Chương 6 - Công Chúa Giả Nam Cướp Tú Cầu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta gấp đến gần khóc, “Chuyện… chuyện này… không hợp lễ. Thiếp thân… là trắc phi của Thái tử.”

Câu này kích thích Yên Đế.

“Nó cũng xứng! Tên khốn đó dám sao?!”

Yên Đế liên tưởng đến điều gì đó rồi nổi giận.

Hắn gần như si mê nhìn gương mặt ta.

Giống như tìm lại thứ đã mất, lại giống như xuyên qua ta nhìn một người khác.

“Vừa rồi trẫm nghe rất rõ, nàng không thích Thái tử, cũng không muốn gả cho nó. Trẫm cho nàng một con đường khác, nàng có bằng lòng không?”

Hắn đang từng bước dụ dỗ.

Ta lại co rúm sợ hãi.

Yên Đế tưởng hắn là thợ săn, còn ta là con mồi.

Sự thật vừa hay ngược lại.

Ta mờ mịt luống cuống, giả vờ vì hoảng hốt mà đứng không vững.

Ngay sau đó lại bị Yên Đế ôm càng chặt hơn.

Noãn Tình hương bôi trên cổ khiến Yên Đế sắp mất kiểm soát.

“Chỉ có trẫm mới có thể giúp nàng thoát khỏi Thái tử, lại bảo đảm Thẩm gia không bị liên lụy.”

“Nàng tên Thẩm Chi, chữ Chi trong hoa dành dành sao?”

“Chỉ cần nàng nói một câu, trẫm sẽ giúp nàng. Nói đi… A Chi…”

Đế vương kim khẩu ngọc ngôn.

Thứ ta muốn chính là câu này của hắn.

Khi mặt Yên Đế tiến lại gần, ta giơ tay tát hắn một cái.

Dùng hơi mạnh một chút.

Ta phải khiến hắn đau.

Đau rồi mới nhớ thật sâu.

Trên đời này, nữ tử từng động tay đánh Yên Đế e rằng chỉ có vị Nguyên hậu thanh mai kia.

Yên Đế sững sờ.

Ta xoay người xách váy bỏ chạy.

Chỉ để mình hắn đứng lại tại chỗ hồi tưởng.

13

Ngày hôm sau, mọi thứ đều yên bình.

Cung nữ nhỏ giọng báo với ta, “Trắc phi nương nương, ngoài viện chúng ta có thêm hai tiểu thái giám lạ mặt.”

Ta nhìn mình trong gương, cong môi cười khẽ.

Yên Đế phái người giám sát ta.

Hắn giữ “thức ăn” rất chặt.

Thái tử vừa tan triều liền tới chỗ ta.

Chỉ liếc một cái đã nhìn thấy vết đỏ trên cổ ta.

Hắn đã hiểu chuyện nam nữ, lập tức nheo mắt, “Thẩm Chi, đây là gì?”

Ta giả vờ kinh ngạc, còn hoảng loạn một thoáng, “Cái… cái này là bị côn trùng cắn.”

Thái tử ép hỏi, “Mùa này lấy đâu ra muỗi? Nói! Rốt cuộc là chuyện gì? Tối qua nàng đi gặp ai?”

Ta lùi một bước, tiếp tục nói bừa, “Có lẽ đụng phải phấn hoa nên nổi mẩn đỏ. Thiếp thân vừa gả vào Đông cung, người lạ đất lạ, ngoài điện hạ ra chưa từng gặp nam nhân nào khác.”

Thái tử nghi ngờ.

Ánh mắt hắn dời xuống, nhìn chằm chằm bụng dưới của ta rồi đột nhiên nhìn cung nữ, “Chủ tử nhà ngươi thật sự tới nguyệt sự?”

Tiền thưởng cung nữ nhận từ ta tương đương hai mươi năm nguyệt ngân.

Ta chính là người cho họ cơm ăn áo mặc.

Chẳng ai phản bội túi tiền của mình.

Cung nữ quỳ xuống, “Bẩm điện hạ, chủ tử quả thật đã tới nguyệt sự!”

Cuối cùng Thái tử tin.

Nhưng hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống, hắn nhất định sẽ suy nghĩ nhiều.

Thái tử ở lại khá lâu mới rời đi.

Chắc chẳng bao lâu Yên Đế sẽ biết.

Buổi trưa, ta vừa tới ngự hoa viên, không lâu sau Yên Đế cũng tới.

Vết đỏ ta mới véo trên cổ quá rõ, Yên Đế chỉ liếc một cái đã nhìn thấy.

Ta quay người muốn đi.

Hắn gọi ta lại, “Đứng lại!”

Yên Đế vừa tới gần đã đối diện với đôi mắt đỏ hoe của ta.

Cơn giận của hắn lập tức tan đi hơn nửa, “Thái tử lại tới dây dưa với nàng?”

Ta mím môi.

Nhất quyết không nói một chữ.

Im lặng chính là thừa nhận.

Cơ má bên má Yên Đế khẽ giật, rốt cuộc vẫn là Đế vương một đời, chưa đến mức mất kiểm soát ngay tại chỗ.

“Nếu nàng không muốn, hoàn toàn có thể tránh nó. Trẫm đã nói sẽ giúp nàng. Nhưng… nàng phải trả cái giá tương ứng.”

Ta hiểu.

Cái giá chính là bản thân ta.

Ta vẫn không trả lời trực tiếp, “Hoàng thượng, thiếp thân không khỏe, xin cáo lui trước.”

Yên Đế hé môi, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật chỉ có thể để ta rời đi.

Cung nữ ghé tai ta nói nhỏ, “Trắc phi nương nương, Hoàng thượng vẫn đứng nguyên chỗ nhìn người kìa.”

Rất tốt!

Càng chỉ có thể đứng nhìn mà không được chạm tới, càng muốn có được.

14

Hôm ấy, trời vừa tối, cung nữ tới báo, “Trắc phi nương nương, Thái tử bị Hoàng thượng giữ lại Ngự thư phòng nghị chính.”

Ta cười.

Cách làm của Yên Đế thật sự quá hiểm.

Sáng sớm hôm sau, cung nữ lại tới báo, “Thái tử điện hạ bị Hoàng thượng gọi tới võ trường. Điện hạ bị mấy vị cấm quân đánh gãy một chiếc xương sườn. Thái y nói không dưỡng một tháng thì không thể hồi phục.”

Nghe xong, ta vẫn cảm thấy chưa đủ!

Chưa đủ hả giận!

Kiếp trước, đường đường là trữ quân lại coi thường vương pháp, mặc cho công chúa hủy hoại cả đời ta, hại cả Thẩm gia ta.

Cả nhà ta quỳ trước mặt hắn, dập đầu đến chảy máu, chỉ đổi lấy một câu nhẹ tênh của hắn, “Công chúa là hoàng muội của cô. Cô cũng không thể thiên vị các ngươi.”

Hắn không xứng làm trữ quân!

Mấy ngày tiếp theo, Yên Đế không chủ động tới gần ta.

Nhưng ta không thể ngồi chờ chết.

Biết công chúa đi thỉnh an Thái hậu, ta bước lên con đường nàng ta nhất định phải đi qua khi trở về tẩm điện.

Ta cố ý chọn một cây trâm vàng hình bướm khảm hồng bảo thạch đỏ thẫm.

Đây là của hồi môn mẹ chuẩn bị cho ta.

Nhìn khắp kinh thành cũng khó tìm được mấy cây trâm vàng quý giá hơn nó.

Quả nhiên, ta và công chúa chạm mặt trên đường, nàng ta chỉ liếc một cái đã nhìn thấy cây trâm trên đầu ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)