Chương 7 - Công Bằng Hay Thiên Vị

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Ta cứ nghĩ, nếu ta xuất phát sớm hơn, cưỡi ngựa nhanh hơn một chút… Có phải sẽ không bỏ lỡ nàng, không để nàng gả cho người khác hay không?”

Ta sực nhớ lại, kiếp trước ta gả cho Lục Chiêu. Còn Tạ Quân An cả đời không lấy vợ.

Đêm xuân miên man. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên người ta. Chàng bướng bỉnh bắt ta phải nhìn thẳng vào mắt chàng, từng tiếng từng tiếng gọi tên chàng.

“Khương Nghi, ta là ai?”

“Tạ Quân An.”

“Gọi lại…”

“Phu quân.”

Một tiếng “phu quân” ấy như chạm vào nơi mềm yếu nhất trong tim chàng, cả người chàng khẽ run lên.

Ba ngày sau khi thành thân, ta thu dọn hành lý, chuẩn bị cùng Tạ Quân An đi tới biên ải. Ngày khởi hành, núi phủ lớp mây mỏng, nắng ấm trải vạn dặm.

Ta ngồi trên xe ngựa, Tạ Quân An tỉ mỉ vén rèm xe xuống cho ta. Khoảnh khắc rèm xe buông xuống, khóe mắt ta vô tình liếc thấy trên tường thành có một bóng người đang đứng ngưng trọng. Ánh mắt Lục Chiêu nhìn ta mang theo tia trào phúng nhàn nhạt.

Ngài ấy đại khái đang cười nhạo ta, vứt bỏ vinh hoa phú quý của Đông cung, lại đi theo người khác tới chốn biên ải hoang vu hẻo lánh nhường ấy.

Ngay trước lúc đội ngũ khởi hành, cung nhân bên cạnh Lục Chiêu mang đến một câu nhắn:

“Không phải nữ tử nào cũng đều thích tranh cường hiếu thắng như nàng.”

Câu nói này làm nảy sinh vô vàn lời bàn tán giữa đám bằng hữu khuê mật đến tiễn ta.

“Thái tử điện hạ thật chẳng có phong độ gì cả.”

“Có phải đang nói Nghi nhi không?”

“Nghi nhi gả cho người khác rồi mà ngài ấy vẫn còn nhớ nhung mãi.”

Ta mỉm cười ngắt lời bọn họ, giữ lại cho ta và Lục Chiêu chút thể diện cuối cùng.

“Thái tử sắp thành thân rồi.”

“Người ngài ấy nói, dĩ nhiên không phải ta.”

13

Ta đi cùng Tạ Quân An nửa tháng đường, đến tận doanh trại ở biên ải. Chuỗi ngày ở đây không hề gian khổ như trong tưởng tượng, ngược lại còn tự do thoải mái hơn nhiều so với chốn Đông cung ngột ngạt.

Tạ Quân An dựng riêng cho ta một cái viện. Ban ngày, chàng dẫn ta đi cưỡi ngựa bắn cung, thả chim ưng. Đêm xuống, chàng cầm xẻng, cùng ta trồng những gốc nho.

Chàng nói: “Nơi này ngày ấm đêm lạnh, nho trồng ra chắc chắn sẽ rất ngọt, đến lúc đó có thể hái xuống ủ rượu.”

“Tới lúc đó chúng ta cùng uống…”

Nói đến đây, giọng chàng hơi khàn đi, chưa nếm rượu nho mà lòng người đã say.

Đến cuối năm, Tạ Quân An mới rảnh rỗi, cùng ta trèo non lội suối vạn dặm về thăm kinh thành một chuyến.

Mẫu thân gặp ta liền rơi nước mắt không ngừng.

“Nghi nhi gầy đi rồi…”

“Sống ở biên ải có tốt không? Áo xống có đủ mặc không? Tiền bạc có đủ tiêu không?”

Ta mỉm cười lau nước mắt cho bà:

“Con nào có gầy, Quân An chuyên chăn nuôi bò cừu cho con ăn đấy.”

“Con muốn ăn con nào, chỉ cần chỉ tay một cái, tối đến đã nướng chín thơm lừng đem dâng đến tận miệng rồi.”

“Con sống rất tốt… Chàng chăm sóc con vô cùng chu đáo.”

Kinh thành rơi vài trận tuyết. Tường son ngói lưu ly đều khoác lên mình một tầng áo bạc. Những vị tiểu thư quý tộc giao hảo với ta từ trước vốn hay nhàn rỗi nhất, lại tổ chức một buổi tiệc ngắm tuyết. Tống Tuyết Ngưng – người thích tham dự yến tiệc, chưa từng vắng mặt bao giờ, nay lại chẳng thấy tăm hơi. Lẽ ra hiện giờ nàng ta làm Trắc phi Thái tử, thân phận lên cao như nước đầy thuyền, những buổi tiệc thế này càng phải mời nàng ta đến mới đúng.

Ta thưởng thức rượu trong, ăn món thịt nướng mà Tạ Quân An đưa tới. Mới nghe lỏm được đám tiểu thư quý tộc kia thần bí kể lại.

Đông cung xảy ra chuyện rồi. Trương tiểu thư hiền thục, sau khi nhập Đông cung cũng chẳng buồn tranh sủng hay hại người. Nhưng quy củ “công bằng” mà Lục Chiêu định ra quá đỗi khắt khe. Một tháng qua đi, nàng ấy chẳng gặp mặt Lục Chiêu được mấy lần. Chỉ với một mong muốn đơn giản là ngài ấy bồi bạn thêm một chút mà cũng trở thành một điều xa xỉ.

Lục Chiêu ở cung Trắc phi bao lâu thì sẽ đến chỗ nàng ấy bấy nhiêu thời gian, nhiều hơn một khắc cũng sẽ bị trách mắng. Chỉ duy nhất một lần nàng ấy bị bỏng tay, Lục Chiêu mới ở lại thêm vài ngày. Tống Tuyết Ngưng thấy vậy liền bắt chước, dùng dao cứa rách tay mình.

Con người vốn dĩ đều tham lam Một khi đã mở đầu bằng ác ý, sẽ chẳng thể dừng lại được.

Thái tử phi cố tình tắm nước lạnh để phát sốt cao. Bên kia Trắc phi lại uống thuốc xổ, đau bụng quằn quại… Hai người ngấm ngầm đấu đá lẫn nhau như một cuộc thi, tất cả chỉ để Lục Chiêu ở lại thêm vài ngày. Cuối cùng Thái tử phi liều mạng, tự ngã từ trên cầu thang xuống. Vốn định làm mình bị thương, không ngờ lại va trúng đầu, hôn mê bất tỉnh.

Nhà họ Trương cũng là thế gia vọng tộc. Trương tiểu thư xảy ra chuyện, người nhà họ Trương tìm đến Tống Tuyết Ngưng tính sổ. Lục Chiêu – người luôn đề cao sự “công bằng” – lúc này lại ra sức bao che cho Tống Tuyết Ngưng, bằng mọi giá không giao người ra thẩm vấn. Người nhà họ Trương dứt khoát quỳ gối trước cổng cung, cầu xin Hoàng thượng làm chủ.

Cuối cùng Hoàng hậu nương nương phải ra mặt, quở trách Tống Tuyết Ngưng quấy rối khiến Đông cung không ngày nào được yên, phạt nàng ta ra đạo quán làm nữ quan thanh tâm quả dục.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)