Chương 3 - Con Chó Đặc Biệt Và Những Bí Mật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

5

Trần Phong cứ như vậy mà mất tích.

Tôi báo cảnh sát, nhưng người lớn không giống trẻ con, tôi không có bằng chứng chứng minh anh ta gặp nguy hiểm, cũng không biết anh ta đi đâu, cảnh sát chỉ hỏi sơ qua tình hình, nói có tin tức sẽ thông báo rồi cho tôi về.

Bản thân tôi vốn không thích ra ngoài, sau khi Trần Phong mất tích càng không có tâm trạng gì, suốt ngày đều ở nhà cùng A Phúc.

Tôi đăng nhập tài khoản của A Phúc, đăng một thông báo nói A Phúc bị bệnh đang điều trị, video livestream tạm thời dừng cập nhật.

Vừa đăng xong, khu bình luận toàn là những lời lo lắng quan tâm, thậm chí rất nhiều fan nhắn riêng hỏi có cần quyên góp hay không, tôi lần lượt từ chối rồi cũng không để ý nữa.

Mấy ngày này cuộc sống lại hiếm hoi trở nên nhẹ nhõm yên bình, chỉ là tôi cảm thấy A Phúc càng ngày càng không đúng.

Nó bắt đầu không ăn thức ăn cho chó nữa, không ngủ ổ chó nữa, muốn ngồi cùng bàn ăn với tôi, đồ để dưới đất nó đều không ăn.

Trần Phong không có ở đây, bản thân tôi cũng khá chiều nó, nên cứ để mặc nó.

Cho đến một ngày tôi hình như nghe thấy có người gọi tôi “Văn Văn”, tôi tưởng là Trần Phong quay về, mở cửa ra thì chẳng có ai, quay đầu lại thấy A Phúc đang nhìn tôi.

Tôi không nhịn được rùng mình, run giọng hỏi.

“A Phúc, là con gọi tôi sao?”

A Phúc nhìn tôi, nghiêng đầu như thể không hiểu, tôi nghĩ chắc là vì chuyện của Trần Phong khiến tôi có chút rối trí, xuất hiện ảo thính.

Lại thêm bố mẹ anh ta biết chuyện Trần Phong mất tích liền chạy tới nhà, làm tôi bù đầu bù cổ, họ khóc lóc om sòm đòi tôi giao tiền của anh ta ra.

Tôi phiền đến không chịu nổi, đành dẫn họ tới ngân hàng rút tiền, tra ra mới biết tiền tiết kiệm của chúng tôi đã sớm bị Trần Phong tiêu hết, thậm chí còn nợ vay.

Tôi dò hỏi khắp nơi mới biết anh ta mê cờ bạc, bạn bè xung quanh đều bị anh ta mượn tiền hết lượt.

Hai ông bà già dọn sạch đồ đạc trong nhà, bảo tôi mau chuyển đi, họ muốn bán căn nhà này.

May mà căn biệt thự đứng tên tôi, họ cũng không biết, tôi chỉ đơn giản mang theo ít đồ thay giặt rồi dẫn A Phúc chuyển qua đó.

A Phúc nhảy nhót trên giường, đứng lên dùng hai chân trước đặt lên vai tôi, ra sức cọ mặt vào mặt tôi.

Tôi bất lực vỗ vỗ đầu nó.

“Được rồi, được rồi,” tôi nửa đùa nửa thật nói, “sau này chỉ còn hai chúng ta nương tựa vào nhau thôi, con phải chăm sóc tôi thật tốt đó.”

A Phúc “áo” một tiếng đáp lại, lại giống như đang nói “được”.

6

Không ngờ chính từ ngày này trở đi, ác mộng của tôi bắt đầu.

Buổi tối tôi dậy đi vệ sinh, đột nhiên nghe thấy trong bếp hình như có tiếng động, chẳng lẽ nhà mới có chuột.

Tôi có chút nghi hoặc, liền rón rén đi ra xem, bếp là kiểu mở, thông với phòng khách, ánh trăng xuyên qua cửa kính lớn sát đất, tôi nhìn thấy rõ ràng bên cạnh tủ lạnh có một bóng đen hình người đứng đó.

Trong nhà có trộm.

A Phúc đâu, trong nhà có người mà chó cũng không biết sao.

Trong lòng tôi rối loạn, đang không biết phải làm sao thì cửa tủ lạnh mở ra, nhờ ánh đèn trong tủ lạnh tôi nhìn rõ.

Lông đen, khuôn mặt đầy lông, chính là A Phúc đang đứng thẳng như người.

Tôi kinh hoàng bịt chặt miệng, không dám thở mạnh.

Chỉ thấy A Phúc dùng hai chân trước ôm ra một lon nước từ trong tủ lạnh, thuần thục dùng lưng đóng cửa tủ, cứ thế đứng đi tới bên sofa, giống như con người ngồi phịch mông xuống sofa, hai chân sau đặt dưới đất, dùng miệng cắn mở nắp, ừng ực uống.

Tôi nhìn cảnh này cứng đờ tại chỗ, từ đầu đến chân nổi lên một luồng lạnh buốt, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.

Tôi cứ thế nhìn nó uống xong lon nước, đến khi nó đứng dậy khỏi sofa tôi mới hoàn hồn, vội vàng loạng choạng chạy về phòng, nhưng đã muộn, nó nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn sang.

Đối diện với đôi mắt đen kịt của nó, trong đầu tôi đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, mắt của nó trong đêm tối không có phản quang.

Tôi sợ đến mềm chân không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó đứng thẳng đi tới.

Trên mặt nó lộ ra một nụ cười quỷ dị lại như được giải thoát, nói.

“Văn Văn, cô đều nhìn thấy rồi sao?”

Ngay khoảnh khắc bàn tay nó vươn tới, tôi hoàn toàn ngất đi.

Sáng hôm sau tỉnh lại, tôi hét lên rồi ngồi bật dậy, bình tĩnh lại mới phát hiện mình đang nằm trên giường trong phòng ngủ, trên người còn đắp chăn.

Tôi thở dốc từng ngụm.

May quá, may quá, hóa ra là mơ.

Dọa chết tôi rồi.

“Văn Văn, cô, tỉnh rồi.”

Giọng nói này kỳ quái, mơ hồ không rõ, giống như lẩm bẩm phát ra từ cổ họng.

Không phải mơ.

Chuyện này là thật.

“A.”

Tôi hét lên, vừa lăn vừa bò ngã khỏi giường, nó định đưa tay ra đỡ tôi, tôi vừa lùi lại vừa chộp lấy gối, đèn bàn, điện thoại ném hết về phía nó.

Không biết thứ gì làm rách góc trán nó, máu từng giọt từng giọt rơi xuống tấm thảm trắng như tuyết, loang ra một vòng đỏ quỷ dị.

Nó không tức giận, cũng không lau, chỉ từng chút từng chút tiến lại gần tôi.

Tôi bị dồn vào góc không còn đường lui, gần như sụp đổ, run rẩy hỏi.

“Rốt cuộc, mày là thứ gì, mày rốt cuộc muốn làm gì với tao.”

Nó sững lại một chút.

“Cô nói, chúng ta, giống nhau.”

Vẫn là giọng nói kỳ quái khó nghe đó.

Tôi điên cuồng hét lên.

“Không, mày là quái vật, mày là quái vật.”

Lời nói của tôi như chạm vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của nó, khiến biểu cảm của nó trong khoảnh khắc đông cứng lại, sau đó bị một cảm xúc phức tạp nuốt chửng.

Hai mắt nó đột ngột mở to, trong đồng tử lóe lên sự phẫn nộ không thể tin nổi cùng nỗi thất vọng sâu sắc.

Tôi cảm nhận được trong không khí tràn ngập căng thẳng và nguy hiểm, đến cả hô hấp cũng trở nên nặng nề, như thể giây tiếp theo sẽ bùng nổ cơn phẫn nộ không thể kìm nén.

Tôi nuốt nước bọt, biết mình đã chọc giận nó, nhìn con quái vật nửa người nửa chó trước mắt, tôi không hề nghi ngờ hôm nay mình có thể chết ở đây.

“A Phúc.”

Tôi run rẩy gọi, muốn gọi lại con chó ngoan ngoãn nghe lời ngày trước.

“A Phúc, trả A Phúc lại cho tôi.”

Cuối cùng tôi không nhịn được bật khóc.

Nó hơi sững lại, đôi mắt tràn đầy lửa giận dần dần khôi phục chút tỉnh táo, chỉ thấy nó hít sâu một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội, dường như đang đấu tranh nội tâm kịch liệt.

Cuối cùng nó chậm rãi thả lỏng nắm tay siết chặt, vẻ dữ tợn trên mặt dần tan biến, khó khăn đứng dậy xoay người đi về phía cửa.

Tôi đột nhiên nhớ ra, vội vàng chất vấn.

“Trần Phong đâu, mày đã làm gì Trần Phong rồi.”

Nghe đến Trần Phong, bước chân nó khựng lại, chậm rãi quay đầu nhìn tôi, trong đôi mắt vừa mới bình tĩnh lại lập tức lại tràn ngập thù hận và oán độc.

“Hắn, đánh cô, đáng chết.”

Tôi kinh hoàng mở to miệng.

“Mày, mày giết hắn rồi.”

Nó như nhớ ra chuyện gì đó vui vẻ, há miệng cười.

Nụ cười quỷ dị đó kết hợp với khuôn mặt chó đầy máu, nhìn thế nào cũng khiến người ta lạnh sống lưng.

“Văn Văn, đừng sợ, tôi, không làm hại, chăm sóc, nương tựa.”

Nói xong nó tự mình đi ra ngoài còn đóng cửa lại, tôi nghe thấy ngoài cửa có tiếng khóa lại.

Nó không định tha cho tôi.

Nó muốn nhốt tôi ở đây.

7

Tôi đờ đẫn nhìn trần nhà, những chuyện liên tiếp xảy ra khiến đầu óc tôi rối như mớ bòng bong, rốt cuộc là chuyện gì, vì sao mọi việc lại phát triển thành như thế này.

Tôi phải rời khỏi đây, tôi phải đi báo cảnh sát.

Đáng tiếc, bất kể là tốc độ hay sức lực, tôi đều không bằng thứ đó.

Dù tôi dùng cách gì, dù tôi trốn chạy bao nhiêu lần, nó đều có thể bắt tôi quay lại.

Từ ngày đó trở đi, A Phúc không còn mở miệng nói nữa, cũng không làm hại tôi, bất kể tôi cầu xin thế nào, khóc lóc om sòm ra sao, nó đều thờ ơ, chỉ luôn kè kè bên tôi, canh giữ tôi hai mươi bốn giờ.

Dần dần tôi cũng không còn thử trốn chạy nữa, cùng A Phúc ở trong căn phòng nhỏ này không biết đã trải qua bao nhiêu ngày đêm.

Tôi từ sợ hãi và tuyệt vọng ban đầu, đến sau này tê liệt mà chấp nhận tất cả.

Tối hôm đó nó giống như thường ngày ôm tôi ngủ, nhưng lại không ngoan ngoãn như mọi khi.

Tôi cảm giác được bàn chân đầy lông của nó luồn vào trong áo tôi, tôi nghe hơi thở thô nặng của nó, cảm nhận thân thể nó chậm rãi đè lên người tôi.

Tôi không phản kháng, lặng lẽ chờ đợi, thấy tôi không giãy giụa, nó rất vui, cẩn thận cọ trán vào trán tôi, chính là lúc này.

Tôi rút con dao gọt hoa quả giấu dưới gối ra, dùng hết toàn bộ sức lực đâm vào cổ nó.

Tất cả sợ hãi, phẫn nộ và cảm xúc bị đè nén lâu ngày trong khoảnh khắc này tìm được lối thoát.

Lưỡi dao đâm vào cổ A Phúc, máu nóng phun ra, lập tức làm mờ tầm nhìn của tôi.

Tôi nhìn nó dùng chân chó ôm cổ, kinh ngạc nhìn tôi, trong mắt tràn đầy đau buồn, sau đó chậm rãi ngã xuống.

Giống như rất nhiều lần trước kia nó cùng Trần Phong diễn kịch bản, vừa buồn cười vừa đáng thương.

Tôi bị nỗi bi thương đột ngột này của chính mình làm cho kinh ngạc, rút dao ra rồi lại đâm thêm mấy nhát, xác nhận nó đã chết hẳn, lúc này mới mềm nhũn ngã xuống đất, hung hăng tát chính mình mấy cái, ôm A Phúc khóc nức nở.

Không biết đã qua bao lâu, tôi lau đi vết máu đã sớm khô trên mặt, đột nhiên bật cười.

“Ha ha ha, a ha ha ha.”

Cười đến mức nước mắt cũng chảy ra.

Tôi rốt cuộc đang đau lòng vì cái gì.

Tôi chỉ là giết một con chó mà thôi.

Còn Trần Phong, hắn càng đáng chết.

Sau khi có chút tiền, Trần Phong dần dần sa vào cờ bạc, thua rất nhiều tiền, bán xe bán nhà hắn cũng không trả nổi, vốn nhìn vào tình cảm nhiều năm của chúng tôi, tôi còn muốn chia tay trong hòa bình.

Nhưng ai ngờ tôi phát hiện hắn lén mua cho tôi bảo hiểm tai nạn giá trị cực lớn.

Càng khiến tôi chấn động hơn là Trần Phong còn theo dõi một blogger dựa vào việc vợ con qua đời bất hạnh mà nhận được khoản bồi thường khổng lồ, rồi nhân đó bán thảm kiếm tiền.

Những video và bài viết đó, giữa từng dòng chữ toát ra sự lạnh lùng và tính toán, khiến tôi không rét mà run.

Thì ra Trần Phong đã sớm lên kế hoạch cho tất cả, khó trách lại nói muốn dẫn tôi ra nước ngoài du lịch, đúng là tính toán thật giỏi.

Vừa biết được tất cả những chuyện này tôi cũng từng đau khổ, từng bi thương, từng muốn đi chất vấn hắn, có phải thật sự muốn lấy mạng tôi hay không.

Tôi vẫn ôm một tia hy vọng, tôi nghĩ hắn chỉ là trăng hoa, tính khí kém.

Cho đến trận đòn tàn nhẫn hôm đó, tôi mới hiểu có những người sinh ra đã không có tim.

Hắn đã bất nhân, cũng đừng trách tôi bất nghĩa.

Về A Phúc, tôi lật lại một bình luận của fan từ rất lâu trước đó.

“Tôi cảm thấy con chó của blogger có chút không đúng, tôi học y, bộ xương của con chó này rất giống người.”

“Trên lầu nói linh tinh gì vậy, dù có thông minh đến đâu thì chó vẫn là chó.”

“Vậy các người có biết tạo súc không.”

Hết.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)