Cả lớp chỉ có mình tôi đọc kỹ quyển giới thiệu tuyển sinh trước khi nhập học, phát hiện sau khi tốt nghiệp chuyên ngành này sẽ phải nghiên cứu thiết bị quân dụng tối tân nhất cho đất nước, vì vậy trường có yêu cầu kiểm tra rất nghiêm ngặt về tính cách và phẩm chất đạo đức. Nếu không trụ được qua kỳ quân sự, sẽ bị hủy tư cách nhập học, trả về cấp ba.
Lúc nghỉ giữa buổi quân sự, tôi vừa ngồi xuống cùng bạn cùng phòng thì lớp trưởng đã nổi giận quát:
“Các cậu còn mặt mũi mà ngồi à? Không thấy các bạn nữ mệt rã rời rồi sao? Còn không mau mời họ uống cà phê đá để tỉnh táo lại!”
Chúng tôi ngơ ngác nhìn nhau.
“Ai muốn uống thì tự đi mua không được à?”
Lớp trưởng tức đến trợn mắt.
“Sao có thể để con gái tự đi mua được? Mấy chuyện nhỏ này vốn dĩ nên để con trai chúng ta làm.”
“Mẹ cậu chưa dạy cậu đàn ông thì phải chăm sóc phụ nữ cho tốt à?”
“Từ hôm nay trở đi, con trai thay phiên nhau mời con gái uống cà phê đá.”
Cậu ta nắm quyền chấm điểm quân sự của cả lớp, đám con trai chúng tôi giận mà không dám nói.
Các bạn nữ trong lớp vỗ tay hò reo:
“Cảm ơn lớp trưởng, bốn năm đại học tụi mình cứ chờ được hưởng phúc thôi!”
Tôi ngẩng đầu lên, liếc nhìn chiếc camera được ngụy trang thành thân cây.
Xem ra, bằng đại học của Trần Vũ sắp không giữ nổi rồi.
Trần Vũ chống nạnh đứng trước mặt chúng tôi, giơ tay chỉ vào tôi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận