Chương 4 - Cuộc Chạy Trốn Giữa Hai Thế Giới
Diều Hâu nhìn sâu vào ta một cái, rồi giơ túi rượu lên: “Vậy thì quyết định thế đi! Nào, lấy sữa thay rượu, uống miếng này, sau này chính là châu chấu trên cùng một sợi thừng (2)!”
Mỗi người chúng ta hớp một ngụm rượu sữa ngựa ngậy nồng.
Một sự kết hợp mới, nhỏ bé nhưng đầy nguy hiểm, đã âm thầm ra đời tại ốc đảo hoang mạc xa xôi này.
Không có lời thề, chỉ có sự ràng buộc lợi ích trực tiếp nhất và sự cùng truy đuổi bản năng sinh tồn mạnh mẽ.
Mấy tháng tiếp theo, chúng ta như những u linh, phiêu bạt trên con đường phía bắc Tây Vực.
Dùng số lạc đà và tài vật còn lại, sắm sửa một ít hàng hóa trông có vẻ tươm tất, ngụy trang thành một thương đoàn nhỏ bé, không mấy nổi bật.
Đồng thời, ta cũng quan sát tình hình các ốc đảo, thị trấn trên con đường phía bắc, sự phân bố thế lực, biến động vật giá, thậm chí là quy luật thay ca của vệ binh các nơi.
Cơ thể mẫu thân trong môi trường mới dường như có một tia khởi sắc yếu ớt. Có lẽ vì đã rời xa chốn thị phi hỗn loạn Lâu Lan kia, có lẽ vì thấy ta dần đứng vững gót chân nên lòng cũng yên ổn đôi chút.
Nhưng căn cơ đã tổn thương, vẫn cần chăm sóc kỹ lưỡng.
Ta lợi dụng sự tiện lợi của việc “hành thương” để khắp nơi tìm kiếm dược liệu tốt hơn.
“Phi vụ” của chúng ta làm rất thận trọng, cũng rất tàn nhẫn.
Chuyên nhắm vào đám buôn lậu, thương nhân lòng đen mà ra tay.
Diều Hâu phụ trách ra tay, Chó Rừng và Sói Đất là chủ lực, còn ta thì ở phía sau trù hoạch, cung cấp tình báo, vạch ra kế hoạch và xử lý hậu quả.
Chúng ta ít người nhưng hành động chớp nhoáng, ra tay quyết đoán, sau khi đắc thủ lập tức chạy xa, đổi nơi tiêu thụ tang vật, chưa bao giờ tham lam quá mức.
Dần dần, chúng ta trong thế giới ngầm của con đường phía bắc đã có chút danh tiếng nhỏ bé, ít người biết đến.
Vài người biết có một nhóm người bí ẩn chuyên đen ăn đen, thủ đoạn tinh quái, đi mây về gió.
Người của chúng ta cũng dần tăng thêm vài người.
Đều là do Diều Hâu tìm đến, hoặc là lính đào ngũ đường cùng, hoặc là những kẻ liều mạng phạm tội, ai nấy tay chân đều khá, cũng đủ độc.
Nhưng ta lập ra quy củ thép: Không được động vào thương đoàn bình thường, không được tự ý hành động, không được hãm hại phụ nữ trẻ em.
Kẻ vi phạm: Chết.
Ta đã dùng một lần thủ đoạn lôi đình, xử lý một tên mới vào định làm nhục một nữ tử cướp được, trấn áp tất cả mọi người.
Dần dần, danh xưng “Tiểu tiên sinh” trong vòng tròn nhỏ ở phương bắc này không còn mang theo sự giễu cợt, mà thêm vào mấy phần kính sợ.
Ánh mắt Diều Hâu nhìn ta cũng càng lúc càng phức tạp, có khâm phục, cũng có sự kiêng dè sâu sắc.
Gã hiểu rằng, thanh niên này đã không còn là “thầy đồ giữ sổ” cần gã bảo vệ nữa rồi.
Thời gian thấm thoát, hai năm trôi qua.
Ta mười tám tuổi rồi.
Chiều cao vọt lên không ít, tuy vẫn không tính là lực lưỡng nhưng nhiều năm bôn ba và cố ý rèn luyện khiến cơ thể tinh anh hơn nhiều. Vẻ non nớt trên mặt phai đi, đường nét trở nên rõ ràng lạnh lùng, đôi mắt nhìn người luôn trầm tĩnh, thỉnh thoảng lóe lên u quang như loài sói đang nhắm vào con mồi trong sa mạc.
Chúng ta đã có một cứ điểm tương đối cố định tại một pháo đài đất bỏ hoang ở vùng tam bất quản (3) phía bắc.
Cũng đã có một số kênh tiêu thụ tang vật và nguồn tình báo ổn định.
Mẫu thân ở trong căn phòng tốt nhất trong pháo đài, có thị nữ (cướp được nhưng không ngược đãi, lâu dần cũng cam chịu) hầu hạ, dùng dược liệu tốt nhất mà ta có thể tìm thấy.
Nhưng nàng vẫn gầy yếu, tiếng ho khi tốt khi xấu, phần lớn thời gian lặng lẽ nhìn về hướng đông nam, đó là hướng của Đại Vinh.
Ta biết, cái gai trong lòng nàng chưa bao giờ được nhổ bỏ.
Ta cũng vậy.
Máu tươi ở vương đình Địch Nhung, gió cát sa mạc, sự vật lộn ở Lâu Lan, đao quang kiếm ảnh phương bắc… chẳng hề làm mòn đi nỗi hận khắc cốt ghi tâm kia, mà chỉ làm chúng lắng đọng sâu hơn, tôi luyện sắc bén hơn.
Ta cần sức mạnh.
Sức mạnh lớn hơn nữa.
Không còn chỉ là mười mấy con người, vài thanh đao, làm chút “phi vụ” không ánh quang minh nữa.
Sức mạnh như vậy không đủ để làm lung lay Địch Nhung, càng đừng nói tới Đại Vinh.
Cơ hội âm thầm giáng xuống không lâu sau sinh nhật mười tám tuổi của ta.
Một thương đoàn khổng lồ đến từ Trung Nguyên đi ngang qua con đường phía bắc, định tới nước Đại Thực xa hơn về phía tây.
Thương đoàn này quy mô cực lớn, hộ vệ nghiêm ngặt, hơn nữa nghe nói bối cảnh thâm sâu, có mối liên hệ dây mơ rễ má với triều đình Trung Nguyên.
Đó là một khúc xương cứng, không ai dám động vào.
Nhưng một tin tức Diều Hâu mang về đã khiến ta nảy sinh hứng thú.
“Chủ nhân của thương đoàn họ Chu, là một hoàng thương có số có má ở Đại Vinh, gia tài bạc vạn. Nhưng trong thương đoàn này dường như không hoàn toàn là hàng hóa. Ta đã mua chuộc được một tên giúp việc vòng ngoài, hắn nói ở giữa đoàn xe có một cỗ xe đặc biệt, được quây bằng thảm lông dày, chưa từng mở ra, có tì thiếp bà vú chuyên môn hầu hạ, trông giống như… nữ quyến.”
“Không giống nữ quyến bình thường.” Diều Hâu hạ thấp giọng, “Tên giúp việc đó nói có một lần gió lớn thổi hất góc rèm xe lên, hắn thoáng thấy người ngồi bên trong ăn mặc trang điểm, khí độ phi phàm, không giống nữ nhi nhà buôn, mà giống như… người từ trong cung ra.”
Trong cung?
Tim ta nảy mạnh một cái.
“Còn nữa,” Diều Hâu tiếp tục, “lộ trình của thương đoàn hơi lạ, không đi đường quan lộ an toàn mà lại đi vòng qua vùng không yên ổn phía bắc này. Hơn nữa, ta đã quan sát hộ vệ của bọn họ, không hoàn toàn là hộ viện thương đoàn, mà mang mấy phần… tác phong trong quân ngũ, hơn nữa là tinh nhuệ.”
Một phán đoán táo bạo hình thành trong lòng ta.
“Phái người tiếp tục theo dõi, nhưng tuyệt đối đừng đánh rắn động rừng. Tìm hiểu rõ đích đến cuối cùng của bọn họ, cũng như… người trong cỗ xe đó rốt cuộc là ai.” Ta dặn dò.
Vài ngày sau, tình báo chi tiết hơn truyền về.
(1) Bắn ngựa: Thực chất bản gốc là bắn vào lạc đà hoặc phương tiện di chuyển của đối phương để chặn đường.(2) Châu chấu trên cùng một sợi thừng: Thành ngữ chỉ những người cùng chung vận mệnh, cùng hội cùng thuyền.(3) Tam bất quản: Vùng đất không ai quản lý, vùng biên giới tranh chấp hoặc vô luật pháp.
Đích đến cuối cùng của thương đoàn, có khả năng là một nước nhỏ ở phía tây tên là “Ô Tôn”.
Mà Ô Tôn những năm gần đây lại có quan hệ mật thiết với một chi của bộ tộc Địch Nhung, thậm chí còn có ý định liên hôn.
Người ngồi trong xe, cực kỳ có khả năng là một tông thất nữ xuất thân từ cung đình, thậm chí là một công chúa, được bí mật đưa tới Ô Tôn để tiến hành liên hôn chính trị!
Giống như… mẫu thân ta năm đó.
Suy đoán này khiến huyết quản ta khẽ nóng lên.
Một kế hoạch dần hình thành trong đầu.
Rủi ro cực lớn.
Nhưng báo đáp cũng có thể vượt xa tưởng tượng.
“Chúng ta định động vào thương đoàn này sao?” Diều Hâu nghe thấy ý định của ta thì giật nảy mình, “Con điên rồi à? Đó là đội ngũ của hoàng thương, còn có khả năng liên quan đến quý nhân trong cung! Động vào bọn họ, chúng ta sẽ trở thành mục tiêu truy sát của cả ba bên Đại Vinh, Ô Tôn, thậm chí có thể là Địch Nhung!”
“Nếu thành công, chúng ta sẽ có quân bài để đàm phán với một số người.” Ta nhìn Diều Hâu, chậm rãi nói, “Cả đời trốn chui trốn nhủi trong bóng tối làm lũ chuột nhắt không thấy ánh mặt trời, cướp mấy đồng tiền lẻ, đó là thứ ông muốn sao?”
Diều Hâu im lặng.
“Mục tiêu của chúng ta không phải hàng hóa.” Ta chỉ tay vào sơ đồ, “Mà là người trong xe đó.”
“Bắt cóc sao?” Chó Rừng trợn tròn mắt, “Thế còn rắc rối hơn! Đó là một củ khoai lang bỏng tay (1)!”
“Không phải bắt cóc.” Ta đính chính, “Là ‘mời’ tới làm khách. Sau đó, chúng ta có thể cùng người đứng sau lưng cô ta ‘nói chuyện’ tử tế một chút.”
“Nói chuyện với ai? Hoàng đế Đại Vinh? Hay Vương của Ô Tôn?” Sói Đất cảm thấy thật không thể tin nổi.
“Ai sốt ruột thì nói chuyện với kẻ đó.” Ta đi tới bên cửa sổ đơn sơ của pháo đài đất, nhìn bầu trời vàng đục bên ngoài, “Hoàng đế Đại Vinh bí mật đưa con gái đi hòa thân, tất có đồ mưu. Người mất rồi, ông ta sẽ sốt ruột hơn bất cứ ai. Phía Ô Tôn không đón được người cũng không thể giao phó. Còn chúng ta nắm giữ bí mật này, và cả người này nữa.”
“Con muốn dùng cô ta để đổi lấy cái gì?” Diều Hâu nhìn chằm chằm ta.
“Đổi một thân phận, đổi một địa bàn, đổi lấy một… cơ hội có thể đường đường chính chính đứng dưới ánh mặt trời.” Giọng ta rất nhẹ, nhưng nặng tựa ngàn quân.
“Chuyện này quá điên rồ rồi…” Chó Rừng lầm bầm.
Ánh mắt Diều Hâu giằng xé dữ dội, cuối cùng, sự tham lam và dã tâm đã lấn át nỗi sợ hãi.
“Làm! Làm thế nào? Thương đoàn này không dễ đối phó đâu.”
Ta đi tới bên sa bàn thô sơ (thứ ta bảo thuộc hạ làm dựa trên ký ức và thông tin dò hỏi được), chỉ vào một hẻm núi.
“Hắc Phong Hiệp. Đây là con đường bọn họ bắt buộc phải đi qua cũng là đoạn hiểm yếu nhất. Hẻm núi chật hẹp, hai bên là vách đá bị phong hóa nghiêm trọng. Người của chúng ta không chiếm ưu thế, chỉ có thể dùng trí, không thể dùng lực.”
“Làm thế nào?”
“Dùng lửa, dùng khói, dùng tiếng động lớn để tạo ra hỗn loạn. Mục tiêu chỉ có một — cỗ xe ngựa đặc biệt kia. Sau khi đắc thủ, lập tức phân tán rút lui, hội quân tại điểm tập kết thứ hai. Đừng ham chiến, đừng tham tài vật, tốc độ phải nhanh!”
Kế hoạch chu mật mà táo bạo.
Tất cả chúng ta tiến vào Hắc Phong Hiệp từ sớm, mai phục tại những nơi ẩn khuất trên vách đá hai bên, chuẩn bị lượng lớn củi khô, hỏa dầu, cùng cỏ ướt có thể tạo ra khói mù nồng nặc, còn có mấy chục mặt trống da bò lớn.
Thời cơ là tối quan trọng.
Phải phát động khi thương đoàn hoàn toàn tiến vào đoạn giữa hẻm núi, trước sau khó lòng ứng cứu.
Chờ đợi là một sự dày vò.
Khi lính do thám dẫn đầu của thương đoàn xuất hiện ở lối vào hẻm núi, tất cả mọi người đều nín thở.
Thương đoàn khổng lồ chậm rãi tiến vào, tiếng bánh xe nghiến lên sỏi đá, tiếng lạc đà thở phì phò, tiếng hô hoán của hộ vệ vang vọng trong hẻm núi chật hẹp.
Ta phục trên đỉnh vách đá, nhìn chằm chằm vào giữa đội ngũ.
Cỗ xe ngựa được bao bọc bởi thảm lông dày, do bốn con tuấn mã kéo đã xuất hiện.
Chính là nó.
Thương đoàn đã hoàn toàn tiến vào vòng phục kích.
Ta giơ tay lên, rồi hung hăng phất xuống.
“Động thủ!”
Trong khoảnh khắc, từ đỉnh vách đá hai bên, vô số củi khô rực lửa, những quả cầu cỏ tẩm hỏa dầu bị đẩy xuống, ném xuống!
“Oành!”
“Tùng! Tùng! Tùng!”
Mấy chục mặt trống da bò bị gõ dồn dập, tạo ra tiếng vang cực lớn trong thung lũng, tựa như có thiên quân vạn mã!
Khói đặc cuồn cuộn, nhanh chóng bao phủ hẻm núi chật hẹp.
“Có địch tập kích!”
“Bảo vệ xe ngựa!”
Thương đoàn tức khắc đại loạn. Đám hộ vệ vốn được huấn luyện bài bản, dẫu kinh hoàng nhưng nhanh chóng thu hẹp đội hình, cố gắng bảo vệ xe ngựa cốt lõi.
Nhưng khói đặc làm cản trở tầm nhìn nghiêm trọng, tiếng trống và tiếng vang khổng lồ làm loạn thính giác, những quả cầu lửa liên tục rơi xuống càng khiến lạc đà và ngựa kinh sợ.
“Chính là lúc này! Cướp xe ngựa!”
Ta và Diều Hâu dẫn theo mấy kẻ tinh nhuệ nhất, dùng dây thừng đu người xuống từ vách đá, lao thẳng về phía cỗ xe ngựa đang được trùng trùng hộ vệ.
Chó Rừng và Sói Đất dẫn người ở vòng ngoài tạo ra hỗn loạn lớn hơn, thu hút sự chú ý của hộ vệ.
Đoản binh tương tiếp, sát na bùng nổ.
Hộ vệ quả nhiên tinh nhuệ, nhưng chúng ta chiếm được ưu thế đột kích và địa lợi, lại là lũ liều mạng, cách đánh vô cùng hung hãn.
Máu tươi bắn tung tóe, tiếng thét thảm liên hồi.
Diều Hâu một đao chém đổ một tên thủ lĩnh hộ vệ bên cạnh xe ngựa, ta thừa cơ xông lên, dùng đao hất tung bức rèm xe dày nặng.
Trong làn khói đặc, ta thấy trong xe ngồi hai người.
Một thiếu nữ mặc cung trang hoa mỹ, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy cầm cập, chừng mười lăm mười sáu tuổi.
Còn có một cung nữ lớn tuổi hơn, chắn trước mặt thiếu nữ, dẫu sợ hãi nhưng vẫn cố trấn tĩnh.
“Các người là hạng người nào? Có biết trong xe là ai không? Cướp bóc tông thất là đại tội tru di cửu tộc!” Cung nữ nghiêm giọng quát, nhưng trong lòng đã khiếp đảm.
Ta nhìn gương mặt kinh hãi nhưng không giấu nổi vẻ quý khí của thiếu nữ kia, tia nghi ngại cuối cùng trong lòng biến mất.
Chính là cô ta rồi.
“Mời quý nhân dời bước.” Ta giật lấy mảnh vải trên xác chết bên cạnh che kín mũi miệng, giọng nói xuyên qua lớp vải nghe trầm đục và lạnh lẽo.
“Đừng hòng!” Cung nữ còn định nói gì đó.
Ta không có thời gian nói nhảm, một nhát chém tay hạ vào bên cổ cô ta, cung nữ mềm nhũn ngã xuống sàn xe.
Thiếu nữ kia sợ hãi hét lên một tiếng, suýt chút nữa ngất đi.
Ta tiến lên, dùng khăn vải đã chuẩn bị sẵn bịt mũi miệng cô ta (trên đó có thuốc mê), thiếu nữ vùng vẫy hai cái rồi hôn mê bất tỉnh.
Ta vác cô ta lên vai, quát Diều Hâu: “Đắc thủ rồi! Rút!”
Diều Hâu thổi một hồi còi nhọn hoắt.
Đó là tín hiệu rút quân.
Người của chúng ta không hề luyến chiến, lập tức theo lộ trình đã vạch sẵn từ trước, lợi dụng khói đặc và địa hình nhanh chóng thoát ly chiến trường, cuồng phong chạy về phía điểm rút lui định sẵn sâu trong hẻm núi.
Phía sau, sự hỗn loạn và tiếng chém giết của thương đoàn vẫn tiếp diễn, nhưng đã dần xa đi.
Vác một người sống chạy trên hẻm núi gập ghềnh không hề dễ dàng.
Nhưng lúc này, sự hưng phấn tột độ khiến ta không cảm thấy mệt mỏi.
Ta biết, ta đã nắm lấy một cơ hội có thể thay đổi vận mệnh.
Một tông thất nữ của Đại Vinh còn sống, thậm chí là một công chúa.
Thứ này còn giá trị hơn bất kỳ vàng bạc châu báu nào.
Chúng ta rút lui thành công tới điểm tập kết thứ hai — một hang núi hoang mạc cực kỳ kín đáo.
Kiểm kê quân số, chết mất ba anh em, bị thương năm người, nhưng những nhân thủ cốt lõi đều còn cả.
“Mẹ kiếp, đám hộ vệ đó cứng thật!” Chó Rừng nhổ ra một búng nước bọt lẫn máu, cánh tay bị trúng một đao.
Diều Hâu không nói gì, chỉ nhìn ta, trong ánh mắt vừa có sự hưng phấn, vừa có nỗi bất an sâu sắc.
Bắt cóc (hay nói là ‘mời’) một vị tông thất nữ, cái họa này gây ra quá lớn rồi.
Ta kiểm tra tình hình thiếu nữ, chỉ là hôn mê, không có gì đáng ngại.
“Cho cô ta uống chút nước, trông chừng cho kỹ, đừng để ai đụng vào cô ta, cô ta là bùa giữ mạng của tất cả chúng ta, mà cũng là bùa đòi mạng đấy.” Ta lạnh giọng dặn dò, “Phái những anh em lanh lợi luân phiên cảnh giới vòng ngoài, bất kỳ gió thổi cỏ lay nào cũng phải báo lại ngay.”
“Tiếp theo làm thế nào? Đợi triều đình Đại Vinh tìm đến cửa sao?” Diều Hâu hỏi.
“Đợi.” Ta gật đầu, “Nhưng cũng không thể đợi không. Chúng ta phải tung tin ra, nhưng lại không thể để người ta dễ dàng tìm thấy. Phải để kẻ cần biết biết được rằng người đang ở trong tay chúng ta, và chúng ta còn biết rõ thân phận cùng mục đích của cô ta. Nhưng phải khiến bọn họ không tìm ra được, khiến bọn họ sốt ruột, nhưng lại không dám ép quá ngặt vì sợ chúng ta cá chết lưới rách.”
“Tung tin thế nào?”
“Bản cũ soạn lại, thông qua chợ đen, dùng ẩn ngữ truyền đạt tin tức hướng về phía bắc, nhưng làm mờ vị trí cụ thể. Đồng thời, chúng ta phải chuyển chỗ, nơi này không thể ở lâu.”
Những ngày tiếp theo, chúng ta như chim sợ cành cong, mang theo “củ khoai lang bỏng tay” này không ngừng di chuyển giữa những ốc đảo, phế tích hoang vu ở con đường phía bắc.
Triều đình Đại Vinh chấn động giận dữ, quân đội đồn trú biên cảnh biến động thường xuyên, tìm kiếm sáng tối.
Phía Ô Tôn cũng phái ra lượng lớn nhân thủ.
Thậm chí một vài bộ tộc Địch Nhung dường như cũng nghe thấy phong thanh gì đó, đang hoạt động gần biên cảnh.
Áp lực cực lớn.
Dưới trướng bắt đầu có người dao động, cảm thấy cướp về một vị tổ tông, cái đầu có thể rơi bất cứ lúc nào.
Ta dùng thủ đoạn sắt đá xử lý hai kẻ phản bội định lén lút truyền tin ra ngoài, ổn định lòng người.
Đồng thời, liên tục thông qua các kênh bí mật để giải phóng những thông tin vụn vặt, tăng thêm quân bài đàm phán.
Ta biết, hoàng đế Đại Vinh lúc này chắc chắn như ngồi trên đống lửa.
Công chúa bí mật đi hòa thân bị bắt cóc, chuyện này nếu truyền ra ngoài, thể diện hoàng gia mất sạch, liên hôn với Ô Tôn tan vỡ, chiến lược biên cảnh có khả năng bị ảnh hưởng.
Ông ta phải giải quyết càng nhanh càng tốt, và phải giải quyết trong bí mật.
Cuối cùng, trong khoảng thời gian ta dự tính, tín hiệu đàm phán đã thông qua phương thức cực kỳ quanh co truyền tới chỗ chúng ta.
Đối phương đồng ý gặp mặt thương lượng.
Địa điểm định tại một thị trấn nhỏ vùng tam bất quản nơi giao giới giữa con đường phía bắc và biên cảnh Đại Vinh, một quán trọ không mấy nổi bật.
Đối phương chỉ phái một người tới.
Ta dẫn theo Diều Hâu, chuẩn bị vẹn toàn, thâm nhập thị trấn từ sớm.
Ngày gặp mặt, ta dịch dung, đóng giả một hành thương Tây Vực tầm thường, ngồi ở góc quán trọ.
Diều Hâu dẫn theo vài người tản ra xung quanh cảnh giới.
Người tới là một văn sĩ trung niên, mặc áo lụa tầm thường, diện mạo thanh tú, ánh mắt sắc bén, sau khi vào cửa liền bất động thanh sắc quét mắt nhìn một lượt, rồi đi thẳng tới ngồi xuống đối diện ta.
“阁下 (Các hạ) chính là ‘Bắc Địa Lang’?” Ông ta mở lời, giọng nói bình ổn, mang theo âm hưởng quan thoại Đại Vinh.
“Bắc Địa Lang” là danh hiệu ta cho người tung ra ngoài.
“Chính là ta.” Ta hạ thấp giọng, thay đổi ngữ điệu một chút, “Các hạ là ai?”
“Bỉ nhân họ Tào, đảm nhiệm chức Viên ngoại lang nhỏ bé trong triều, vâng mệnh thượng cấp tới để xử lý một số… hiểu lầm không cần thiết.” Tào viên ngoại lang ngữ khí thong dong, nhưng sự lo âu sâu trong ánh mắt không giấu nổi ta.
“Hiểu lầm?” Ta cười khẽ, “Bắt giữ tông thất nữ mà là hiểu lầm sao?”
Sắc mặt Tào viên ngoại lang khẽ biến, hạ thấp giọng: “Người minh bạch không nói lời mờ ám. Người ở đâu? Vẫn ổn chứ?”
“Người rất an toàn, ăn ngon mặc đẹp hầu hạ, không tổn hại một sợi tóc.” Ta chậm rãi nhấp chén trà sữa rẻ tiền, “Còn ở đâu thì đợi chúng ta bàn bạc xong xuôi, tự nhiên sẽ phụng cáo.”
“Các người muốn gì?” Tào viên ngoại lang đi thẳng vào vấn đề.
“Không nhiều.” Ta đặt bát gốm xuống, “Thứ nhất, chúng ta muốn một thân phận mới, trong sạch, một văn điệp thân phận chính thức được lãnh thổ Đại Vinh hoặc các nước Tây Vực công nhận.”
“Thứ hai, một khoản tiền, đủ để những người chúng ta đây an gia lập nghiệp ở một nơi nào đó, làm chút làm ăn chính đáng.”
“Số lượng?”
Ta nói ra một con số.
Chân mày Tào viên ngoại lang nhíu chặt hơn: “Chuyện này… số lượng không nhỏ, nhưng có thể thương lượng.”
“Thứ ba,” ta nhìn chằm chằm vào mắt ông ta, chậm rãi nói ra điều kiện quan trọng nhất, “chúng ta muốn một mảnh đất. Một thung lũng ốc đảo vô chủ nằm ở con đường phía nam Tây Vực, gần phế tích Thả Mạt. Triều đình phải cấp văn thư, thừa nhận quyền khai khẩn và cư trú hợp pháp của chúng ta đối với mảnh đất đó, đồng thời cam kết trong vòng ba năm không thu thuế, không cử quan lại tới trấn giữ.”
Tào viên ngoại lang lần này thực sự chấn kinh, ông ta nhìn ta như thể đang xem xét lại gã “đầu mục mã phỉ” trước mắt này.
“Đất đai? Các người muốn đất đai? Còn muốn văn thư hợp pháp? Chuyện này…”
“Không được sao?” Thân hình ta hơi đổ về phía trước, giọng nói lạnh hơn, “Vậy thì chẳng có gì để bàn cả. Người chúng ta có thể cứ ‘chăm sóc’ mãi, hoặc là vô tình để người Ô Tôn hay người Địch Nhung biết được công chúa Đại Vinh dường như rất hứng thú với phong cảnh Tây Vực, không cẩn thận nên đi lạc…”
“Ngươi dám!” Tào viên ngoại lang quát khẽ, ngay lập tức nhận ra mình thất thố liền nén giận, “Chuyện này quan hệ trọng đại, không phải thứ ta có thể quyết đoán. Ta cần bẩm báo thượng cấp.”
“Được.” Ta gật đầu, “Nhưng kiên nhẫn của ta có hạn. Cho ông mười ngày. Sau mười ngày, nếu không có câu trả lời khiến ta hài lòng, hoặc ta phát hiện có bất kỳ quân đội nào biến động, mưu toan vây quét… Vậy thì danh tiết, thậm chí là tính mạng của quý quốc công chúa sợ rằng khó lòng bảo đảm. Ta nghĩ Vương của Ô Tôn chắc sẽ không muốn một nàng dâu mang danh tiếng xấu, hay là một cái xác không hồn đâu nhỉ?”
Mặt Tào viên ngoại lang xanh mét, nhìn chằm chằm ta chết trân, nửa ngày sau mới nghiến răng thốt ra mấy chữ: “Mười ngày, đợi tin của ta.”
Ông ta đứng dậy rời đi.
Diều Hâu sáp lại gần, thấp giọng nói: “Ông ta sẽ đồng ý chứ? Mảnh đất đó…”
“Ông ta buộc phải đồng ý.” Ta nhìn theo bóng lưng Tào viên ngoại lang rời đi, “So với tổn thất về chính trị và quân sự khi hòa thân thất bại, tin công chúa bị bắt cóc rò rỉ ra ngoài, thì một mảnh đất hoang hẻo lánh vô chủ cộng thêm một khoản tiền và vài thân phận giả, cái giá phải trả nhỏ hơn nhiều. Hoàng đế sẽ tính được bài toán này thôi.”
Ta tăng cường gấp đôi lính canh ngầm, luôn cảnh giác cao độ.
Ngày thứ bảy, Tào viên ngoại lang truyền tin tới, đồng ý đàm phán.
Ngày thứ mười, chúng ta gặp lại nhau.
Lần này, ông ta mang tới văn thư có đóng ấn tín của bộ môn liên quan trong triều (không phải ngọc tỷ, nhưng đủ để lấy giả làm thật), thừa nhận quyền cư trú khai khẩn của chúng ta đối với thung lũng ốc đảo đã chỉ định, cùng các văn điệp thân phận tương ứng.
Còn có một xấp ngân phiếu mệnh giá lớn.