Chương 9 - Cuộc Chiến Bắp Cải
“Chuyện tiền nong bố mẹ đừng lo.” Tôi còn thuê thêm một người giúp việc địa phương, lo cơm nước và dọn dẹp mỗi ngày. “Bố mẹ cứ yên tâm ở đây nghỉ ngơi. Muốn ra ngoài thì đi dạo, không muốn thì cứ ở nhà xem TV.”
Tôi ở lại với họ hai ngày.
Tinh thần mẹ tôi khá hơn nhiều. Sự mới mẻ của môi trường đã tạm thời làm dịu nỗi buồn xa nhà. Bà bắt đầu nghiên cứu máy giặt tự động, bắt đầu làm theo các bài dưỡng sinh trên TV.
Bố tôi thì vẫn ít nói, nhưng cũng không còn nhắc chuyện quay về làng nữa. Việc ông làm mỗi ngày là bưng ghế nhỏ ra ban công, ngồi nhìn dòng xe qua lại bên dưới.
Tôi biết họ cần thời gian để thích nghi.
Hai ngày sau, quản lý dự án của đội thi công của Thằng Cường gọi cho tôi.
“Anh Văn, bọn em đến thị trấn rồi. Anh xem, khi nào bắt đầu động thổ ở nhà cũ?”
“Hôm nay đi.” Tôi nói.
Tôi không nói gì với bố mẹ. Tôi sợ họ biết sẽ lại bị kích động.
Tôi lái xe một mình, cùng đội thi công, quay trở lại Lý Gia Oa.
Làng càng tiêu điều hơn so với lần tôi rời đi. Mùi hôi thối trong không khí cũng nồng nặc hơn. Những cây bắp cải trên ruộng giờ đã hoàn toàn mục nát, biến thành bùn đen, bốc mùi nồng nặc.
Tôi nghe nói, hai hôm trước vừa có một trận tuyết lớn. Hy vọng cuối cùng cũng bị dập tắt.
Nhiều nhà trong làng, mùa đông năm nay, e rằng phải thắt lưng buộc bụng mà sống.
Chúng tôi đến trước cửa nhà cũ.
Chiếc máy xúc của đội thi công đậu bên ngoài bức tường rào, như một con thú sắt khổng lồ.
Quản lý dự án hỏi tôi: “Anh Văn, thật sự đập à?”
Tôi gật đầu: “Đập.”
Tôi không bước vào, cũng không nhìn lại căn nhà đã gắn bó hơn 20 năm.
Tôi chỉ đứng từ xa, châm một điếu thuốc.
Theo hiệu lệnh của người quản lý, cánh tay sắt của máy xúc vươn cao, rồi đập mạnh xuống.
“Rầm!”
Một góc tường sập xuống.
Rồi cú thứ hai, thứ ba…
Tường đất, nhà gạch, mái ngói… từng chút từng chút, sụp đổ trước mắt tôi, biến thành một đống đổ nát.
Bụi đất mù mịt, che kín cả bầu trời.
Tôi đứng đó, bất động, để bụi đất rơi lên tóc, lên vai mình.
Như thể có gì đó trong lòng tôi cũng đang sụp đổ theo.
Rồi… cũng như thể có một thứ gì mới mẻ, đang chầm chậm mọc lên trên đống đổ nát ấy.
Sau một tiếng đồng hồ, mọi thứ kết thúc.
Căn nhà đã gắn bó với tôi suốt hơn hai mươi năm, chính thức bị xóa khỏi bản đồ của Lý Gia Oa.
Chỉ còn lại một mảnh đất trống.
“Anh Văn, theo lời anh nói thì đã đập xong rồi. Giờ trồng cây hả?” Quản lý đi đến hỏi tôi.
“Trồng.” Tôi đưa anh ta một thẻ ngân hàng. “Mật mã là sáu số tám. Trong đó có 100 ngàn tệ. Giúp tôi mua loại cây giống tốt nhất – tùng hoặc bách, trồng kín khu đất này. Số còn lại, coi như tiền công anh em.”
Anh ta sững người: “Anh Văn, nhiều quá rồi đấy.”
“Cứ cầm đi.” Tôi nhét thẻ vào tay anh. “Sau này nếu tiện đường đi ngang qua giúp tôi để ý một chút.”
“Được.” Anh ta gật mạnh.
Tôi không nán lại nữa, lên xe rời đi.
Qua gương chiếu hậu, tôi thấy mảnh đất trống vàng úa ấy.
Tạm biệt, Lý Gia Oa.
Trên đường quay lại, tôi nhận được điện thoại của lão Vương, trưởng thôn Vương Gia.
“Giám đốc Lý, đang bận à?”
“Vừa từ quê về. Có chuyện gì không, lão Vương?”
“Tôi nghe nói, cậu đập nhà cũ rồi à?” Tin truyền nhanh thật.
“Ừ.”
“Haiz, sao phải làm đến mức ấy.” Ông thở dài, “À, còn chuyện này. Tên Lý Đại Quân làng cậu, hôm kia uống say đến làng tôi gây sự, nói chúng tôi cướp việc làm ăn của hắn. Bị đội trị an tóm được, giao cho đồn công an thị trấn rồi. Nghe nói bị tạm giữ mười lăm ngày.”
Tôi nghe mà chẳng có cảm giác gì.
“Còn nữa, ông trưởng thôn Lý Trường Sơn làng cậu, hôm qua họp dân làng, đứng trước mặt mọi người tuyên bố từ chức. Ông ấy nói mình không có năng lực, không dẫn dắt được dân làm giàu, còn khiến mọi người đi vào ngõ cụt.”
“Giờ làng cậu loạn lắm. Vài thanh niên cũng bắt chước cậu, đi ra ngoài tìm đường mưu sinh. Nhưng mang tiếng xấu rồi, không ai dám làm ăn cùng.”
Lão Vương kể sơ tình hình gần đây của Lý Gia Oa.
Tôi lặng lẽ lắng nghe, trong lòng không hề dao động.
Đáng thương không? Có thể là có.
Nhưng tất cả… là họ tự chọn lấy.
________________________________________
11
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã đến cuối năm.
Tôi đón bố mẹ về nhà tôi ở thành phố. Thuê riêng một cô giúp việc chăm sóc họ.
Lúc đầu họ còn thấy ngại ngùng, sau thì dần thích nghi.
Mẹ tôi nghiện nhảy quảng trường ở khu dân cư, không nhảy vài cái mỗi ngày là bứt rứt không yên. Bố tôi thì đánh cờ với mấy ông già trong vườn khu chung cư, chơi hăng đến quên cả hút thuốc lào.
Họ không nhắc đến Lý Gia Oa nữa. Như thể nơi đó đã bị xóa khỏi ký ức của họ vậy.
Trước Tết, tôi nhận được một cuộc gọi ngoài dự đoán.
Là Lý Trường Sơn – giờ đã không còn là trưởng thôn. Giọng ông nghe già nua hơn xưa.
“Tiểu Văn à…” – ông gọi tôi là “Tiểu Văn” thay vì “Tiểu Lý”.
“Chú Lý, có việc gì sao?” Tôi khách sáo hỏi.
“Không… không có gì. Chỉ là sắp Tết rồi, muốn hỏi thăm xem, cháu và bố mẹ… có khỏe không?”
“Vẫn ổn ạ.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Tiểu Văn, chú xin lỗi cháu.” Ông bỗng nói, “Chuyện hôm đó, là chú không làm tròn trách nhiệm. Chú không ngăn được bọn họ.”
“Chuyện qua rồi, chú Lý.”
“Không qua được…” ông nghẹn ngào, “Giờ làng chẳng ra sao nữa. Thanh niên thì đi hết, chỉ còn lại người già với trẻ con. Ruộng bỏ hoang không ít. Cái Tết năm nay, chắc ai cũng khổ.”
Tôi nghe, mà không biết phải nói gì.