Chương 9 - Cuộc Chia Nhà Đẫm Nước Mắt
Cái bẫy hoàn hảo mà bà ta cất công giăng ra, cuối cùng lại đem toàn bộ chuyện thối nát của thằng con trai cưng phơi bày trước bàn dân thiên hạ ngay tại tòa án.
Kết thúc phiên xử, tòa chưa tuyên án ngay, thông báo sẽ chọn ngày ra phán quyết. Nhưng bất cứ ai có mắt đều nhìn ra, vụ kiện này nhà họ Chu nắm chắc phần thua.
Bước ra khỏi tòa, trời đã tạnh mưa. Đại Cường bị một gã đàn ông bặm trợn chặn ngay trước cửa. Là lão Tiền cho vay lãi nặng.
“Chu Đại Cường, khoản 20 vạn đến hạn trả rồi đấy.” Lão Tiền phì phèo điếu thuốc: “Lãi mẹ đẻ lãi con, giờ là 23 vạn rồi. Không trả nữa thì tao đến tận nhà mày ăn chực nằm chờ đấy nhé.”
Đại Cường sợ xanh mặt: “Anh Tiền, du di cho em vài hôm nữa, bên phía mẹ em…”
“Bên phía mẹ mày á?” Lão Tiền cười khẩy: “Mẹ mày có cướp được cái nhà nào đâu, lấy mẹ gì mà trả.”
Đại Cường quay sang nhìn mẹ: “Mẹ.”
Bà ta nghiến răng: “Tao đào đâu ra nhiều tiền thế.”
“Đấy là nợ của con bà.” Lão Tiền bước tới một bước: “Bà không lo thì đừng trách tôi không khách sáo.”
Mẹ chồng tôi nhìn thằng con, rồi lại nhìn gã cho vay lãi, cuối cùng chuyển ánh mắt cầu cứu sang tôi.
“Chi à.” Bà ta đột ngột đổi sắc mặt, giọng mềm xèo: “Đại Cường dù gì cũng là em trai ruột của Kiến Quân. Con coi như giúp một tay, bỏ chút tiền ra lấp cái lỗ này đi. Người một nhà cả mà.”
Tôi nhìn bà ta, không thèm hé răng nửa lời.
“Sao lòng dạ con tàn nhẫn thế.” Bà ta lại bắt đầu sụt sùi nặn nước mắt: “Trơ mắt nhìn thằng Cường bị đòi nợ ép chết. Nó mà có mệnh hệ gì con cũng không thoát tội đâu.”
“Lưu Quế Phân.” Tôi ngắt lời bà ta: “Khoản nợ này, không dính líu đến tôi nửa xu. Ra tòa vừa phân xử rõ ràng rành mạch rồi đấy.”
“Cô!”
“Bà vì muốn trả nợ cờ bạc cho thằng Cường, mà ép tôi phải nôn nhà của bố mẹ tôi ra, suýt chút nữa phá nát gia đình tôi, còn mò đến tận trường mẫu giáo của Đóa Đóa để quậy phá.” Tôi rành rọt từng chữ: “Bây giờ chủ nợ tìm đến cửa, bà mới nhớ ra chúng ta là người một nhà à?”
Bà ta nghẹn họng không cãi được lời nào.
Chu Kiến Quân đứng cạnh đó, mặt tái mét. Anh ta bước đến trước mặt tôi.
“Xuân Chi.” Giọng anh ta rất nhỏ: “Chuyện hôm nay, anh biết hết rồi. Mẹ anh làm quá đáng lắm. Anh có lỗi với em.”
Tôi nhìn anh ta, không nói gì.
“Khoản nợ 20 vạn đó.” Kiến Quân cắn răng: “Là do anh hồ đồ tự tay ký giấy, anh sẽ tự tìm cách trả. Tuyệt đối không bắt em phải bỏ ra một đồng nào.”
“Đấy là việc của anh.” Tôi lạnh nhạt.
Anh ta há miệng, định nói thêm gì đó. Tôi quay người đi, dắt tay Đóa Đóa nãy giờ vẫn đứng yên lặng ngoan ngoãn bên cạnh.
“Kiến Quân.” Tôi đi được hai bước thì dừng lại: “Hạn ba ngày tôi cho anh, đã qua từ lâu rồi. Bây giờ tôi cho anh biết quyết định của tôi.”
Tôi quay đầu lại.
“Cái nhà này, tôi không cần nữa.”
“Tôi với anh, ly hôn.”
Hai chữ “ly hôn” vừa bật ra, Kiến Quân sững sờ như sét đánh ngang tai.
“Xuân Chi, em đừng bốc đồng.” Anh ta vội đuổi theo: “Lỗi của mẹ anh, không thể đổ lên đầu anh được. Anh đã vạch rõ ranh giới với thằng Cường rồi, khoản nợ đó anh tự trả. Vợ chồng mình vẫn sống tiếp được mà.”
“Kiến Quân.” Tôi dừng bước: “Em hỏi anh câu cuối cùng. Cái hôm Đại hội chia nhà ấy, anh đã đứng về phe nào?”
Anh ta á khẩu.
“Lúc mẹ anh ép em ký giấy, anh bảo người một nhà không phân biệt của anh của em.” Tôi nhìn thẳng vào anh ta: “Lúc mẹ anh đòi ly hôn, đòi cướp quyền nuôi Đóa Đóa, anh cúi đầu im lặng. Lúc em bị người ta chỉ thẳng vào mặt chửi là đứa con dâu ăn cháo đá bát, anh chưa từng đứng ra bênh vực em một câu.”
“Kiến Quân, không phải em bốc đồng.” Giọng tôi vô cùng bình thản: “Là tám năm qua em đã nhìn thấu rồi. Trong lòng anh, em và Đóa Đóa, vĩnh viễn xếp sau mẹ và em trai anh.”
Anh ta há hốc miệng, mãi không rặn ra được một từ.
“Em và Đóa Đóa, xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.” Tôi nói xong, dắt con bỏ đi.
Lần này, Kiến Quân không đuổi theo nữa. Anh ta đứng chôn chân tại chỗ, nhìn mẹ mình, lại nhìn thằng em trai đang bị chủ nợ vây ép đến mức mặt mũi xám ngoét. Lần đầu tiên anh ta nhận ra, cái gia đình mà anh ta ra sức bảo vệ cả đời này, hóa ra lại thối nát đến cùng cực.
Phần 7: Bản án được tuyên, ly hôn dứt khoát
Những ngày sau đó, nhà họ Chu hoàn toàn tan đàn xẻ nghé.
Lão Tiền cho vay lãi nặng ngày nào cũng đến nhà cũ ngồi lỳ đòi nợ. Lưu Quế Phân xót con út, đành móc hết tiền tiết kiệm dưỡng già của hai ông bà ra đắp vào được một phần, vẫn còn thiếu mười mấy vạn. Mấy người họ hàng như thím Hai, cô Ba lúc trước đến góp vui thì giờ lặn mất tăm mất tích. Đại Cường không có tiền trả nợ, bị người của lão Tiền đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, phải nhập viện.
Bà ta gào khóc vật vã trong bệnh viện, lại định tìm Kiến Quân đòi tiền. Lần này Kiến Quân cứng rắn: “Mẹ, nợ cờ bạc của thằng Cường con không ra một đồng. Cái khoản 20 vạn đứng tên con, con tự trả góp. Mẹ mà còn ép con nữa, con cũng cắt đứt với mẹ luôn.”
Bà ta tức tối đập giường bình bịch: “Sao tôi lại đẻ ra cái loại con bất hiếu như mày!”