Chị chồng xách hành lý dọn đến nhà tôi, ngay ngày đầu tiên đã hất đổ sạch phần cơm bà bầu của tôi.
“Làm giá cái gì cơ chứ, hồi tao mang thai vẫn phải xuống ruộng làm lụng đấy.”
Nước canh sôi sùng sục văng trúng mu bàn chân, tôi đau đớn ngồi sụp xuống.
Tối hôm đó, bụng tôi đau dữ dội, đưa đến bệnh viện thì đã muộn.
Chồng tôi đứng ngoài hành lang, lí nhí nói: “Bỏ qua đi em, đều là người một nhà cả.”
Tôi bật cười, cười đến mức nước mắt giàn giụa.
Ngày xuất viện, tôi đẩy cửa nhà chồng ra và sững sờ.
Chị chồng nằm bẹp trên sàn gào khóc, chân phải sưng vù như cái bánh bao ngâm nước.
Mẹ chồng ngồi trên sô-pha, cây gậy ba-toong trong tay bà vẫn còn đang rỏ máu.
“Nghiệt do con gái tôi tạo ra, tự nó phải trả.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận