“Con của chị con là quý giá, còn con của con thì chăm sao cũng được.”
Mẹ tôi cho thôi việc cô bảo mẫu sau sinh mà tôi đã đặt sẵn, quay sang đặt cho chị gái một trung tâm ở cữ sáu mươi nghìn tệ.
“Hồi xưa chúng tôi làm gì có bảo mẫu sau sinh? Không phải ai cũng tự lo mà qua được đó sao.”
“Con nghỉ thai sản cũng rảnh, tiện thể sang bên chị con giúp một tay.”
Bà chỉ vào tờ lịch, trên đó có khoanh đỏ ngày tôi phải qua nhà chị “giúp đỡ”.
Theo ngày dự sinh, đó là ngày thứ mười sau khi tôi sinh con.
Tôi sờ vào bụng bầu tròn vo:
“Được, con sẽ tự chăm con mình.”
Bà sững sờ.
Dù gì thì đây cũng là lần đầu tiên tôi không phản bác lời bà.
Bình luận