Chương 6 - Cú Tát Trong Bữa Cơm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hạ Xuyên đột nhiên quay sang: “Em đến mười ba ngày cũng không chịu cho cuộc hôn nhân này một cơ hội sao?”

Tôi không nhìn anh.

“Tôi đã cho anh cơ hội rồi.”

“Khi nào?”

“Trong bữa cơm ở nhà bố mẹ anh, tôi yêu cầu anh xin lỗi trước mặt tất cả mọi người. Anh không làm.”

“Sau đó chẳng phải anh đã đi mua thuốc sao?”

“Mua thuốc không phải xin lỗi.”

“Vậy em còn muốn gì?”

Cuối cùng tôi quay sang nhìn anh.

“Tôi muốn một người khi tôi nói đau thì sẽ dừng tay.”

Anh sững người.

Tôi tiếp tục: “Nhưng anh không dừng. Anh đánh tôi trước, sau đó còn đè lên vali của tôi, rồi đấm vào tủ. Không phải anh không biết mình đang làm gì, mà là anh không cho rằng tôi có tư cách từ chối.”

Hạ Xuyên há miệng nhưng không nói được gì.

Đây là lần đầu tiên anh thực sự im lặng.

Không phải lạnh mặt không nói, cũng không phải cố ý kéo dài, mà là anh nhận ra dù giải thích thế nào cũng không thể biến cái tát ấy thành một chuyện khác.

Sau khi hòa giải kết thúc, chúng tôi làm thủ tục ly hôn.

Vì thời gian kết hôn quá ngắn nên thủ tục đơn giản hơn tôi tưởng.

Nhân viên nhận hai giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi rồi đưa cho mỗi người một tờ biên nhận.

Hạ Xuyên nhận tờ giấy, các ngón tay siết chặt mép giấy.

“Em sẽ hối hận.” Anh nói.

Tôi cất tờ của mình vào túi.

“Điều tôi hối hận là trước khi kết hôn không nhìn rõ anh, chứ không phải bây giờ rời khỏi anh.”

Trong mắt anh thoáng hiện lên vẻ khó chịu.

“Em cảm thấy mình thông minh lắm sao?”

“Không thông minh.” Tôi nói. “Nhưng ít nhất tôi biết bị đánh rồi thì không thể giả vờ như chưa từng xảy ra.”

Khi bước ra khỏi Cục Dân chính, trời đã gần tối.

Gió thổi tới, vết thương trên mặt tôi vẫn còn đau.

Hạ Xuyên đứng dưới bậc thềm, không đuổi theo nữa. Có lẽ anh cho rằng sau khi ly hôn tôi sẽ khóc, sẽ quay đầu, sẽ đứng trước mặt họ hàng mà giải thích thay cho anh.

Nhưng tôi chẳng làm gì cả.

Tôi chỉ gửi cho mẹ mình một tin nhắn.

“Mẹ, con và Hạ Xuyên ly hôn rồi. Không phải vì chuyện nhỏ, mà vì anh ấy đã động tay đánh con.”

Gửi xong, tôi bỏ điện thoại vào túi.

Vài phút sau, mẹ gọi đến.

Bà không mắng tôi trước, cũng không hỏi “sao nhanh thế”.

Bà chỉ hỏi: “Mặt còn đau không?”

Tôi đứng trước cửa Cục Dân chính, nước mắt lập tức rơi xuống.

“Đau.”

“Vậy thì về nhà.” Mẹ nói. “Phòng của con vẫn luôn để đó.”

Tôi khóc rất lâu.

Không phải vì ly hôn, mà bởi cuối cùng tôi không cần phải tiếp tục giải thích tại sao một cái tát lại đáng để tôi rời đi.

Sau khi về nhà, tôi ở trong căn phòng cũ của mình ba ngày.

Tối ngày thứ ba, mẹ Hạ Xuyên dẫn Hạ Xuyên đến tìm tôi.

Họ đứng ngoài hành lang, trên tay xách hai túi giấy.

Mẹ chồng trông tiều tụy đi không ít, vừa gặp tôi đã thở dài.

“Niệm An, mấy hôm nay mẹ suy nghĩ rất nhiều.”

Tôi không cho họ vào nhà.

“Có chuyện gì cứ nói ở đây.”

Bà nhìn mẹ tôi một cái, dường như cảm thấy nói trước mặt người lớn không tiện.

“Xuyên thật sự biết sai rồi. Mấy hôm nay nó ăn không ngon ngủ không yên, ngay cả cơ quan cũng không đi.”

Tôi nhìn Hạ Xuyên.

Anh đứng sau mẹ mình, hai tay đút trong túi, sắc mặt âm trầm.

“Anh hối hận rồi à?” tôi hỏi.

Anh ngẩng mắt nhìn tôi.

“Hối hận.”

“Hối hận chuyện gì?”

Anh không trả lời ngay.

Mẹ chồng vội nói thay: “Hối hận vì đã đánh con chứ còn gì.”

Tôi nhìn Hạ Xuyên: “Con đang hỏi anh ấy.”

Yết hầu Hạ Xuyên chuyển động.

“Hối hận vì lúc đó không kiểm soát được.”

“Không phải.”

Tôi lắc đầu.

“Anh không hối hận vì đã đánh tôi, anh chỉ hối hận vì tôi thật sự bỏ đi, còn thật sự đi làm thủ tục ly hôn. Anh hối hận vì đã tưởng rằng tôi sẽ giống mẹ anh, tìm cách dìm chuyện này xuống.”

Sắc mặt anh lập tức trở nên khó coi.

Mẹ chồng lập tức nói: “Sao con có thể nghĩ như vậy? Xuyên thật lòng muốn sống với con.”

“Người thật lòng muốn sống với con, sau khi đánh con sẽ hỏi trước rằng tại sao con không nghe lời sao?”

“Đó là lúc nó đang tức nên nói vậy.”

“Những lời nói lúc tức giận thường mới là lời thật nhất trong lòng.”

Hạ Xuyên cuối cùng cũng lên tiếng: “Niệm An, em còn định lôi chuyện cũ ra đến bao giờ?”

Tôi bật cười.

“Chúng ta chỉ kết hôn mười ba ngày, vậy mà chuyện cũ của anh đã đủ để tôi nhìn rõ cả một đời rồi.”

Sắc mặt mẹ chồng trắng bệch.

“Hai đứa đã ly hôn rồi, Xuyên cũng xin lỗi rồi, con còn muốn thế nào nữa?”

“Con chẳng muốn gì cả.”

Tôi vịn khung cửa, bình thản nói.

“Con không cần mọi người bồi thường, cũng không cần mọi người đến cầu xin con quay về. Con chỉ hy vọng từ nay đừng đến tìm con nữa.”

“Chúng ta là người một nhà mà.”

“Không còn nữa.”

Khi nói ra ba chữ này, trong lòng tôi không hề đau như mình từng tưởng.

Hóa ra sau khi một mối quan hệ bị cắt đứt, thứ biến mất đầu tiên không phải nỗi buồn, mà là sự mệt mỏi vì lúc nào cũng phải nghĩ cho người khác.

Hạ Xuyên vẫn luôn nhìn tôi.

Anh đột nhiên hỏi: “Em chưa từng yêu anh chút nào sao?”

Tôi im lặng vài giây.

“Từng yêu.”

“Vậy tại sao em không thể cho anh thêm một cơ hội?”

“Bởi vì từng yêu, nên tôi càng hiểu rõ mình không thể giao phần đời còn lại cho một người từng đánh mình.”

Biểu cảm trên mặt anh cuối cùng cũng vỡ ra.

“Anh sẽ sửa.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng