Chương 11 - Cuộc Chiến 30 Năm Giữa Tiết Kiệm Và Bảo Hiểm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đến ngày thứ ba, tôi không chịu nổi nữa, quyết định phá vỡ bầu không khí chết chóc đó.

“Quốc Cường, mình gọi điện cho con trai đi.” Tôi lên tiếng. “Chuyện này… cứ giấu nó mãi cũng không hay. Đợi lúc lấy được tiền thì cũng nên để nó vui lây.”

Chu Quốc Cường dụi điếu thuốc, ngập ngừng một lát rồi gật đầu: “Cũng được.”

Con trai Chu Đào của chúng tôi đang làm lập trình viên cho một công ty nhỏ ở thành phố bên cạnh. Nó mới lấy vợ năm kia, con dâu chúng tôi cũng đã gặp mặt vài lần, là một cô gái khá hiền lành, ít nói.

Điện thoại rất nhanh đã đổ chuông.

“Mẹ à? Sao tự dưng mẹ lại gọi cho con thế?” Giọng con trai nghe có vẻ mệt mỏi.

Tim tôi nhói lên, nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười: “Không có gì, nhớ con thôi, hỏi thăm xem hai vợ chồng dạo này thế nào.”

“Bọn con vẫn ổn, vẫn bình thường ạ.” Giọng Chu Đào hơi ngập ngừng.

Tôi lập tức nhận ra điểm bất thường: “Con trai, có phải con đang giấu bố mẹ chuyện gì không?”

Đầu dây bên kia im lặng. Mãi một lúc sau mới truyền đến tiếng sụt sịt nghẹt mũi.

“Mẹ…” Nó chỉ gọi được một tiếng rồi nghẹn ngào không nói nổi nữa.

Tôi giật bắn người, một dự cảm chẳng lành trào dâng. “Rốt cuộc có chuyện gì? Con nói mau đi! Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”

Chu Quốc Cường cũng thấy không ổn, giật phắt lấy điện thoại: “Chu Đào! Mày lại gây họa gì rồi? Nói mau!”

Dưới sự gặng hỏi dồn dập của chúng tôi, con trai mới lắp bắp kể rõ sự tình.

Hóa ra, năm ngoái nó hùn vốn cùng bạn mở một công ty phát triển phần mềm. Ban đầu cũng khá khẩm, nhận được vài dự án nhỏ. Nhưng năm nay thị trường ảm đạm, khách hàng lớn nhất đột nhiên hủy hợp đồng. Dòng tiền của công ty đứt đoạn, nợ lương nhân viên mấy tháng trời, nợ cả tiền thuê văn phòng.

Bây giờ, công nhân ngày nào cũng kéo đến công ty làm ầm ĩ. Chủ nhà cũng ra tối hậu thư, không trả tiền sẽ kiện ra tòa.

“Bố, mẹ, con xin lỗi bố mẹ…”

“Con mang căn nhà tân hôn bố mẹ cho đi thế chấp rồi…”

“Bây giờ ngân hàng sắp thu nhà…”

“Tiểu Nhã… Tiểu Nhã vì chuyện này cũng nằng nặc đòi ly hôn với con…”

Con trai khóc nức nở trong điện thoại.

Tôi và Chu Quốc Cường cầm điện thoại mà như bị sét đánh trúng. Hai chúng tôi đứng chết trân tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

Căn nhà tân hôn đó là tiền tiết kiệm nửa đời người của chúng tôi, lại còn phải chạy vạy vay mượn họ hàng mới mua được cho nó. Đó là chỗ dựa duy nhất chúng tôi có thể cho con trai.

Bây giờ, sắp mất hết rồi.

“Thế… thế còn thiếu bao nhiêu tiền?” Tay Chu Quốc Cường run rẩy, giọng nói cũng run lẩy bẩy.

“Cả vốn lẫn lãi, thêm tiền lương nhân viên… tổng cộng… tổng cộng cần 80 vạn (gần 2,8 tỷ VNĐ)…”

Tám mươi vạn. Con số ấy như một ngọn núi Thái Sơn đổ ụp xuống, đè nát bét lồng ngực chúng tôi.

Chúng tôi có tiền. Chúng tôi có tận hai triệu ba trăm sáu mươi nghìn tệ.

80 vạn, đối với chúng tôi chỉ là số lẻ.

Nhưng số tiền đó, chúng tôi không rút ra được. Chúng tôi bị mắc kẹt rồi. Bị kẹt cứng trong chính sự cố chấp 30 năm qua của mình.

Tôi nhìn Chu Quốc Cường. Sắc mặt ông ấy trong nháy mắt trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.

Tôi biết ông ấy đang nghĩ gì. Hối hận. Nỗi hối hận tột cùng.

Nếu 30 năm trước chúng tôi không ngu ngốc; nếu chúng tôi cũng như bao người bình thường khác, ngoan ngoãn đóng BHXH, thì bây giờ có lẽ trong tay không có nhiều tiền mặt như thế, nhưng chúng tôi sẽ có lương hưu ổn định, có bảo hiểm y tế. Chúng tôi cũng sẽ không dồn căn nhà tân hôn của con trai đến bước đường bị siết nợ.

Chính tay chúng tôi đã đẩy đứa con trai duy nhất vào chảo lửa.

“Bố? Mẹ? Bố mẹ còn nghe không?”

Chu Quốc Cường đột ngột cúp máy. Ông ấy như một con sư tử bị chọc điên, đi vòng quanh phòng khách.

Sau đó, ông ấy dừng lại, dùng nắm đấm giáng mạnh vào bức tường. Vôi vữa lả tả rơi xuống. Mu bàn tay ông ấy lập tức ứa máu.

“Tôi đáng chết! Tôi đáng chết quá!”

Ông ấy gầm thét, giống như đang khóc, lại giống như đang cười. Âm thanh ngập tràn sự tuyệt vọng.

15

Cả đêm đó, tôi và Chu Quốc Cường không chợp mắt.

Hai vợ chồng cứ ngồi bó gối trên ghế sô pha phòng khách. Không bật đèn. Mặc cho ánh trăng ngoài cửa sổ kéo cái bóng của hai người dài ngoằng ra.

Không ai lên tiếng. Nhưng chúng tôi đều nghe thấy âm thanh ầm ĩ chấn động trong đáy lòng đối phương: đó là sự hối hận, tự trách và nỗi đau đớn bất lực tột cùng.

Đến lúc trời gần sáng, Chu Quốc Cường đột ngột đứng lên. Bóng dáng ông ấy trong bóng tối trông vô cùng tiêu điều, hiu hắt.

“Huệ Trân.” Ông cất tiếng, chất giọng khàn đặc như bị giấy nhám cọ qua “Chúng ta sang tìm em trai tôi mượn tiền.”

Tim tôi giật thót lại.

Em trai ông ấy, Chu Quốc Thịnh. Một kẻ phất lên nhờ thói đầu cơ trục lợi, ra dáng một gã trọc phú rởm đời. Và cũng là một cái gai không thể nhổ trong lòng hai vợ chồng.

Năm xưa, vì gom tiền đóng học phí cho Chu Đào, Chu Quốc Cường đã phải muối mặt đến xin hắn ta một lần. Tiền thì vay được, nhưng cái bộ mặt trịch thượng, ánh mắt khinh miệt như ban ơn của Chu Quốc Thịnh đã khắc sâu vào tim Chu Quốc Cường như một vết sẹo bỏng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)