Chương 4 - Cuộc Chiến Bắp Cải

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lý Đại Quân cuống lên. Hắn không ngờ tôi lại phơi bày tất cả.

“Mày đừng ở đó mà xạo!” Hắn gào lên để lấy can đảm, “Chúng tao mặc kệ mày tốn bao nhiêu! Chúng tao chỉ biết mày mua của chúng tao năm hào, bán một tệ hai, mỗi cân lời bảy hào! Bốn mươi vạn cân, mày bỏ túi hai mươi tám vạn! Mày dựa vào cái gì mà kiếm được nhiều vậy? Chúng tao vất vả trồng rau, lại chỉ được ít tiền như thế?”

Lời hắn lại một lần nữa thổi bùng lòng tham của đám người.

“Đúng rồi! Dựa vào cái gì?”

“Nó chỉ nói vài câu, là ăn đứt mấy chục vạn của chúng ta!”

“Phải tăng giá! Một tệ rưỡi, một xu cũng không thiếu!”

Nhìn bọn họ lại sục sôi như cũ, tôi hoàn toàn hiểu rõ rồi.

Với họ, không thể nói đạo lý.

Trong thế giới của họ, không có khái niệm thương mại, không có tinh thần hợp đồng. Chỉ có sự đố kỵ nguyên sơ, và một thứ công bằng rất bản năng: không sợ ít, chỉ sợ không đều.

Tôi rút điện thoại, liếc nhìn giờ: tám giờ mười lăm.

Tôi gật đầu, nhìn Lý Đại Quân.

“Được.” Tôi nói.

Cả Lý Đại Quân và đám người đều ngớ ra. Họ tưởng tôi đã nhượng bộ. Gương mặt Lý Đại Quân ánh lên niềm vui chiến thắng.

“Tôi nói mà, đều là người một nhà…” hắn vừa định nói lời khách sáo.

Tôi cắt lời.

“Được thôi, không bán thì thôi.”

Tôi nói xong, quay người bỏ đi, bước về phía xe.

Tất cả đều sững sờ.

“Lý Văn! Ý mày là sao?” Lý Đại Quân gào sau lưng tôi.

Tôi không quay đầu, mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.

Trưởng thôn Lý Trường Sơn cuối cùng cũng kịp phản ứng, ông chạy tới, túm lấy cửa xe.

“Tiểu Lý! Đừng nóng! Có gì nói từ từ! Chúng nó chỉ làm càn thôi!” Ông lo lắng mướt mồ hôi.

Tôi nhìn ông, ánh mắt rất bình tĩnh.

“Trưởng thôn, trong hợp đồng trắng đen rõ ràng, năm hào một cân. Bây giờ họ đòi một tệ rưỡi, đó là đơn phương phá vỡ hợp đồng. Theo lý, các người không chỉ phải trả lại tôi tiền đặt cọc, còn phải bồi thường tổn thất. Bao gồm chi phí xe, tổn thất thời gian.”

Mặt Lý Trường Sơn lập tức trắng bệch.

“Tôi không bắt các người bồi thường.” Tôi nổ máy, động cơ gầm lên, “Hai vạn tiền đặt cọc kia, tôi cũng không lấy lại. Coi như Lý Văn tôi, quyên tặng cho trường tiểu học trong làng.”

Tôi nhìn qua cửa sổ, khuôn mặt Lý Đại Quân méo mó vì kinh ngạc, và những gương mặt dân làng bối rối không biết làm sao.

“Trưởng thôn, buông tay đi.”

Tay ông lão vô lực rơi xuống.

Tôi vào số, đạp ga. Xe từ từ quay đầu.

Tôi ra hiệu cho Vương sư phụ ở phía sau, ý bảo bọn họ đi theo.

Bốn chiếc xe tải lớn theo sát xe tôi, từng chiếc một, dưới ánh nhìn đờ đẫn của dân làng, lặng lẽ rời khỏi ruộng làng Lý Gia Oa, đi lại con đường đã tới.

Bụi tung mù mịt. Những đống bắp cải như núi, bị bỏ lại phía sau.

05

Xe rời khỏi cổng làng, tôi liếc nhìn qua gương chiếu hậu.

Tấm bia đá khắc tên “Lý Gia Oa” càng lúc càng nhỏ, cuối cùng khuất sau một khúc cua.

Tôi lấy điện thoại, bấm một dãy số.

“A lô, lão Vương.”

“Ôi, Lý tổng à, bên cậu xong rồi hả?” Đầu dây bên kia là giọng nam vui vẻ, dứt khoát.

Lão Vương là bí thư chi bộ thôn Vương Gia – ngôi làng nằm sau núi, ngay sát bên làng tôi. Dù khoảng cách chỉ một dãy núi, nhưng nếp sống ở đó lại khác biệt hoàn toàn.

Lão Vương từng đi bộ đội, sau lại làm thầu xây dựng, đầu óc nhanh nhạy, làm việc có quy củ. Mấy năm gần đây, ông dẫn dân làng làm nhà kính trồng rau, kinh tế phát triển vượt hẳn làng tôi. Tôi từng hợp tác vài lần, là người đáng tin.

“Lão Vương, có chút trục trặc.” Tôi giảm tốc xe để đoàn hàng phía sau kịp theo. “Hàng bên tôi không lấy được nữa.”

“Sao thế?” Lão Vương nhạy bén nhận ra có chuyện.

“Nói ra dài dòng. Tóm lại, tôi đang dẫn bốn xe tải không, giờ đang gần chỗ các ông. Bên các ông, bắp cải đã ra hàng chưa?”

“Chưa đâu. Năm nay tình hình tệ, lái buôn ép giá quá, tụi tôi vẫn đang cố gắng. Nhưng cũng không cầm cự được lâu nữa, nếu không bán thì cũng hỏng cả.” Lão Vương thành thật nói.

“Được. Tôi qua liền. Sáu hào một cân, các ông có bao nhiêu, tôi lấy bấy nhiêu. Điều kiện như cũ: giấy trắng mực đen, ký hợp đồng, đặt cọc tại chỗ. Chất hàng theo lệnh tôi.” Tôi nói nhanh.

Giá cao hơn làng mình một hào. Một hào này, không chỉ là tiền, mà là thái độ. Là mua sự hài lòng, mua sự tôn trọng.

Lão Vương im lặng vài giây.

“Lý tổng, cậu… cắt đứt với làng mình rồi à?” Ông đã đoán ra.

“Ừ.”

“Được! Cậu qua đi! Tôi gọi người ngay! Đảm bảo sắp xếp đâu ra đấy cho cậu!” Lão Vương không hỏi thêm, lập tức đồng ý.

“Cảm ơn, lão Vương. Nửa tiếng nữa tôi tới.”

Tắt máy, tôi thấy trong lòng nhẹ nhõm.

Tôi tấp xe vào lề, xuống xe, đi đến xe của Vương sư phụ.

“Vương sư phụ, có thay đổi. Không đến chỗ cũ nữa, giờ mình đi sang thôn Vương Gia bên cạnh. Làm phiền anh em chạy thêm chuyến, xong xuôi hôm nay, tôi gửi thêm mỗi xe năm trăm.”

“Lý tổng khách sáo quá!” Vương sư phụ cười, “Chúng tôi là dân chạy xe, anh đi đâu, chúng tôi theo đó. Không sao cả!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)