Chương 2 - Con Chó Đặc Biệt Và Những Bí Mật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

3

Nói thật thì tôi cũng biết Trần Phong không phải người tốt lành gì.

Dạo gần đây dựa vào A Phúc kiếm được chút tiền liền bắt đầu bay bổng, ra ngoài lăng nhăng thường xuyên không về nhà, tôi cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

Điều kiện gia đình tôi không tốt, ngoại hình cũng bình thường, nếu không phải mỗi tháng tôi gửi tiền về nhà, lại thêm tính cách của anh ta giống như một tên lưu manh, dọa được bố mẹ tôi, thì họ đã sớm bắt tôi quay về quê cũ lấy chồng đổi sính lễ rồi.

Đó là nơi tôi cả đời cũng không muốn quay lại.

Tôi nhìn A Phúc đầy uất ức, xoa đầu nó an ủi.

“Là lỗi của tôi, A Phúc ngoan, A Phúc không có lỗi, chúng ta ngủ nhé, được không.”

Nói rồi tôi vỗ vỗ ga giường, A Phúc cũng giống như mọi khi, ngoan ngoãn đi tới cuộn mình nằm cạnh tôi ngủ.

Giày vò một trận tôi cũng mệt rồi, chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi, mơ mơ màng màng cảm giác như có người ôm lấy tôi, hơi thở ấm nóng phả bên tai, chắc là Trần Phong chơi game xong quay về, tôi trở mình tiếp tục ngủ.

Sáng hôm sau thức dậy, Trần Phong đã dẫn A Phúc livestream rồi.

Trong ống kính, Trần Phong trông tươi sáng hoạt bát, ánh mắt nhìn chú chó đầy yêu thương, thỉnh thoảng còn ôm A Phúc vào lòng, thân mật xoa nắn đầu nó, khung cảnh trông vừa ấm áp vừa chữa lành.

Tiếp đó anh ta lấy ra một bao thức ăn cho chó, tôi biết đó là sản phẩm anh ta chuẩn bị bán.

Gắn mác thức ăn cho chó cao cấp thịt tươi, nhưng thực chất chỉ là một xưởng nhỏ, dùng toàn thịt biến chất và thịt đông lạnh không biết bao lâu, nhưng hoa hồng của bên này trả cao nhất.

Trần Phong vừa mở bao vừa làm bộ ngửi ngửi.

“Thơm quá, anh còn muốn ăn luôn!”

“A Phúc nhà mình dạo này càng ngày càng kén ăn, không phải thức ăn cao cấp là nó không chịu ăn.”

“Không còn cách nào, đã nuôi rồi thì phải chiều thôi, cho dù anh bớt ăn một bữa thịt, anh cũng phải cho nó thứ tốt nhất, phải bù đắp hết những khổ cực trước kia nó đã chịu.”

A Phúc dường như cũng nghe hiểu, “gâu gâu” đáp lại, còn dùng miệng đẩy cái bát, ra hiệu chủ nhân ăn trước.

Trần Phong ra hiệu mình không ăn, nói xong còn cưng chiều vỗ vỗ đầu A Phúc.

“Con ăn đi, bảo bối.”

A Phúc lập tức chạy đi ngậm món đồ chơi nó thích nhất đặt vào tay Trần Phong, lúc này mới bắt đầu ăn ngon lành.

Bình luận tràn ngập lời khen.

“Trời ơi, hai chiều yêu thương, chữa lành ghê.”

“Chó lang thang gặp được vị thần mềm lòng của nó.”

“A Phúc bản giới hạn, đặt ngay cho con lông nhà tôi, ăn xong cũng thông minh như A Phúc.”

“Sao lại @ con nghịch tử nhà tôi.”

Chỉ có tôi biết, tất cả đều là diễn tập trước.

A Phúc căn bản không thích ăn thức ăn cho chó, nhưng Trần Phong vì muốn nó ăn ngon lành trước ống kính livestream, cố ý bỏ đói nó cả ngày.

Cũng vì muốn kiếm sự thương hại mà cố tình làm A Phúc bị thương, rồi khóc lóc nói là gặp chó lớn ở ngoài, A Phúc liều mạng bảo vệ anh ta.

Tôi thường xuyên vì những chuyện này mà cãi nhau với anh ta.

Tôi cho rằng A Phúc đã rất đáng thương rồi, lại còn để chúng tôi dựa vào nó kiếm tiền, thì càng nên đối xử tốt với nó.

Hơn nữa bây giờ xe cũng có rồi, còn mua được một căn biệt thự ở ngoại ô sắp chuyển nhà, không cần thiết phải làm những chuyện thất đức đó nữa.

Trần Phong luôn tỏ vẻ không để tâm.

“Mới có vậy đã là gì, mấy đại hot streamer người ta một ngày kiếm mấy trăm triệu, tao mới kiếm được bao nhiêu tiền, nếu không có tao thì nó sớm thành một nồi canh rồi.”

Nói đến bực mình, có lúc anh ta còn mắng cả tôi.

Chỉ là gần đây anh ta càng ngày càng quá đáng, tính khí cũng càng lúc càng tệ, mấy lần vì tiền thưởng và doanh số không tốt, tắt livestream xong liền trút giận lên A Phúc.

Lần này cũng vậy, rõ ràng đã rất ổn rồi, nhưng anh ta vẫn không hài lòng.

Vừa tắt sóng liền một cước đá văng A Phúc còn đang đứng trên ghế xuống đất, lúc ngã còn kéo theo cả giá đỡ, điện thoại đập thẳng vào người chú chó, thức ăn cho chó vương vãi đầy đất.

Con chó lớn đáng thương ngã dưới đất đau đớn co rúm lại thành một cục, không kêu một tiếng nào, nhưng anh ta vẫn chưa hả giận, lại đá thêm một cước nữa.

“Cút đi, đồ chó ngu.”

Tôi vội vàng chạy tới kéo anh ta lại.

“Anh bị thần kinh à, hai vạn tệ đã rất nhiều rồi, bao nhiêu người mấy tháng cũng không kiếm được từng đó.”

Anh ta đẩy tôi ra, lại định giơ chân lên, tôi chết sống ôm chặt lấy anh ta, trong lúc giằng co đầu tôi không cẩn thận đập vào góc bàn, lập tức rách một đường, đau đến mức nước mắt trào ra, lúc này anh ta mới dừng tay, vừa chửi vừa sập cửa bỏ đi.

Tôi cố nén đau chạy tới kiểm tra thương thế của A Phúc, may mà không sao nghiêm trọng.

Từ đầu đến cuối A Phúc không né tránh cũng không phát ra tiếng động nào, như thể đã quen rồi, chỉ là đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào cánh cửa nơi Trần Phong biến mất, trong mắt tràn đầy oán độc.

Tôi giật mình, bất giác lùi lại một bước.

A Phúc dường như cũng kịp phản ứng, ư ử tiến tới liếm vết thương của tôi, rồi vùi đầu vào ngực tôi cọ nhẹ, giống như đang cầu xin an ủi.

Trong lòng tôi mơ hồ có chút bất an, nhưng lại không nói rõ được là vì sao.

Nửa đêm Trần Phong mới nồng nặc mùi rượu quay về.

Anh ta loạng choạng bước vào phòng ngủ, một tay hất A Phúc đang yên lặng nằm cạnh tôi xuống giường, lè nhè nói.

“Chó, đồ chó bẩn thỉu, bẩn chết đi được, giường của ông đây mà cũng dám leo lên.”

Vừa nói anh ta vừa ngồi chồm lên người tôi, bắt đầu xé áo ngủ của tôi.

“Tao không ở nhà là mày ngủ với chó à, sướng không, cô đơn vậy sao, đồ hạ tiện, lại đây, tối nay để ông đây dạy dỗ cho mày tử tế.”

Tôi không chịu nổi những lời sỉ nhục điên khùng của anh ta, liền “chát” một cái tát thẳng vào mặt anh ta, vừa khóc vừa hét.

“Trần Phong, đồ khốn, anh cút đi.”

Có lẽ cú tát này chọc giận anh ta, lại thêm uống rượu, Trần Phong hoàn toàn mất lý trí, bóp cổ tôi rồi tát mạnh tôi một cái.

Tôi bị đánh đến choáng váng đầu óc, khóe miệng rỉ máu.

“Mày tưởng mày là cái gì, nếu không có tao nuôi, mày sớm bị mẹ mày bán cho lão góa vợ ở làng mày để đẻ con trai rồi.”

“Ăn của tao, uống của tao, ở nhà của tao, tao cho mày mặt mũi lắm rồi.”

Tôi không vùng vẫy nữa, mặc cho anh ta chửi rủa đánh đập.

Trần Phong thô bạo trút giận trên người tôi xong liền ngã vật xuống giường, ngáy ầm ầm.

Tôi quay đầu đi, không nói được lời nào, nước mắt lặng lẽ chảy xuống theo gò má.

Nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ, lúc này tôi mới nhìn thấy A Phúc vẫn ngồi lặng lẽ bên giường, nhìn chằm chằm chúng tôi.

Tôi cứ nghĩ từ lúc bị Trần Phong đá xuống giường nó đã sợ chạy mất rồi, không ngờ nó vẫn luôn ở đó.

Tôi nhìn nó cười thảm, khẽ nói.

“A Phúc à, thật ra chúng ta giống nhau cả thôi.”

Trong bóng tối tôi dường như thấy hơi thở của A Phúc nặng hơn, mắt nó lóe sáng lên một chút, nhưng tôi quá mệt, quá đau rồi, không biết là ngủ thiếp đi, hay là ngất xỉu nữa.

Ngày hôm sau tỉnh lại, tôi thấy Trần Phong bưng một bát cháo ngồi bên giường.

Thấy tôi tỉnh, anh ta vội vàng ghé lại, quan tâm nói.

“Văn Văn tỉnh rồi à, đói không, anh nấu cháo cho em rồi, nào, để anh đút cho em.”

Tôi quay mặt đi không nhìn anh ta, động tác này kéo đến vết thương khiến tôi đau đến hít mạnh một hơi.

Trần Phong thấy vậy liền đặt bát xuống, quỳ sụp xuống đất, giả vờ tát mình mấy cái.

“Em tha cho anh lần này được không, anh sẽ không bao giờ nữa, anh thề nếu còn động vào em lần nào nữa thì anh chết không yên.”

Nói rồi anh ta móc ra một xâu chìa khóa đưa cho tôi.

“Biệt thự ở ngoại ô đã sửa xong rồi, đợi bay mùi xong chúng ta có thể chuyển qua căn nhà này đứng tên em đó, Văn Văn, cuối cùng chúng ta cũng có một mái nhà của riêng mình rồi.”

Anh ta biết chấp niệm của tôi là gì, lúc nào cũng có thể đánh trúng ngay điểm đó.

Trước kia dỗ tôi vui là như vậy, về sau làm tôi đau lòng cũng luôn chỉ cần một câu là đâm thẳng vào chỗ đau nhất.

Nhìn người đàn ông tôi đã theo suốt bảy năm, trong lòng tôi trăm mối cảm xúc, không nói nên lời.

Thấy sắc mặt tôi dịu lại, Trần Phong mừng rỡ, lập tức đỡ tôi dậy, từng thìa từng thìa đút tôi uống hết bát cháo.

Còn ân cần lau miệng cho tôi, đỡ tôi nằm xuống, xót xa nói.

“Hai ngày này em nghỉ ngơi cho tốt, anh có một hoạt động phải đi xa mấy ngày.”

Rồi lại tỏ vẻ hối hận.

“Biết thế anh đã không ký hợp đồng này, giờ anh sao yên tâm đi được, hay là bồi thường tiền vi phạm hợp đồng vậy.”

Tôi lắc đầu.

“Em không sao, anh đi đi, công việc quan trọng.”

Trần Phong như trút được gánh nặng, hôn lên trán tôi.

“Đợi anh về chúng ta cùng nhau ra nước ngoài du lịch, em chẳng phải luôn muốn đi Thái Lan sao.”

Tôi gật đầu rồi nhắm mắt ngủ, lúc tỉnh lại lần nữa thì Trần Phong đã đi rồi.

A Phúc cũng bị mang đi.

4

Tôi nằm ở nhà ba ngày, thấy chán quá, vết thương cũng gần như lành rồi.

Tối hôm đó đang định ra ngoài đi dạo thì đột nhiên chuông cửa vang lên.

Tôi có chút nghi hoặc.

“Ai vậy?”

Không có ai trả lời, chỉ là chuông cửa càng lúc càng reo dồn dập.

Hơi thở tôi nặng nề, chậm rãi tiến lại gần cửa, run giọng hỏi.

“Ai đó?”

Ngay lúc này tôi nghe thấy ngoài cửa có động tĩnh rất khẽ, một tiếng “gâu” yếu ớt, là giọng của A Phúc.

Tôi vội vàng mở cửa.

Chỉ thấy A Phúc toàn thân dơ bẩn, lông vón cục, miệng đầy máu.

Tôi kinh hãi.

“A Phúc, sao con lại bị thương thế này, Trần Phong đâu, sao anh ta không về, có phải anh ta đánh con không.”

A Phúc dĩ nhiên không trả lời, chỉ uể oải nằm sấp trên đất, run rẩy nhẹ.

Tôi tức đến máu dồn lên đầu.

Trần Phong, đồ súc sinh.

Tôi lập tức gọi điện cho anh ta, không ai bắt máy.

Lúc này tôi mới thở phào một hơi, mở vòi nước tắm cho A Phúc.

Nước chảy qua người A Phúc xuống sàn nhà, vậy mà toàn bộ đều biến thành màu đỏ, cả phòng tắm trông vô cùng rợn người.

Là máu.

Lông bị vón của A Phúc dính toàn là máu.

Không đúng.

Tôi vừa kiểm tra cơ thể A Phúc, trên người nó đâu có vết thương rõ ràng nào, vậy những vết máu này từ đâu ra.

Chẳng lẽ Trần Phong lại đang quay kịch bản giả đáng thương gì đó.

Anh ta cũng không thể để A Phúc bị thương nặng thật được, còn trông vào nó kiếm tiền mà, nên đã tạt thứ gì đó như máu heo máu gà lên người nó sao.

Sắp xếp cho A Phúc xong, tôi lại gọi điện cho anh ta, lần này điện thoại trực tiếp tắt máy.

Tôi tức đến cạn lời, chắc chắn lại đi tìm con đàn bà nào đó rồi.

Tôi ném điện thoại sang một bên, trực tiếp đi ngủ.

A Phúc có lẽ cũng mệt rồi, không quấn lấy đòi ngủ cùng tôi, tự mình nằm trong ổ chó ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau tôi không đợi được Trần Phong, lại đợi được tin nhắn bên đối tác yêu cầu bồi thường tiền vi phạm hợp đồng.

Đối phương rất tức giận, nói Trần Phong đã cho họ leo cây.

Tôi kinh hãi.

Vậy ba ngày này rốt cuộc anh ta đã đi đâu.

Tôi bắt đầu lo lắng, chẳng lẽ anh ta gặp chuyện rồi sao.

Tôi vội vàng hỏi hết những người bạn chúng tôi quen biết, ai cũng nói không biết.

Tôi lại gọi điện cho bố mẹ anh ta, anh ta cũng không về quê.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)