Chương 5 - Công Chúa Giả Nam Cướp Tú Cầu
Thái tử vừa rời chân trước, ta liền trang điểm sơ qua tự véo trên cổ vài dấu đỏ như những đóa mai, rồi lại đến vườn mai một chuyến.
11
Bên ngoài vườn mai có một hồ nước.
Ta đứng bên hồ, khóc lóc kể với tâm phúc cung nữ: “Hôm nay có thể từ chối điện hạ một lần, vậy lần sau thì sao? Ta đâu thể lần nào cũng từ chối.”
“Ta chỉ là nữ nhi nhà nhỏ cửa nhỏ, sao dám chống lại Thái tử điện hạ?”
“Nhưng ta thật sự không thể chấp nhận Thái tử điện hạ… chi bằng… chết quách cho xong…”
Ta biết giọng mình rất dễ nghe.
Bèn cố ý khóc khe khẽ.
Trong rừng mai cách đó không xa, Yên Đế vừa vặn có thể nghe thấy.
Từ một canh giờ trước, ta đã sai cung nữ đến đây canh chừng.
Quả nhiên Yên Đế lại tới nhìn cảnh nhớ người.
Con người luôn khát cầu những thứ khó có được.
Kẻ đói rét cầu được no bụng.
Kẻ nghèo khó cầu quyền thế tiền tài.
Một người cô độc như Yên Đế đã đứng ở nơi cao nhất của quyền lực, cũng từng cầm kiếm thắng sa trường, cầm bút quét triều đường. Thứ hắn thiếu nhất chỉ còn một chữ “tình”.
Ban ngày hắn đã gặp ta.
Tối nay nhất định sẽ tới vườn mai.
Tâm phúc cung nữ hiểu ý, làm theo lời ta dặn trước đó, phụ họa.
“Trắc phi nương nương, người nhất định phải nghĩ thông suốt.”
“Hôm đó người vốn muốn ném tú cầu chọn rể, chỉ mong tìm một công tử nhà bình thường, cũng chỉ muốn một đời một kiếp một đôi người.”
“Thái tử điện hạ biết rõ thân phận cách biệt mà vẫn cứ cướp tú cầu.”
“Nhưng… nói ra cũng lạ, hôm ấy nô tỳ nhìn rất rõ, ban đầu điện hạ không hề muốn cướp tú cầu, mãi đến khi nhìn rõ mặt người…”
Ta tiếp tục khóc nhỏ.
“Mặt ta có gì đặc biệt? Trong cung đâu thiếu mỹ nhân.”
Cung nữ từng bước thêm dầu vào lửa.
Ta muốn Yên Đế biết Thái tử cố ý cướp tú cầu.
Hơn nữa là sau khi phát hiện ta có vài phần giống Nguyên hậu mới làm như vậy.
Dòm ngó mẫu hậu đã qua đời trên danh nghĩa của mình…
Thật đại nghịch bất đạo đến mức nào!
Yên Đế vẫn chưa đi tới, ta chỉ có thể tiếp tục châm lửa, vừa khóc vừa nói: “Mỗi lần điện hạ tới gần ta, ta đều cảm thấy buồn nôn… giống như ta vốn không nên có bất kỳ tiếp xúc da thịt nào với điện hạ.”
“Hoàng cung tầng tầng lớp lớp, ta có thể trốn đi đâu?”
“Trốn được mùng một không trốn được ngày rằm, không chừng còn liên lụy Thẩm gia, chi bằng giả vờ trượt chân rơi xuống nước… kết thúc tất cả.”
Nói xong, ta lại bước gần mép hồ thêm một bước.
Cung nữ hoảng hốt hét lớn, “Trắc phi nương nương, tuyệt đối đừng—”
Đúng lúc ấy, một luồng gió mạnh lao ra từ rừng mai.
Yên Đế hành động cực nhanh.
Không hổ là người luyện võ.
Chỉ vài hơi thở, hắn đã xuất hiện trước mặt ta.
Gió lay bóng cây.
Hương cao ta bôi trên cổ đang tỏa ra từng sợi hương thơm u tĩnh.
Đó là loại hương khiến lòng người sinh buồn bã, hoài niệm.
Nhưng…
Đột nhiên, ánh mắt sắc bén của Yên Đế rơi xuống cổ ta.
Những dấu đỏ như hoa mai trên đó khiến đồng tử hắn khựng lại.
12
Ta kêu lên một tiếng.
Giả vờ vì kinh hãi mà suýt ngã.
Nghe đồn Nguyên hậu có vòng eo mềm mại như rắn nước.
Khoảng thời gian này mỗi tối ta đều luyện eo chính là vì khoảnh khắc này.
Ta không cho Yên Đế thời gian phản ứng, trực tiếp ngã xuống trước mặt hắn.
Ngay sau đó, một lực mạnh vững vàng đỡ lấy ta.
Trong lúc Yên Đế ôm lấy eo sau của ta, ánh mắt hắn ngây ra.
Ta đoán…
Đây chính là sức sát thương của ánh trăng sáng chết sớm.
Ta cũng phối hợp sững người một thoáng.
Tựa như cảm thấy Yên Đế vô cùng quen thuộc.
“Hoàng… Hoàng thượng… không đúng! Là phụ hoàng!”
Ta thử đẩy hắn.
Yên Đế không buông tay.
Đại thái giám hầu ngự tiền là người vô cùng biết nhìn sắc mặt, thấy vậy liền trầm giọng nói với cung nữ bên cạnh: “Lui xuống! Còn không mau lui xuống!”
Bản thân ông ta cũng lùi xa mấy bước.
Xung quanh không còn người khác.
Ta giống như nhìn đến ngây người, chăm chú nhìn mặt Yên Đế.
Thậm chí còn làm ra động tác thất thần, giơ tay nhẹ nhàng chạm vào mày mắt hắn.
Yên Đế khẽ động yết hầu, “Sau này không cần gọi trẫm là ‘phụ hoàng’.”
Ta tựa như không nghe thấy, “Ta… trước đây có từng gặp Hoàng thượng không?”
Ta chỉ là nữ nhi thương nhân.
Chưa từng vào cung.
Càng chưa từng vào từ đường hoàng gia, đương nhiên không thể nhìn thấy bức họa của Nguyên hậu.
Ta biểu hiện như từng quen biết Yên Đế, hắn càng dễ nghĩ tới chuyện “cố nhân chuyển thế”.
Cho dù không hề có chứng cứ, chỉ cần ý nghĩ này xuất hiện, hắn sẽ coi ta là Nguyên hậu.
Lúc này, hơi thở của Yên Đế rõ ràng đã không ổn định.
Ta biết hương cao bôi trên người đã phát huy tác dụng.
Nhưng hiện tại ta chưa thể thuận thế tiến thêm.
“Phụ hoàng thứ tội! Là thiếp thân vô lễ!”
Ta dùng sức đẩy hắn.
Sau khi cách xa Yên Đế hai bước, lập tức quỳ xuống, để lộ sau gáy.
Một lát sau, đầu ngón tay hơi lạnh mang theo vết chai dày bắt đầu vuốt ve vết bớt sau gáy ta.
Yên Đế cười vô cùng kỳ lạ, “Không được gọi trẫm là ‘phụ hoàng’ nữa, nàng cũng không phải con dâu của trẫm. Đứng lên cho trẫm, trẫm không muốn nhìn thấy nàng quỳ.”
Ta bị Yên Đế kéo đứng dậy.
Thuận thế bị hắn ôm vào lòng.
Nhìn gần, mày mắt Yên Đế sâu thẳm, ngũ quan sắc nét, mùi long diên hương phả vào mũi.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: