôi không đồng ý.
Lại có một tin nữa gửi tới.
Tin nhắn xác nhận: Mẹ cô nói nếu cô không đồng ý hòa giải, bà ấy sẽ kể hết chuyện hồi bé của cô ra ngoài.
Tôi khựng lại.
Chuyện hồi bé?
Chuyện nào?
Tôi chợt nhớ đến một chuyện đã bị mình phong ấn rất nhiều năm.
Năm mười tuổi, bà nội dẫn tôi đi tìm bố để đòi tiền cấp dưỡng.
Bố tôi lúc đó đang sống chung với một người phụ nữ khác.
Người phụ nữ đó đã đẩy tôi ra ngoài cửa.
Tôi ngã lăn xuống cầu thang, trán rách một đường dài.
Bà nội xông lên nói lý với bà ta, thì bị bố tôi từ trong nhà đánh đuổi ra.
Tay bà nội bị cửa kẹp gãy một ngón.
Sau đó chúng tôi đến đồn cảnh sát trình báo.
Nhưng không biết vì sao, chuyện đó lại chìm vào quên lãng.
Bây giờ bọn họ lấy “chuyện hồi bé” ra uy hiếp tôi —
Bọn họ tưởng tôi sợ bị vạch trần vết thương cũ sao?
Tôi nhắn lại một tin cho Tô Miễn.
“Giúp tôi kiểm tra xem hồ sơ trình báo ở đồn cảnh sát năm tôi mười tuổi có còn không.”
“Sao vậy?”
“Bọn họ muốn đánh trận dư luận, tôi sẽ phụng bồi.”
Ngày hôm sau, sự việc nghiêm trọng hơn tôi nghĩ.
Một blogger có ba triệu người theo dõi đã đăng một video, tiêu đề là: Chị gái thu nhập triệu đô, trơ mắt nhìn em gái 5 tuổi chết đói.
Trong video dùng toàn bộ là ảnh chụp trước cổng tòa án và vụ căng băng rôn, ghép thêm nhạc nền và giọng bình luận mùi mẫn.
Khu vực bình luận nghiêng hẳn về một bên.
“Có tiền thì ngon lắm hả?”
“Em gái ruột đó! Năm tuổi! Nỡ lòng nào?”
“Loại người này đáng đời chịu cảnh cô độc đến già.”
“Tôi mà là em gái cô ta, lớn lên tôi cũng không thèm nhận người chị này.”
Tôi nhìn thấy một bình luận dưới bài đăng Weibo của mình, số lượt thích đã hơn một vạn.
“Nếu một người đến em ruột của mình cũng không thèm lo, thì cô ta có kiếm nhiều tiền đến mấy cũng không xứng làm người.”
Tôi tắt Weibo.
Điện thoại của Tô Miễn gọi tới.
“Video đó cô xem chưa?”
“Xem rồi.”
“Đã điều tra blogger đó, có liên hệ với ông cậu Trần Hạo của cô. Người nhà của Trần Hạo làm việc trong công ty của blogger này.”
“Nằm trong dự đoán.”
“Triều Khê, cô phải phản đòn rồi.”
“Vẫn chưa đến lúc.”
“Khi nào mới đến lúc?”
“Đợi bọn họ lật ngửa hết bài đã.”
Buổi chiều, văn phòng luật sư gửi tin báo.
Tòa án đã cho cơ hội hòa giải. Thứ ba tuần sau, hai bên có mặt.
Tôi đồng ý.
Không phải vì muốn hòa giải.
Mà muốn xem bọn họ còn chiêu trò gì nữa.
Thứ ba.
Tại phòng hòa giải của tòa án.
Bố mẹ tôi đều đến.
Lần này Nặc Nặc không đi cùng.
Bố tôi thay một bộ vest mới, trông có tinh thần hơn lần trước nhiều.
Mẹ tôi cũng trang điểm kỹ càng, viền mắt kẻ đen thui, giống như lúc nào cũng sẵn sàng để khóc.